Hai người oan gia ngõ hẹp, Minh Huyền bên dưới lập tức hô hoán: “Nhanh nhanh nhanh.”
“Đạp cô ta!” Minh Huyền: “Đại sư huynh.”
Mộc Trọng Hi cũng hùa theo hét: “Chúng ta không có tố chất, chúng ta đến trước, mau đạp cô ta xuống.”
Chu Hành Vân thấy vậy bình tĩnh nhìn Vân Thước một cái, đối diện với đôi mắt không chút cảm xúc của hắn, Vân Thước hoảng hốt trong giây lát: “Chu sư huynh, huynh...”
Giây tiếp theo, Chu Hành Vân không khách khí đá cô ta xuống.
Tu vi cao trực tiếp leo lên nơi cao nhất, Tần Hoài và Diệp Thanh Hàn bị loại, kiếm tu có mặt căn bản không ngăn được Chu Hành Vân.
Đoạn Hoành Đao thuần túy không vui khi thấy Vân Thước lấy đi, thấy Chu Hành Vân đuổi tới rồi, hắn biết rõ đại sư huynh bị loại, bản thân cũng không giữ được cái linh khí này, nhưng dù sao cũng là linh khí trên bảng linh khí mà, hắn muốn giãy giụa thêm chút nữa, ôm c.h.ặ.t Hồng Liên Đỉnh đã thu nhỏ: “Đợi chút!”
“Hỏi các ngươi một câu.” Hắn cố gắng làm chút chia rẽ nội bộ: “Các ngươi chỉ có một cái lò luyện đan, lấy đi rồi thì đưa cho ai?”
Hai Đan tu lận đấy.
“Đưa cho Diệp Kiều chứ ai.” Tiết Dư sờ sờ cằm, giọng nói ôn hòa: “Đan d.ư.ợ.c của muội ấy trông hơi xấu, có lẽ có thể thử đổi cái cao cấp xem có cứu vãn được không.” Tuy hắn cảm thấy, Diệp Kiều luyện ra xấu có lẽ không liên quan lắm đến lò luyện đan.
“Ngươi không cần?” Liễu Uẩn kinh ngạc, hắn thừa nhận Diệp Kiều rất lợi hại, nhưng Tiết Dư ở đan thuật một đạo cũng không kém mà, dựa vào đâu nhiều người cùng nhau lấy được lại phải đưa cho Diệp Kiều.
Tiết Dư nhướng mày: “Ta họ Tiết mà.”
“Không được thì còn có thể về nhà thừa kế Tiết gia, hơn nữa, ngươi không hiểu.” Hắn chậm rãi nói: “Muội ấy chính là niềm hy vọng duy nhất của cả thôn chúng ta.”
“Dùng một câu để đ.á.n.h giá, muội ấy chính là thiên túng kỳ tài đấy.”
Nói xong mấy người khác còn phối hợp gật đầu.
Thiên túng kỳ tài, không sai tí nào.
Liễu Uẩn: “... Các ngươi có bệnh à.”
“...”
Tống Hàn Thanh ngoài sân khinh thường: “Chậc...”
Chỉ có Trường Minh Tông các người đoàn kết thôi đúng không?
“Tống Hàn Thanh ca ca! Bọn đệ mãi mãi ủng hộ huynh!” Ngoài ghế khán giả một nam nhân cơ bắp hét lớn uốn éo bắt đầu gào thét.
Độ cong nụ cười lạnh lùng bên khóe môi Tống Hàn Thanh bị dọa cho cứng đờ.
Đoạn Hoành Đao trong tay ôm Hồng Liên Đỉnh không muốn đưa, hắn lề mề nửa ngày, mắt thấy Chu Hành Vân muốn qua cướp, giữa không trung một con phượng điểu màu xanh đột nhiên bổ nhào tới, đ.â.m vào.
Lò luyện đan trước khi bị khế ước vốn dĩ không lớn, chim Thanh Loan há miệng dễ dàng c.ắ.n được, muốn ném cho Vân Thước.
“Thanh Loan.” Mắt Vân Thước sáng lên: “Mau mang tới đây.”
Chu Hành Vân cau mày, rút kiếm đuổi theo, chim Thanh Loan kêu dài một tiếng, tiếng kêu ch.ói tai khiến vô số người theo bản năng bịt tai lại... Đau quá.
Trong chớp mắt, chim Thanh Loan lập tức bay đi, kéo giãn khoảng cách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Đừng để cô ta lấy được!”
Nhưng khoảng cách xa như vậy, đã không ngăn cản được nữa rồi.
“Các người náo nhiệt thật đấy.”
Thật sự.
