"Ngươi chắc chứ?" Tần Hoài nhìn chằm chằm hắn, đầu óc Sở Hành Chi vẫn luôn không tốt lắm hắn biết, nhưng thực lực quả thật không tệ, vì vậy cũng không đến mức quá nghi ngờ.
"Đương nhiên." Sở Hành Chi nói: "Ta một kiếm c.h.é.m xuống, cô ta và Minh Huyền đều ngã xuống đất, nếu không phải bọn họ chạy nhanh, hai người này tối nay đều phải bị loại hết."
Tống Hàn Thanh híp híp mắt, "Ngươi chắc chắn bọn họ bị thương?"
Hắn luôn cảm thấy thao tác này, có chút quen quen.
Rất giống ba tên thổ phỉ đeo khẩu trang gặp trong bí cảnh trước đó.
Lúc ấy một nữ nhân trong đó, giao cái hộp cho hắn, Tống Hàn Thanh tin lời quỷ của cô ta, tưởng bên trong là thiên linh địa bảo.
Về sau, đến bảy bảy bốn mươi chín ngày sau, hắn từ từ móc ra một cái bánh nướng lớn bị gặm chỉ còn lại một nửa.
Sở Hành Chi vốn định đến khoe khoang, không ngờ thủ tịch hai tông này toàn bộ đều đang nghi ngờ mình, hắn lập tức nhảy dựng lên: "Ngươi có thể nghi ngờ nhân cách của ta, nhưng không thể nghi ngờ thực lực của ta."
Tống Hàn Thanh miễn cưỡng đè xuống nghi hoặc, quả thật, Diệp Kiều và Minh Huyền một người cảnh giới thấp, một người là Phù tu, đều thuộc loại không biết đ.á.n.h nhau, bị Sở Hành Chi đ.á.n.h trọng thương cũng bình thường.
Khán giả cười bò: "Chỉ cần hỏi thêm vài câu là lộ tẩy."
"Ha ha ha ha ha ha ha Sở Hành Chi cái tên ngốc nghếch này quá dễ lừa."
Ba tông không hề hay biết bên ngoài toàn là tiếng cười vẫn đang tiếp tục họp.
"Trong tình huống Diệp Kiều và Minh Huyền bị thương." Tống Hàn Thanh hỏi: "Tối nay bọn họ còn tới nữa không?"
"Chắc là sẽ không đâu." Diệp Thanh Hàn căn cứ vào thực lực hai bên, bình tĩnh phán đoán: "Diệp Kiều và Minh Huyền đều bị thương, những Đan tu còn lại không làm nên trò trống gì."
"Hôm nay tiếp tục nghỉ ngơi một đêm. Ngày thứ năm lại ra ngoài săn g.i.ế.c yêu thú cũng kịp."
Trong bí cảnh Hỏa Diệm Sơn thứ khiến người ta cảm thấy khó chịu nhất không chỉ là nhiệt độ, mà nhiều hơn là những ảo giác kia, cứ kéo dài mãi như vậy tổn hại cực lớn đối với thần thức, Bổ Thần Đan của Bích Thủy Tông cũng không đủ chia, bọn họ chỉ có thể bị buộc nghỉ ngơi chỉnh đốn một ngày.
Cách này của Diệp Kiều không phạm pháp, nhưng ghê tởm người ta, giày vò ba tông đều đủ t.h.ả.m.
Màn đêm buông xuống, mấy Phù tu cố ý bố trí trận pháp ở bên ngoài.
Diệp Kiều đợi đến nửa đêm về sáng sau khi tất cả mọi người ngủ say, dẫn theo Minh Huyền và Chu Hành Vân lén lút lẻn vào, đêm khuya toàn bộ thân truyền ba tông đều ngủ đến tối tăm mặt mũi.
Diệp Kiều còn chú ý tới chân Sở Hành Chi sắp gác lên mặt Tô Trọc rồi, cô ghét bỏ dời mắt đi, nhanh ch.óng tìm kiếm tung tích túi Giới Tử.
Túi Giới T.ử của Bích Thủy Tông bị ném toàn bộ vào trong góc, động tác của ba người rất nhẹ, phối hợp lấy túi Giới T.ử tới tay.
Bởi vì có trận pháp, hai Phù tu cũng không dám quá lãng, lấy được túi Giới T.ử là chuẩn bị chuồn.
Trước khi đi Diệp Kiều liếc thấy quần áo Diệp Thanh Hàn vứt cách đó không xa.
Cô thấy thế thuận tay thu đi luôn.
"..." Mẹ nó muội biến thái à Diệp Kiều.
