Diệp Kiều điên cuồng suy nghĩ nên làm thế nào để cứu vớt Đại sư huynh chán đời của cô.
Trở về trong viện, Tần Phạn Phạn phá vỡ sự yên tĩnh này, tuyên bố một chuyện, sau đó tiếng kinh ngạc đồng loạt vang vọng khắp Trường Minh Tông.
“Hả?! Đi nhân gian?” Tiếng kinh hô này làm kinh động bầy chim sẻ đang đậu trên cây.
Tần Phạn Phạn nhìn phản ứng đó của bọn họ, nhướng nhướng mày. “Đúng vậy.”
Diệp Kiều bây giờ là Kim Đan trung kỳ, cảnh giới cũng xấp xỉ các thân truyền khác rồi, vậy thì đi nhân gian chắc chắn là không có vấn đề gì, vấn đề an toàn có sự bảo đảm.
“Tu sĩ Kim Đan kỳ, mỗi người đều có đạo của riêng mình rồi đi? Vậy thì lúc này tự nhiên là cần đi nhân gian lịch luyện a.”
Thấy thiên địa, thấy chúng sinh, thấy chính mình.
Nhân gian là một lựa chọn không thể thích hợp hơn rồi.
Hơn nữa Ma tộc ở nhân gian cũng không ít, năm nào cũng có tu sĩ xuống núi trừ ma, lần này đến lượt bọn họ rồi.
“Vậy...” Minh Huyền khổ sở, vươn tay bò trên mặt đất túm lấy vạt áo Tần Phạn Phạn, “Chúng ta còn có thể có tu vi không?”
Tu sĩ vào nhân gian, là làm trái quy tắc.
“Chủ yếu là để các con đi trừ ma, không có tu vi thì ra thể thống gì.”
“Nhưng không được ra tay với phàm nhân. Sẽ có hạn chế, cụ thể thế nào còn phải đợi sau khi đến nhân gian.”
Mấy người chậm rãi gật đầu: “Hiểu rồi.”
Tu sĩ tu chân giới xuống núi đi nhân gian không biết bao nhiêu mà kể, Tần Phạn Phạn hy vọng bọn họ có thể bình an, những thân truyền trước bọn họ, đều là bỏ mạng trong tay Ma tộc, “Vạn sự nhất định phải lấy cẩn thận làm đầu.” Nói rồi ông gọi một tiếng Diệp Kiều đang thất hồn lạc phách.
“Nói con đấy, Diệp Kiều! Nghe thấy chưa? Thành thật chút đi.”
Diệp Kiều hoàn hồn: “Ồ.” Cô sẽ cố gắng.
Nhận được sự ưng thuận của Diệp Kiều, Tần Phạn Phạn hơi yên tâm một chút, đưa lệnh bài thông hành đi nhân gian cho cô: “Cất kỹ, ngày mốt xuất phát. Bây giờ đều đi nghỉ ngơi đi, dưỡng tinh súc duệ.”
Ông nói xong vỗ vỗ tay liền đi, Mộc Trọng Hi há miệng muốn gọi đối phương lại: “Khoan đã...” Vậy Đại sư huynh thì sao? Không quản nữa sao?
Rơi vào tay Bát Đại Gia, nhìn thế nào cũng không phải là chuyện tốt a.
Nói không chừng còn có t.r.a t.ấ.n gì đó nữa.
“Sư phụ không quản Đại sư huynh nữa sao?” Mộc Trọng Hi ngơ ngác nói.
“Đồ ngốc.” Tiết Dư gõ một cái vào đầu Mộc Trọng Hi, “Năm cái lệnh bài thông hành, còn không hiểu ý của Trường Minh Tông sao?”
Là muốn năm người bọn họ cùng đi nhân gian a.
Tâm trạng Minh Huyền có chút tệ: “Nhưng Đại sư huynh vẫn còn đang bị giam. Đưa năm cái lệnh bài thông hành thì có ích gì.”
Diệp Kiều xua xua tay, từ trên ghế đứng dậy, nhắc nhở: “Hi hi hi, ta cảm thấy, bọn họ chắc là không định làm gì Đại sư huynh đâu.” Cô cũng nhìn ra rồi. Những người đó chính là không có việc gì tìm việc.
Trong xương tủy Diệp Kiều ít nhiều cũng dính chút phản cốt, không chỉ cô, mấy người khác cũng vậy.
Lúc đó cô đáng lẽ nên kéo Chu Hành Vân lại, tùy tiện nói gì cũng được, ít nhất không nên cứ trơ mắt nhìn huynh ấy bị đưa đi như vậy.
