Mũi tên lạnh lẽo thấu xương, mỗi một nhát đều nhắm vào t.ử huyệt, Diệp Kiều chủ luyện tốc độ, không ngừng thử tiếp cận, cổ tay vẫn bị b.ắ.n trúng một mũi tên, cô ngoảnh mặt làm ngơ, suýt chút nữa, là với tới rồi.
Mũi tên lại là một nhát.
Mũi chân Diệp Kiều súc lực, một đòn mạnh mẽ hung hăng giáng xuống phần bụng của cái bóng, đ.á.n.h tan rồi lại nhanh ch.óng hội tụ, cô nhanh ch.óng một tay tóm lấy cung tên, còn chưa kịp vui mừng liền tiêu tán trên đầu ngón tay.
Rất nhanh quay đầu, phát hiện Minh Nguyệt Tiễn liền lại xuất hiện ở một hướng khác, vậy mà vẫn là hư ảnh.
Cô híp mắt.
Hỏa khí nổi lên rồi.
Lấy Bất Kiến Quân ra, mấy đạo sương mù màu đen ngưng tụ, hóa thành xiềng xích phong tỏa vị trí của nó, thích trốn đúng không? Mấy thanh linh kiếm xông lên vây bắt, trước có sói sau có hổ, tiễn linh rất tức giận, cốt khí đâu? Nhiều linh kiếm như vậy, sao có thể đồng thời nhận chủ.
Chúc Ưu thấy vậy: “Đổi người khác thử với nó xem?”
Minh Nguyệt Tiễn là một linh khí lừng lẫy danh tiếng, tính cách cũng kỳ quái, muốn lấy được nó e là phải tìm một người thích hợp giao lưu với nó trước.
Tiễn linh lạnh lùng nói: “Không.”
“Ta cứ muốn cô ta.” Đừng tưởng nó không nghe thấy ai đề nghị làm cấm địa thành cái bộ dạng quỷ quái này.
Diệp Kiều cười rồi, giọng điệu gợi đòn: “Không ngờ ngươi đối với ta yêu sâu đậm như vậy. Mặc dù xu hướng tính d.ụ.c của ta bình thường. Nhưng nếu ngươi chân tâm thực ý thích ta như vậy, ngược lại cũng không phải là không thể cân nhắc.”
Tiễn linh thành công bị tức nứt nẻ rồi.
Vút v.út v.út mấy mũi tên tự mang hiệu ứng theo dõi, đuổi theo cô chạy.
Diệp Kiều thấy nó đuổi tới, mấy đạo mũi tên sáng ngời cô né hai cái, bỗng nhiên hướng về vị trí của Minh Nguyệt Tiễn ở hướng ngược lại xông tới, mũi tên bám sát phía sau, tốc độ của cô nhanh hơn mũi tên một chút, nhắm chuẩn thời cơ bỗng nhiên tóm lấy Minh Nguyệt Tiễn.
Chạm tới rồi.
Lần này cung tên không biến mất, ý niệm Diệp Kiều khẽ động, cưỡng ép ấn tiễn linh vào trong Minh Nguyệt Tiễn.
Tránh được, lại đến gặp nó, câu nói này có tính ràng buộc nhất định, cô tránh được rồi vậy thì nó ngoan ngoãn rơi vào tay cô.
Trái tim Chúc Ưu cuối cùng cũng buông xuống.
Cuối cùng cũng lấy được rồi.
“Chúng ta đi.”
Đi cứu người.
Sở Hành Chi thấy cô thật sự sờ được Minh Nguyệt Tiễn vào tay rồi, mang tính thăm dò cũng muốn kéo thử một cái, sau đó dây cung không nhúc nhích tí nào.
Không kéo ra được.
Đáng ghét.
Thật đúng như mũi tên này nói, nó cứ muốn Diệp Kiều?!
Mà sau khi lấy được Minh Nguyệt Tiễn, làm sao ra khỏi cấm địa lại là một vấn đề lớn.
“Khóa cấm địa này, Minh Nguyệt Tiễn có thể mở ra không?”
Chúc Ưu lắc đầu: “Nếu nó có thể mở cấm địa, sao có thể bị giấu ở bên trong.” Cho nên cách mở cấm địa chắc không phải là cấm chú.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cấm địa thường chỉ có tầng lớp thượng tầng mới có thể mở, cách thức cụ thể dùng là gì không rõ.
Chúc Ưu: “Có thể đợi ngày mai, để sư phụ bọn họ dẫn chúng ta ra ngoài.”
Đây là ổn thỏa nhất rồi, chỉ là rủi ro có chút lớn, nếu bị người của Nguyệt Thanh Tông phát hiện cấm địa của bọn họ bị làm thành thế này...
