Tiểu Sư Muội Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài

Chương 306



Diệp Kiều quay đầu nhìn đám linh kiếm kia, giọng điệu chậm rãi: “Nhìn xem, ta đã nói thủ tiết một trăm năm là sinh bệnh rồi mà. Vấn Kiếm Tông các ngươi giữ cũng kỹ thật đấy, chỉ cần cho chúng nó ra sớm một chút, cũng không đến mức tạo thành cục diện ngày hôm nay.”

Diệp Thanh Hàn thấy cô lúc này rồi mà vẫn không quên c.h.é.m gió, gân xanh nổi lên: “Câm miệng.”

Dưới đường kiếm vung lên của hắn, ngạnh sinh sinh mở ra một con đường.

“Đi.”

Hai người lập tức chạy về phía bên trong.

Ở bên trong Kiếm Quật, nói là bọn họ chọn kiếm, chi bằng nói đợi kiếm tới chọn bọn họ.

Diệp Thanh Hàn biết rõ Diệp Kiều có bản mệnh kiếm, vậy thì cô sẽ không phải là đối thủ cạnh tranh của hắn, tình huống hiện nay không cần thiết phải cảnh giác cô.

“Hi hi hi, ngươi muốn đi tìm Đoạn Thủy Kiếm sao?” Tạm thời cắt đuôi được đám linh kiếm kia, Diệp Kiều đi theo sau hắn cười híp mắt hỏi.

Diệp Thanh Hàn ừ một tiếng, có lẽ là có chút cạn lời, liếc nhìn cô một cái, nhưng cũng không đuổi cô, dù sao đám linh kiếm này như bị điên bay loạn xạ, người đều lạc nhau cả rồi, có người làm bạn cũng tốt để chiếu ứng lẫn nhau.

Tin tốt là có một thân truyền cùng làm bạn.

Tin xấu là, thân truyền đó là Diệp Kiều.

Vừa vào bên trong cô đã không yên tĩnh, liên tục nhìn đông, ngó tây, sau đó còn giống như con khỉ leo lên tường, thử đi bộ dựng đứng trên tường, động tác đi lại quỷ dị này, khiến trán Diệp Thanh Hàn lần nữa nổi gân xanh.

Hắn có chút không thể tưởng tượng nổi, Chu Hành Vân và Diệp Kiều loại người không đáng tin cậy này ở cùng một chỗ, làm sao có thể giữ được tâm bình khí hòa.

“Diệp Kiều.” Diệp Thanh Hàn lạnh lùng hỏi: “Là con đường này đã không chứa nổi ngươi nữa rồi sao?”

Diệp Kiều không để ý đến hắn, tiếp tục dùng động tác đi lại quỷ dị này đi trên vách tường như đi trên đất bằng, Diệp Thanh Hàn hít sâu mấy hơi mới đè nén được lửa giận, mặt không cảm xúc tiếp tục đi về phía sâu bên trong. Bên trong Kiếm Quật một mảnh tối đen, càng đến gần những linh kiếm cấp bậc cao, kiếm đuổi theo bọn họ càng ít.

Những linh kiếm gọi được tên trên bảng xếp hạng đều là có cốt khí.

Cuối cùng cũng không có kiếm đuổi theo không buông nữa, Diệp Thanh Hàn hơi thở phào nhẹ nhõm, hắn muốn đi tìm Đoạn Thủy Kiếm, Diệp Kiều không mục đích đi theo hắn, trên đường tình cờ gặp Sở Hành Chi, cô quan sát một lát, phát hiện Sở Hành Chi đang dây dưa với một thanh linh kiếm.

Sở Hành Chi: “Không phải ngươi đi đường khác sao?” Tại sao lại đi cùng Đại sư huynh hắn tới đây.

Diệp Kiều làm như không có chuyện gì lảng sang chuyện khác: “Ngươi muốn thu phục Thốn Tuyết?”

“Không sai.” Sở Hành Chi sau khi vào liền nhắm trúng một thanh kiếm trắng như tuyết, tên là Thốn Tuyết.

Trong trời băng đất tuyết, từng tấc tuyết trắng. Mấy đời kiếm chủ trước của những thanh kiếm này, đều là đám người có văn hóa, tên cái nào cái nấy đều hay.

Hắn cảm thấy Thốn Tuyết đặc biệt xứng với khí chất cô ngạo kia của hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Diệp Kiều nhìn Sở Hành Chi vẻ mặt có chút say mê, quay đầu liền định đi, đi đến bên trong rồi kiếm đều an phận lại, ai ngờ được vẫn còn kiếm kiên trì bền bỉ đuổi theo.

