Sự thật chứng minh, nghe giảng nhiều là có ích nhaDiệp Kiều đảm bảo lần sau về tông, cô tuyệt đối không bày trò lười biếng nữa.
Cô phanh bước chân lại, đột ngột quay đầu, nở nụ cười thương hiệu: "Tiểu Thê, mẫu thân ở đây."
Quả nhiên, đứa trẻ đó dừng lại.
Đứa trẻ năm sáu tuổi đại diện cho điều gì? Đại diện cho dễ lừa phỉnh.
Cho dù nó là một con quỷ.
"Tiểu Thê, mẹ vừa nãy là lừa con đấy, mẹ biết con đói rồi, hay là thế này đi, chúng ta chơi một trò chơi trước có được không?" Diệp Kiều nở nụ cười thương hiệu, "Chơi xong rồi ăn đồ ăn cũng kịp mà."
"Được." Quỷ anh suy nghĩ một lát, quả nhiên đồng ý, trong nhận thức của nó, những đứa trẻ khác đều có mẫu thân đồng hành cùng lớn lên, chơi trò chơi, đề nghị của Diệp Kiều nó vui vẻ nhận lời.
"Vậy chúng ta chơi trốn tìm đi."
Diệp Kiều đơn giản giải thích luật chơi cho tên tiểu quỷ này, sau đó đặc biệt dặn dò: "Không được nhìn trộm đâu nhé."
"Phải nhắm mắt lại, không được cảm nhận vị trí của mẹ, Tiểu Thê không muốn làm đứa trẻ hư không tuân thủ luật chơi đúng không?"
Nó quả nhiên bị lừa phỉnh, vẻ mặt nghiêm túc nhắm mắt lại.
Ngay khoảnh khắc quỷ anh phong bế ngũ quan, Diệp Kiều không chút do dự vung kiếm về một góc của lĩnh vực, một kiếm tràn đầy linh lực, trong chốc lát khiến không gian bên ngoài sinh ra d.a.o động nhẹ, Chu Hành Vân nắm bắt được động tĩnh, sắc mặt hơi đổi, cùng Mộc Trọng Hi không hẹn mà cùng vung kiếm về phía Diệp Kiều c.h.é.m xuống.
Dưới sự va chạm của kiếm khí cường đại, lĩnh vực bị phá vỡ một lỗ hổng nhỏ, Diệp Kiều nắm lấy cơ hội, không quay đầu lại mà bỏ chạy.
Cô sợ chậm thêm một chút nữa là phải làm mẹ ngang hông, tiện đường trở thành bữa tối của tên quỷ anh đó mất.
"Ngươi nhìn thấy tên quỷ tu đó rồi?" Tống Hàn Thanh thấy Diệp Kiều biến mất ngay dưới mí mắt, hắn nhíu mày, nhưng với mức độ cẩn thận của tên quỷ tu đó, đáng lẽ không nên xuất hiện sai sót như vậy.
"Quỷ tu thì không thấy." Diệp Kiều vẫn còn sợ hãi: "Con trai ả thì thấy rồi. Đừng nói chứ, đáng sợ phết."
"Chỗ vừa nãy kéo ngươi vào là lĩnh vực sao?"
Diệp Kiều: "Không có gì bất ngờ thì đúng là lĩnh vực rồi." Nguyên Anh kỳ trở lên mới có thể lĩnh ngộ được lĩnh vực, thông thường bị kéo vào trong lĩnh vực, thì tương đương với trâu bò chờ làm thịt.
Ánh mắt Tống Hàn Thanh phức tạp, cũng là lần đầu tiên thấy có người bị kéo vào lĩnh vực mà có thể sống sót trở ra.
"Vậy rốt cuộc đó là thứ gì?" Mộc Trọng Hi khoảnh khắc nhìn thấy Diệp Kiều đi ra, cũng chỉ bắt được một cái bóng mờ ảo.
Diệp Kiều: "Là một đứa trẻ, nhưng nhìn giống như tiểu quỷ trong truyền thuyết, vừa vào đã kéo ta gọi mẹ, làm ta sợ c.h.ế.t khiếp."
"Khó xơi đây." Trên mặt Chu Hành Vân không có biểu cảm gì, một quỷ anh tự mang lĩnh vực, chủ nhân đứng sau nó ít nhất cũng ở Nguyên Anh kỳ.
Tống Hàn Thanh nhíu mày, "Tại sao nó lại nhắm vào ngươi? Ngươi giống loại người có tình mẫu t.ử lắm sao?"
Loại người ngũ hành thiếu đạo đức như Diệp Kiều, mà cũng có tiểu quỷ nguyện ý đi tìm cô. Thật không thể tin nổi.