Nếu không phải đang ở đại bản doanh quân địch không thể nói chuyện, Minh Huyền suýt chút nữa buột miệng thốt ra câu này.
Không có việc gì trộm quần áo người ta làm chi?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khi hai người trở về hội họp với đại bộ đội, Minh Huyền không kịp chờ đợi lên án hành vi của Diệp Kiều với mọi người, "Muội ấy trộm quần áo người ta!"
"Của ai?"
"Hình như là của Diệp Thanh Hàn."
"Vãi." Mộc Trọng Hi sợ đến mức đứng bật dậy: "Không phải chứ, Diệp Kiều. Muội thầm mến hắn à? Ngay cả quần áo của loại người này cũng muốn lấy."
"Huynh mới thầm mến hắn ấy." Diệp Kiều trợn trắng mắt: "Ai bảo hắn lúc ngủ vứt quần áo bên cạnh chứ?"
Cô đương nhiên là muốn thuận tay dắt dê lấy đi rồi, nói không chừng còn có thể treo lên diễn đàn bán chút tiền, tên Diệp Kiều đều đặt xong rồi, cứ gọi là 'Y phục riêng tư của thủ tịch Vấn Kiếm Tông'.
"Ta còn để lại cho hắn cái áo lót mà."
Chu Hành Vân nhìn cô một cái, đ.á.n.h giá: "Có chút đạo đức, nhưng không nhiều."
Diệp Kiều: "..."
"Các bạn hữu." Cô vui vẻ quyết định lờ đi lời của Đại sư huynh, quay đầu vỗ tay, ra hiệu bọn họ nhìn qua.
"Lò luyện đan tới tay rồi, linh thực của các ngươi chắc cũng đều còn chứ?"
Miểu Miểu gật đầu: "Còn. Chỉ là đan d.ư.ợ.c luyện xong đều mất hết rồi, chắc là bị bọn họ lấy đi ăn rồi."
Nhưng ít ra túi Giới T.ử đã lấy lại được.
Tiết Dư nhìn nhiều Đan tu có mặt ở đây như vậy, lần này không cần Diệp Kiều mở miệng, hắn chớp chớp mắt, khẽ nhắc nhở: "Đã có linh thực, vậy tối nay các ngươi đều tới cùng nhau luyện chút Thôi Tình Đan đi."
"Thôi Tình Đan?" Mí mắt Tư Diệu Ngôn khẽ giật, nghi ngờ mình nghe lầm: "Đó là cái gì?"
"Như tên gọi, các ngươi không hiểu sao?" Tiết Dư thấy tất cả Đan tu đều nhìn qua, may mà da mặt hắn bây giờ cũng dày rồi, không có gì phải ngại ngùng, dùng giọng điệu dịu dàng nhất của hắn giải thích: "Chính là loại đan d.ư.ợ.c có thể khiến yêu thú phát tình phát điên ấy."
"Chúng ta không còn thời gian nữa, không dùng chút thủ đoạn đặc biệt chỉ có thể đội sổ thôi."
Tiết Dư từ lúc bắt đầu không được tự nhiên, đến bây giờ điềm nhiên như không chỉ cần một Diệp Kiều.
Tư Diệu Ngôn: "... Được rồi, đã hiểu."
"Sáng mai chúng ta chia làm hai đường."
Minh Huyền đứng dậy, chuẩn bị sẵn phù lục, "Tối nay bắt đầu hành động, các ngươi dùng Thôi Tình Đan dẫn dụ tới, ta bố trận vây khốn yêu thú, Mộc Trọng Hi ở phía sau g.i.ế.c yêu thú, Miểu Miểu bổ đao."
"Những người còn lại đi theo Diệp Kiều, nghe chỉ huy của muội ấy."
Hiện tại số lượng yêu thú của năm tông bọn họ kéo giãn thật ra không tính là quá lớn, chỉ cần phối hợp đ.á.n.h tốt, cục diện bí cảnh vốn dĩ thiên biến vạn hóa, hai ngày thời gian vượt qua cũng không phải là không có khả năng.
"Tin ta đi." Giọng điệu Diệp Kiều rất bình tĩnh: "Bọn họ bây giờ, tụ lại là một đống cứt, tản ra là đầy trời sao."
"Tụ lại một chỗ chúng ta có thể kéo dài thời gian đợi bí cảnh kết thúc, những người khác đi tìm yêu thú, nhân cơ hội vượt qua thứ hạng."
Diệp Kiều nhìn sắc trời, "Ngày mai chúng ta đi giữ chân ba tông bọn họ. Bất kỳ phương thức nào có thể kéo dài đều được, chỉ cần kéo tới khi bí cảnh kết thúc, thắng lợi sẽ thuộc về chúng ta."