Nhưng, một câu Đoạn Thủy đã khiến ánh mắt của tất cả mọi người không hẹn mà cùng đổ dồn về phía cô.
“Đoạn Thủy đã mấy trăm năm không ai rút ra được rồi. Ngươi chắc chắn chứ?”
Diệp Kiều trả lời: “Chắc chắn, sau khi rút ra được phiền mọi người xin hãy gọi ta là Thần toán t.ử.”
Sau khi ra vẻ ta đây xong cô liền tắt ngọc giản, kết quả chân trước vừa mới thả lời ra ngoài chưa được bao lâu, chân sau Nhị sư huynh nhà mình đã cười hì hì bước vào.
“Có một tên ngốc cược Diệp Thanh Hàn là Đoạn Thủy Kiếm.” Minh Huyền đi vào, “Hahaha mau cùng ta cười nhạo hắn đi.”
Diệp Kiều: “…”
Cô lưu loát tung một cước đá văng hắn ra ngoài.
Minh Huyền: “Muội làm gì vậy?”
Diệp Kiều: “Vẻ mặt đắc ý của huynh chọc tức ta rồi.”
Tiết Dư nhướng mày, “Muội chính là tên ngốc đó sao?”
Diệp Kiều: “Cái gì mà ngốc, trời có sập xuống thì Diệp Thanh Hàn cũng là kiếm chủ của Đoạn Thủy Kiếm, ta nói đấy.”
Tiết Dư ung dung thong thả: “Sao muội nhìn ra được?”
Diệp Kiều chỉ nói: “Trực giác của thiên tài.”
Cô nói chuyện xưa nay chẳng có chừng mực gì, nên cũng chẳng ai để ý. Mộc Trọng Hi bốc thăm kết thúc, đến lượt Chu Hành Vân và Diệp Kiều, thực lực của người trước bày ra đó, không cần phải suy xét quá nhiều vấn đề, Diệp Kiều liếc nhìn thăm của mình.
Sau đó tối sầm mặt mũi.
“Diệp Thanh Hàn.”
“…”
“Phụ nữ, chính là phải kiên cường.” Tinh thần Mộc Trọng Hi đã hồi phục kha khá, sau khi biết kết quả liền vỗ vỗ Diệp Kiều, đem câu nói trước đó, không sót một chữ trả lại cho cô.
Diệp Kiều: “…”
Diễn biến tiếp theo vượt xa dự liệu của tất cả mọi người, Diệp Kiều, đối chiến Diệp Thanh Hàn.
Vốn dĩ vẫn còn đang suy đoán xem ai là kẻ xui xẻo đó, người đầu tiên sau top 10 đối chiến với Diệp Thanh Hàn kỳ Nguyên Anh, không ngờ kẻ xui xẻo lại là Diệp Kiều.
“Trời đất ơi, cái thăm này Diệp Kiều nhờ Chu Hành Vân bốc giúp sao?”
“Không có đâu, cô ấy dựa vào bản lĩnh tự bốc được đấy.”
“Nghe nói có người tiết lộ, ba tên thân truyền xui xẻo này trước khi bốc thăm còn làm phép nữa cơ, sao càng làm phép càng đen vậy chứ?”
Một Tần Hoài, một Diệp Thanh Hàn.
Những kẻ thực lực mạnh đều bị Trường Minh Tông đụng phải hết rồi.
“Mộc Trọng Hi thắng Tần Hoài, không biết Diệp Kiều có thể thắng Diệp Thanh Hàn không.”
“Huyền hồ lắm, Diệp Thanh Hàn có lĩnh vực, lại còn là Nguyên Anh kỳ, Diệp Kiều lấy cái gì ra đ.á.n.h.”
Các tu sĩ thảo luận khí thế ngất trời, trong viện của các thân truyền lại hiếm khi có chút trầm mặc. Tâm trạng Tần Phạn Phạn rất tốt, đệ t.ử nhà mình đứa nào đứa nấy đều tranh khí, trên mặt ông tràn đầy tự hào, có thể nói là đi đường cũng mang theo gió.
Người mà Mộc Trọng Hi thắng chính là Tần Hoài đó nha.
Ông ở trước mặt đám lão già kia khoác lác đến mức vui vẻ quên cả trời đất.
Kết quả vừa bước vào, năm thân truyền nhà mình đều ỉu xìu, cùng với sắc mặt của Chu Hành Vân hiếm khi lại đồng đều nhất trí đến vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tần Phạn Phạn vỗ vỗ tay: “Xốc lại tinh thần đi, không phải chỉ là thi đấu thôi sao, ta tin tưởng nhân định thắng thiên, mấy đứa trẻ các con sao đứa nào đứa nấy cũng ỉu xìu thế này.”