Trong tay Diệp Kiều đ.á.n.h ra một đạo chú ấn, hét lớn một tiếng: “Tránh ra.”
“Ta có thể nổ tung.”
“Đúng rồi.” Cô quay đầu: “Các ngươi sẽ giúp chúng ta cùng nhau bồi thường tiền đúng không?”
Tổ bốn người Vấn Kiếm Tông: “...”
Dưới sự nhìn chằm chằm của Diệp Kiều, Chúc Ưu trầm mặc rồi, cô đang nghĩ, vớ phải đám báo thủ Trường Minh Tông này, lão tổ Trường Minh Tông dưới suối vàng e là cũng cười rồi, ngài ấy cười thật lớn a.
“Cha ta sẽ giúp bồi thường tiền.” Minh gia rất có tiền, nổ một cái cấm địa thôi mà, Minh Huyền kiên tín, cha hắn sẽ nỗ lực giúp mình trả nợ.
Diệp Kiều lập tức lật chú ấn, vỗ xuống, nhắm ngay chỗ mỏng yếu của cấm địa hung hăng đập xuống, cùng với một tiếng vang lớn, bụi bặm lắng xuống cấm địa Nguyệt Thanh Tông bị nổ một cái lỗ hổng, Diệp Kiều và Mộc Trọng Hi mỗi người mang theo một người liền chuồn: “Mau chạy!”
Nổ xong liền chạy thật kích thích.
Hy vọng Minh gia và Tiết gia, Vấn Kiếm Tông sau này có thể giúp lấp vào số linh thạch bồi thường...
Ngay trong đêm chạy ra khỏi cấm địa Nguyệt Thanh Tông, còn phải đi tới Bát Đại Gia, Chúc Ưu vốn định móc tiền ngồi phi chu, bị Diệp Kiều cản lại rồi.
“Nghe nói chưa?” Diệp Kiều nói: “Bát Đại Gia quy định. Không cho ngự kiếm, ngự kiếm phải đi ngồi tù.”
Chúc Ưu gật gật đầu, đây là chuyện đều rõ ràng. Cho nên cô mới định ngồi phi chu đi tới.
Diệp Kiều nói: “Vừa hay đi cướp ngục, còn ngồi phi chu gì lãng phí tiền.”
Cô cứ thích nhảy nhót lặp đi lặp lại trên ranh giới quy tắc, Diệp Kiều chỉ huy người của Vấn Kiếm Tông cũng mặt không đổi sắc: “Các ngươi đều có kiếm đi? Người cũng còn sống đi, lấy ra, giẫm lên, bay về phía bọn họ.”
“A đúng đúng đúng, bay lên ngay dưới mí mắt bọn họ. Mau mau mau!”
Cô khó chịu Bát Đại Gia từ lâu rồi.
Tiết Dư vươn tay lắc lắc tóm lấy bả vai tiểu sư muội, lắc lắc: “A a a, đã nói là thần không biết quỷ không hay lẻn vào mà.”
Cái này thần không biết quỷ không hay ở chỗ nào a, cứ như chiêu cáo thiên hạ rồi, là thật sự không sợ bị Bát Đại Gia truy nã truy sát sao?
“A a a~” Diệp Kiều suýt chút nữa bị lắc choáng váng.
Một nhóm người giẫm lên kiếm ngự kiếm ở địa giới Bát Đại Gia, trên đường đi tới đích, cô phân chia đơn giản một chút: “Ta và Minh Huyền đi nhà giam, các ngươi cứ bay trước mặt bọn họ, tốt nhất là có thể dẫn đi nhiều người một chút, Minh Huyền và ta cùng đi.” Cô đoán địa lao sẽ có trận pháp.
Trong tình huống có Diệp Kiều dẫn đội, tất cả mọi người đều thả rỗng não, lười đi nghĩ nhiều như vậy, Chúc Ưu triệt để nhận rõ hiện thực, mấy trận xuống nhìn các tông khác đều hợp tác với Diệp Kiều rất vui vẻ, vậy thì tiếp theo đi theo cô là đúng rồi.
Mộc Trọng Hi mang theo Tiết Dư, và bốn kiếm tu Vấn Kiếm Tông tách ra chạy, rất gợi đòn lượn lờ một vòng trước mặt những thị vệ Bát Đại Gia đó.
Bọn họ đều sững sờ rồi.
Nhiều năm như vậy rồi, lần đầu tiên gặp phải kẻ dám ngự kiếm ở địa giới Bát Đại Gia, loại tu sĩ không biết sống c.h.ế.t này khiến bọn họ tức cười rồi: “Mau lên, bắt lấy bọn chúng!”