Cô mạnh mẽ xoay người, dùng Đoạt Duẩn đỡ lấy thanh kiếm bay nhào tới kia, híp híp mắt, nhắc nhở: “Ta có bản mệnh kiếm rồi.”

Thanh kiếm kia thăm dò tới gần Diệp Kiều một bước nhỏ, trường kiếm trắng như tuyết mảnh khảnh lại nhẹ nhàng, giống như cái đuôi nhỏ, cô đi một cái, nó nhích một bước, Diệp Kiều thăm dò giơ tay, trường kiếm trắng như tuyết lập tức ngoan ngoãn bay vào trong tay cô, cô chú ý tới, trên chuôi kiếm khắc triện ba chữ nhỏ.

‘Phi Tiên Kiếm’

Diệp Kiều cũng không ngờ nó thế mà lại ngoan ngoãn tới tay rồi, cô hắng giọng: “Ta có bản mệnh kiếm rồi.”

Phi Tiên Kiếm như bị điếc, nằm lì trong tay cô không chịu rời đi, cuối cùng Đoạt Duẩn treo bên hông như không thể nhịn được nữa, nhào tới.

Phi Tiên Kiếm và Bất Kiến Quân một đen một trắng, giống như thiên lôi câu địa hỏa đ.â.m sầm vào nhau.

Diệp Kiều theo bản năng ôm c.h.ặ.t lấy Bất Kiến Quân, kết quả không bắt được, chỉ có thể trơ mắt nhìn nó bay ra ngoài.

Diệp Kiều buột miệng thốt ra, hét lớn một tiếng: “Đoạt Duẩn.”

Thân kiếm Bất Kiến Quân khẽ khựng lại.

Nghe thấy cái tên ‘Đoạt Duẩn’, Phi Tiên Kiếm nhảy nhót lung tung, phát ra tiếng cười cạc cạc cạc, đừng hỏi Diệp Kiều làm sao từ một thanh kiếm mà đọc ra được sự chế giễu.

Bởi vì Bất Kiến Quân ngay khoảnh khắc nó phát ra âm thanh, rất rõ ràng đã bị kích thích, cây gậy đen sì không ngừng biến ảo hình dạng giữa không trung, lúc thì là kiếm lúc thì là liềm, cuối cùng định hình ở đại đao, hung hăng nhắm ngay Phi Tiên Kiếm c.h.é.m xuống.

Tiếng va chạm lanh lảnh vang lên, không ngừng có tiếng ong ong vang lên, hai linh kiếm vì cô mà đ.á.n.h nhau to, Diệp Kiều rốt cuộc là cầm kịch bản họa quốc ương dân gì thế này.

Diệp Thanh Hàn thần sắc vi diệu, giống như đang nhìn tra nam, đều có bản mệnh kiếm rồi còn trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi, Diệp Kiều người này quả nhiên là có độc.

Linh kiếm gần đó chỉ là đi ngang qua cũng bị Bất Kiến Quân vỗ cho hai cái, dọa cho đám kiếm linh chạy trốn tứ phía.

Sở Hành Chi cũng đang ở cách đó không xa quật cường thuần phục linh kiếm, c.h.ặ.t đứt Thốn Tuyết, thanh kiếm sáng ngời mỗi một nhát đều hàn quang lẫm liệt, cố gắng bức lui Sở Hành Chi.

Kiếm này cần kiếm chủ tâm tư chí thuần, nó đang thăm dò tâm tính đối phương.

Khoảnh khắc nhìn thấy Thốn Tuyết bất động, mắt Sở Hành Chi sáng lên, vọt qua, vươn tay muốn bắt lấy Thốn Tuyết, tốc độ thiếu niên không chậm, nhưng linh kiếm còn vọt nhanh hơn hắn, ba lần bảy lượt đã mất dạng.

Hắn lập tức đuổi theo, phía trước chính là Diệp Kiều và Diệp Thanh Hàn, cùng với sự xuất hiện của Thốn Tuyết, Bất Kiến Quân lập tức không khách khí binh binh bang bang hung hăng vỗ xuống Thốn Tuyết.

“Ái ái ái cái kiếm này của ngươi sao lại còn đ.á.n.h người thế a!” Sở Hành Chi nhìn cái gậy đen bay liên tục này, giọng nói lạnh xuống.

Hắn nhắm trúng Thốn Tuyết rồi, kết quả cái gậy đen kia lại đuổi theo Thốn Tuyết mà đ.á.n.h, Sở Hành Chi bay người lên, sờ đến Huyền kiếm bên hông, cố gắng đ.á.n.h Bất Kiến Quân xuống.