Diệp Kiều chậm rãi nhìn hắn: "Ngươi có thời gian rảnh rỗi này chi bằng đi điều tra xem có đứa trẻ nào tên Tiểu Thê không, lần theo manh mối xem có thể tìm ra kẻ chủ mưu đứng sau không."
Tống gia kéo dài lâu như vậy mà không có manh mối, không ngoài lý do phàm là người bị kéo vào lĩnh vực đều đã c.h.ế.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Người duy nhất còn sống mới xứng đáng cung cấp manh mối.
Minh Huyền nãy giờ bị dọa cho hồn xiêu phách lạc nghe thấy chủ đề này liền có chút tinh thần.
Hắn ngẩng đầu, thấm thía nói với Tống Hàn Thanh: "Hóa ra ở nhà các ngươi, có thể sống sót cũng không dễ dàng gì. Trước kia ta vẫn luôn cảm thấy người Minh gia chúng ta đều là một đám ngu, bây giờ nhìn lại nhà chúng ta quả thực đều là một đám người tốt nha."
Tống Hàn Thanh: "Là ai ngày nào cũng vì không đột phá được Kim Đan, lần nào gửi thư nhà cũng bị mắng?"
Tống gia nát, Minh gia cũng chẳng tốt đẹp gì cho cam.
Đích hệ của hai thế gia Phù tu lại bắt đầu màn tổn thương nhau thường ngày.
"Đừng cãi nhau đừng cãi nhau." Tiết Dư đứng ra hòa giải.
Hắn nhìn Tống Hàn Thanh, giọng điệu ôn hòa, thành thạo bắt đầu màn bắt cóc đạo đức: "Tống Hàn Thanh, tất cả chúng ta đều là bạn bè đúng không?"
"Giữa bạn bè với nhau nên giúp đỡ lẫn nhau đúng không? Chỗ ở của chúng ta mấy ngày này ở Tống gia, giao cho ngươi sắp xếp rồi."
Diệp Kiều: "Nhớ cho nhiều thịt một chút."
Mộc Trọng Hi: "Ta muốn ăn gà quay."
Chu Hành Vân lễ phép nói: "Cho ít muối thôi, cảm ơn."
Tống Hàn Thanh trợn to mắt, tức giận đến mức hừ ra một tiếng: "Ha."
Các ngươi còn gọi món nữa cơ à?
Đám người này đuổi cũng không đi, nhưng không để dưới mí mắt, Tống Hàn Thanh lại lo lắng với khả năng gây chuyện của Trường Minh Tông, sẽ nổ tung nhà mình mất.
Cuối cùng hắn nghiến răng, chỉ đành chọn cách cúi đầu trước thế lực tà ác, hầm hầm tức giận đi tìm người sắp xếp chỗ ở cho bọn họ.
"Đúng rồi." Sắp xếp chỗ ở xong, Tống Hàn Thanh đột nhiên nhớ ra điều gì, gọi quản gia lại, hung hăng nói: "Bọn họ đưa ra yêu cầu gì cũng mặc kệ, mấy ngày này cứ cho bọn họ ăn dưa muối, bánh bao."
Xem hắn có bỏ đói đám người này không.
"..." Quản gia gật đầu: "Vâng."
Manh mối hiện tại đã biết đại khái chính là quỷ anh Tiểu Thê này, bắt tay từ đứa trẻ này, nói thì dễ, thực sự muốn thực hiện cũng là xa vời vô vọng, Diệp Kiều tìm Tống Hàn Thanh đòi một bản danh sách thị vệ và người hầu của Tống gia.
Tống Hàn Thanh cũng muốn sớm giải quyết xong mớ rắc rối này, hắn đối với Diệp Kiều ít nhiều vẫn có chút tin tưởng, dù sao ở Đại Bỉ cũng đã chứng kiến quá nhiều rồi, thấy cô đòi danh sách cũng đưa cho cô.
Sau đó Diệp Kiều được đằng chân lân đằng đầu, không chút khách sáo tìm hắn đòi thêm mấy bộ quần áo thị vệ.
Tống Hàn Thanh cảm thấy thao tác thay quần áo này của cô quen mắt lạ thường, khóe miệng giật giật nhịn không được hỏi: "Ngươi lại muốn làm gì nữa đây?"
"Giúp các ngươi bắt kẻ chủ mưu đứng sau." Diệp Kiều chạm phải ánh mắt lạnh nhạt của Tống Hàn Thanh, cô quơ quơ ngọc giản, "Nếu ngươi thực sự không yên tâm, có thể đeo lên, đến lúc đó chúng ta liên lạc bằng ngọc giản, ngươi nghe động tĩnh là được."