Diệp Kiều nhìn dáng vẻ chắc nịch của sư phụ nhà mình, lười biếng mở miệng: “Con xuống sân đ.á.n.h với Diệp Thanh Hàn.”
Tần Phạn Phạn trầm mặc một chút, nghi ngờ mình nghe nhầm: “Ai cơ?”
“Diệp Thanh Hàn.”
Tần Phạn Phạn nặng nề mở miệng: “Nếu sự việc đã đến nước này, mọi người vẫn là tắm rửa đi ngủ đi.”
Diệp Kiều không ngờ ông lại bỏ cuộc sớm như vậy, hơi hơi nứt toác, “Không phải chứ sư phụ? Người không thể có chút lòng tin nào với con sao? Dù sao con cũng là một thiên tài mà.”
Tần Phạn Phạn ngượng ngùng.
“Chủ yếu là đó là Diệp Thanh Hàn.”
Chỉ cần đổi thành người khác, ông đều dám vỗ n.g.ự.c bảo đảm tiểu đồ đệ nhà mình không thành vấn đề.
Miệng thì nói thắng thua không quan trọng, nhưng nay đã đến lúc này rồi, ai mà không muốn thắng chứ.
Tần Phạn Phạn chân trước vừa bước vào, Tạ Sơ Tuyết chân sau liền nghênh ngang đi theo tới, hắn cười híp mắt vẫy vẫy tay, “Hi, mọi người. Ta đến khao các con đây.”
“Các sư điệt thân yêu.”
“Cái gì?” Diệp Kiều không hiểu.
Minh Huyền: “…Mau chạy!”
Diệp Kiều mới đến không hiểu khao trong miệng hắn là có ý gì, Minh Huyền tóm lấy cô liền chuồn, vừa chạy vừa giải thích, “Ý là, tiểu sư thúc muốn đích thân xuống bếp nấu ăn, thưởng cho chúng ta.”
Trải nghiệm lần trước Tạ Sơ Tuyết nướng bọn họ thật sự khiến người ta nhớ mãi không quên.
Tài nấu nướng của hắn, là thứ người có thể ăn được sao?
Các sư điệt thân yêu của Tạ Sơ Tuyết từng đứa từng đứa chạy còn nhanh hơn ch.ó.
Sự thật chứng minh, sư thúc của ngươi mãi mãi là sư thúc của ngươi, mấy đứa chạy chưa được mấy bước đã đồng loạt bị tóm về.
“Đừng ủ rũ thế chứ.” Giọng điệu Tạ Sơ Tuyết hoạt bát đáng yêu: “Hi hi hi, không phải các con sắp thi đấu rồi sao? Chung kết top 10, ta đến nấu ăn cho các con.”
“Người thưởng cho Diệp Kiều đi, thưởng cho muội ấy là đủ rồi.”
“A đúng đúng đúng. Còn có Minh Huyền, hai người bọn họ thi đấu ở phía trước. Chúng con ăn chút đất là sống được rồi.”
Vùng vẫy vô ích, Tạ Sơ Tuyết bưng canh gà đã nấu xong lên cho mỗi người bọn họ uống. Diệp Kiều do dự nửa ngày nhìn nhau với Đại sư huynh vài giây, thấy Chu Hành Vân uống rồi, cô sán lại gần, nhỏ giọng hỏi: “Thế nào?”
Chu Hành Vân không có cảm xúc gì, dùng giọng điệu nhỏ tương tự đáp lại: “Khó uống.”
Diệp Kiều nuốt nước bọt, mang tính thăm dò, nếm thử một ngụm.
Cô phát hiện khó uống gì đó đều là đề cao Tạ Sơ Tuyết rồi, cái tài nấu nướng trên có thể phá hủy nhà bếp, dưới có thể độc c.h.ế.t thiên vương này, mẹ kiếp thật khó tưởng tượng Minh Huyền bọn họ năm xưa làm sao có thể bình an lớn lên trong tay Tạ Sơ Tuyết.
“A ha.” Sau khi Diệp Kiều uống xong, khuôn mặt vặn vẹo một chút, cô quyết định tự cứu mình.
“Hả? Tống Hàn Thanh à.” Thiếu nữ rũ mắt, mở ngọc giản ra làm bộ làm tịch, “Cái gì? Diệp Thanh Hàn muốn mời ta đi ăn cơm?”
“Ồ ồ ồ, Đoạn Hoành Đao bọn họ cũng ở đó đúng không? Ta qua đó ngay đây.”
“Cái gì cái gì? Huynh nói là Tư Diệu Ngôn mấy người bọn họ cũng ở đó, được không thành vấn đề, ta đi ngay đây.”