Nhưng bây giờ cũng chưa muộn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Diệp Kiều đang nghĩ đối sách, thượng thượng sách là chờ kết quả điều tra của Ngũ Tông, sau đó bọn họ đi hỗ trợ điều tra mau ch.óng đưa người ra, nhưng bây giờ hiển nhiên là không có thời gian rồi.
Vài ngày nữa còn phải đi nhân gian.
Không thể nào thật sự ngồi chờ c.h.ế.t đợi tiếp chứ? Phải đợi bọn họ điều tra rõ ràng đến năm nảo năm nào?
Sự phản cảm của cô đối với Bát Đại Gia hiện nay quả thực đã đạt đến đỉnh điểm. Cứu Đại sư huynh ra, cùng đi nhân gian, ai quản bọn họ hồng thủy ngập trời chứ.
Cho nên nói...
Diệp Kiều nằm bò trên bàn, vươn tay nhìn năm cái lệnh bài thông hành nằm im lìm trong lòng bàn tay, đột nhiên nghĩ đến điều gì.
Đột ngột nắm c.h.ặ.t, trong một mảnh yên tĩnh, giọng nói bỗng nhiên cao lên.
“Ta quyết định rồi.” Diệp Kiều bỗng nhiên vỗ bàn một cái, những người khác đang nằm bò trên bàn đều có chút ỉu xìu nhìn về phía cô.
Mộc Trọng Hi bị dọa giật mình, ngẩng đầu, ngơ ngác: “Muội quyết định gì rồi?”
Diệp Kiều nở nụ cười xán lạn.
Sau đó cô nói: “Chúng ta cùng đi cướp ngục đi.”
“?”
Tiết Dư suýt chút nữa bị sặc: “Cái gì?”
“Trước tiên cướp Đại sư huynh, những người khác xem tình hình có cứu được không, cướp xong chúng ta liền chạy. Bọn họ còn có thể g.i.ế.c chúng ta sao? Không được thì g.i.ế.c chúng ta đi, chúng ta đều sống nghẹn khuất lắm rồi.”
Bát Đại Gia chỉ có phần nhảy dựng lên tại chỗ, chuyện cướp ngục này một người làm là to gan lớn mật, một đám người làm thì đó chỉ có thể là bọn trẻ nghịch ngợm, giơ cao đ.á.n.h khẽ thôi, pháp bất trách chúng.
Bát Đại Gia đối với chuyện này ngoại trừ tức muốn hộc m.á.u thì không có bất kỳ cách nào.
Cô đã suy nghĩ qua rồi, cho nên nói ra cũng không giống như bị điên rồ, kéo ghế ra tìm một cây b.út: “Muốn nghe thử suy nghĩ của ta không?”
“...”
Trầm mặc.
Đối với những lời này của Diệp Kiều, tất cả mọi người đều sững sờ hồi lâu.
“Đệt.” Mắt Mộc Trọng Hi sáng lên, sao hắn lại không nghĩ tới nhỉ. Ý kiến hay a!
“Không hổ là muội a Diệp tiểu sư muội.” Minh Huyền cọ xát đứng dậy, hưng phấn rồi: “Ý kiến hay!” Sao hắn lại không nghĩ tới nhỉ.
“...” Tiết Dư cạn lời, người bình thường chỉ nghĩ cách vớt người ra thôi, ai lại đi cướp ngục chứ.
Bất quá, hắn nói: “Có thể thử xem. Chỉ là vi phạm quy củ, đến lúc đó trở về có thể phải bị nhốt vào cấm địa.”
Không nhắc đến chuyện kinh thế hãi tục như xông vào cấm địa, chỉ riêng việc coi thường môn quy, cũng đủ cho bọn họ uống một vố rồi.
Minh Huyền lưu loát đạp ghế xuống đất, nhẹ nhàng giẫm lên mép đứng lên: “Quy củ quy củ, ta từ lúc sinh ra, nghe nhiều nhất chính là hai chữ quy củ.” Muốn bọn họ thiên phú dị bẩm, lại muốn bọn họ ngoan ngoãn nghe lời mặc cho bọn họ khống chế.
Đại gia tộc mà người người ngưỡng mộ, đối với bọn họ mà nói là l.ồ.ng giam liều mạng muốn thoát khỏi.
Tiết Dư từ nhỏ đã là một đứa trẻ ngoan, nhưng điều này cũng không có nghĩa hắn thật sự là một kẻ tuân thủ khuôn phép.
Nhìn mấy đồng môn này đã chuẩn bị sẵn sàng đi xông vào cấm địa rồi, hắn nhún nhún vai, nói: “Được rồi được rồi, vậy chúng ta nên chuẩn bị chút gì?”