Cách rất xa Diệp Kiều đều có thể nghe thấy động tĩnh.
Cô tay mắt lanh lẹ túm lấy con gà KFC đang ngủ, ném chuẩn xác qua đó, Phượng Hoàng bách điểu chi vương, trong khoảnh khắc uy áp tỏa ra, áp chế huyết mạch ở tu chân giới là cực kỳ nghiêm trọng, hai con chim đ.â.m vào nhau, Thanh Loan theo bản năng nằm rạp trên mặt đất.
Vân Thước vẫn chưa từ bỏ ý định, c.ắ.n răng, tiếp tục gia tăng lực độ: “Qua đây.”
Khế ước chủ tớ bị hạn chế chỉ có bản thân linh thú, nó kêu ai oán một tiếng, dưới sự tấn công tinh thần ch.ói tai không bị ảnh hưởng chỉ có Diệp Kiều và Vân Thước.
Gà KFC là khế ước thú của cô, loại áp chế tinh thần này vô dụng với cô.
Vân Thước tay mắt lanh lẹ muốn chạy qua thu Hồng Liên Đỉnh vào túi, Diệp Kiều quả quyết đứng dậy nghênh đón, cô muốn đột phá, nhưng cưỡng ép đột phá cần thời gian ấp ủ, Diệp Thanh Hàn lần trước ấp ủ mấy ngày, cô mới ngồi xuống mấy tiếng đồng hồ à, đã đ.á.n.h nhau rồi.
Hồng Liên Đỉnh vẫn còn ở bên dưới, hai người lúc này ai cũng chưa lấy được.
Ánh mắt Vân Thước lạnh lẽo, muốn c.h.ặ.t đứt kiếm của cô, kết quả cái gậy đó của cô cũng không biết chất liệu gì, một kiếm c.h.é.m xuống, vậy mà không sứt mẻ chút nào.
Cô ta mím môi, không biết nghĩ đến điều gì, giọng nói dịu dàng, ghé sát cô, cười cười: “Trong thời gian thi đấu, Diệp Kiều sư tỷ, tỷ chắc sẽ không dùng con quỷ nhỏ có lĩnh vực kia của tỷ chứ?”
Diệp Kiều: “Không dùng.”
Trong khoảnh khắc Vân Thước đến gần, Thanh Phong Quyết thức thứ ba thôi động kiếm thức hình thành độ cong màu trắng, Thanh Phong Quyết ở cự ly gần nổ tung, pháp khí của Vân Thước mở ra cũng coi như kịp thời, nhưng vẫn không chịu nổi cả người lún xuống mặt đất.
Diệp Kiều không có tố chất, một cước giẫm thẳng vào mặt cô ta: “Dù sao có lĩnh vực hay không, cũng không ảnh hưởng đến việc ta gọt ngươi.”
Cú này của cô không hề thu lực chút nào. Sắc mặt Vân Thước thay đổi, kịp thời dùng Kim Cương Phù đỡ lấy.
Mộc Trọng Hi vội vàng gào lên một câu: “Diệp Kiều, cô ta biết dùng kiếm.”
Hắn vừa nhắc nhở xong, Vân Thước một kiếm cũng c.h.é.m thẳng xuống, kiếm pháp Nguyệt Thanh Tông có thể công có thể thủ, nếu là lần đầu tiên nhìn thấy Diệp Kiều còn có thể bị đ.á.n.h trúng, nhưng cách đây không lâu cái ảo cảnh kia vừa diễn dịch xong kiếm pháp Nguyệt Thanh Tông, trong lòng cô ít nhiều có chút tính toán, dùng Đạp Thanh Phong đổi vị trí tránh đi.
Vừa vặn sượt qua, Diệp Kiều nghiêng đầu: “Kiếm Phù song tu?”
Mắt cô sáng lên.
Nhiều thân truyền có mặt như vậy, không phải mạnh hơn cô, thì là một đám Đan tu và Khí tu, người duy nhất Kim Đan kỳ cảnh giới ảo chỉ có Vân Thước, nhưng Vân Thước là một Phù tu, Diệp Kiều chưa từng nghĩ mượn cô ta để đột phá.
Kết quả, cô ta vậy mà còn giấu một tay.
Diệp Kiều tỉnh cả người, miễn cưỡng nén xuống biểu cảm bật cười, suýt chút nữa không nhịn được ngoắc ngoắc tay, bảo cô ta mau tới đ.á.n.h mình.
Vân Thước nắm c.h.ặ.t Huyền Kiếm trong tay, thấy Diệp Kiều bộ dạng chật vật né tránh này, trong lòng hơi định: “Ngươi đến đúng lúc lắm.”