"Ha, ha, ha!"
Diệp Kiều: "..."
Cười thêm nữa cô suýt tưởng ác thần Gô Na La sắp giáng thế rồi, Diệp Kiều vội vàng xé lá bùa dán trên người Mộc Trọng Hi xuống: "Có vẻ hiệu quả không tồi."
Mộc Trọng Hi cười nửa ngày mặt mày cứng đờ, sau khi dừng lại, hắn lắc lắc đầu ngã phịch xuống đất, u oán phát ra tiếng: "Đâu chỉ không tồi, âm thanh vừa nãy. Ta suýt tưởng mình tẩu hỏa nhập ma rồi."
Tiếng cười đó ai nghe mà chẳng thấy rợn người.
"Nói chứ Phù tu các muội đều biết chơi thế này sao?" Mộc Trọng Hi mấy ngày nay cùng tiểu sư muội thử nghiệm đủ loại phù lục kỳ quái, sắp quên mất sự thật Diệp Kiều là một Kiếm tu rồi.
Kiếm tu nhà ai mà vẽ bùa đỉnh thế này.
Diệp Kiều mí mắt cũng không thèm nhấc, "Đừng vu khống ta, ta là một Kiếm tu đàng hoàng đấy."
"Vẽ bùa chỉ là nghiệp dư thôi." Phải biết rằng nguyên chủ lúc trước ở Nguyệt Thanh Tông - cái tông môn đầy rẫy Phù tu này cũng chọn làm Kiếm tu.
So với pháp sư, Diệp Kiều thích làm sát thủ hơn.
Mộc Trọng Hi nghĩ đến uy lực của những lá bùa đó, ha ha cười hai tiếng.
Nghiệp dư?
Nghiệp dư nhà ai mà hiệu quả tốt thế này?
Diệp Kiều nhân lúc cúp học luyện chế một ít Hồi Linh Đan chuẩn bị mang xuống núi bán lại.
Không biết có phải vì cô không có lò luyện đan đàng hoàng hay không, đan d.ư.ợ.c luyện ra từ cái nồi lớn đều kỳ kỳ quái quái.
Có viên lồi lõm, đều là hình thù kỳ dị, sần sùi.
Vì ngoại hình khó coi, cô định giá rất rẻ, dù vậy cũng chẳng ai muốn một viên đan d.ư.ợ.c nhìn đã thấy kỳ lạ, ai cũng sợ ăn vào sinh bệnh, Diệp Kiều thì thầm than thở trong lòng, sao có thể trông mặt mà bắt hình dong chứ...
"Muội vẽ bùa vẫn chưa xong à?" Mộc Trọng Hi một tay chống cằm, ghé sát vào nhìn Diệp Kiều cặm cụi vẽ trên giấy bùa.
Diệp Kiều nhón lấy lá bùa hỏng trong tay, "Lại hỏng một tờ rồi."
Mộc Trọng Hi chứng kiến cô thất bại hết lần này đến lần khác, suy tư giây lát, đưa ra lời khuyên: "Hay là muội đi hỏi Minh Huyền xem?"
"Ta thử lại xem sao. Nếu thất bại nữa thì tìm nhị sư huynh hỏi thử." Mặc dù phần lớn sẽ bị Minh Huyền nghi ngờ não mình úng nước rồi, Kiếm tu đàng hoàng không làm lại đi học vẽ bùa.
"Muội học vẽ bùa ở Nguyệt Thanh Tông à?"
Diệp Kiều quay đầu nhìn hắn, nghĩ ngợi, "Ừ." Lúc trước cô quả thực dựa vào hình ảnh Phù tu Nguyệt Thanh Tông vẽ bùa trong trí nhớ của nguyên chủ mà học theo.
"Nguyệt Thanh Tông được người trong tu chân giới gọi là nơi quy tụ của Phù tu chính thống." Mộc Trọng Hi chậm rãi nói: "Tu chân giới đều tồn tại chuỗi khinh bỉ. Bọn họ coi thường Phù tu xuất thân từ môn phái khác, nếu để người Nguyệt Thanh Tông biết muội từng học bùa của bọn họ, đến lúc đó ta có thể tưởng tượng sắc mặt bọn họ khó coi đến mức nào."
Diệp Kiều lần đầu tiên nghe thấy cách nói này.
Nghĩ kỹ lại, sự kỳ thị so đo trong đại tông môn quả thực không ít hơn chốn công sở hiện đại. Trong trí nhớ của nguyên chủ, Nguyệt Thanh Tông chính là như vậy, thân truyền coi thường nội môn, nội môn coi thường ngoại môn, ngoại môn coi thường tạp dịch.
Còn tạp dịch thì coi thường người của tiểu tông môn.
Thật sự quá vô lý.
Ánh mắt Mộc Trọng Hi chuyển sang cây b.út Diệp Kiều đang cầm, sau đó thở dài nặng nề, "Còn nữa, tiểu sư muội, ta nghe nhị sư huynh nhắc tới, muốn nâng cao chất lượng vẽ bùa, tốt nhất nên dùng một cây b.út lông sói tốt một chút."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Diệp Kiều giật mình, "Ồ."
"Nhưng b.út khác đắt lắm."
"Dùng tạm vậy." Cô rất tùy ý: "Dù sao làm người không thể quá so đo."
Mộc Trọng Hi nhìn cây b.út lông đã tòe ngòi của Diệp Kiều, khóe miệng giật giật nhận ra, tiểu sư muội của mình, thật sự không phải keo kiệt bình thường.
Dùng loại b.út này mà thành công được mới là lạ.
"Ta có một cây b.út lông sói chưa dùng." Hắn lục lọi trong Giới T.ử Đại, rất nhanh lấy ra một cây b.út tỏa ánh sáng tím nhạt, trên đó khắc phù văn đặc thù, cầm trên tay nặng trĩu.
"Chắc thuộc phạm trù trung phẩm pháp khí." Mộc Trọng Hi có lẽ là lần đầu tiên tặng đồ cho người khác, hắn gãi đầu: "Đến lúc đó tìm cho muội cây tốt hơn."
Hắn không phải Phù tu, cây b.út lông sói này cũng là mua được từ chợ đen.
Diệp Kiều không làm kiêu, lập tức nhận lấy, thực tế chứng minh đồ đắt có cái giá của đồ đắt, lúc vẽ bùa không hề có bất kỳ sự ngưng trệ nào, phù văn phức tạp khắc vào trong hình thành chú ấn màu vàng, nương theo tốc độ tăng nhanh, rất nhanh thu b.út, bùa thành, liền mạch lưu loát.
Ánh sáng vàng nhạt từ từ sáng lên tượng trưng cho việc bùa không bị hỏng.
Trái tim đang treo lơ lửng của Diệp Kiều buông xuống.
Tuy nhiên giây tiếp theo phù lục b.ắ.n ra ánh sáng ch.ói mắt, dưới góc phù lục hiện lên dòng chữ nhỏ màu đen, giống như một loại ký hiệu đặc thù nào đó, lại giống như văn tự chỉ có ở thời viễn cổ.
Diệp Kiều ngơ ngác vuốt ve cổ văn kỳ quái dưới góc phù lục, "Đây là gì?"
Trong khoảnh khắc ánh sáng vàng xuất hiện, toàn bộ trưởng lão Trường Minh Tông không hẹn mà cùng ngẩng đầu nhìn về hướng ánh sáng đó rơi xuống.
"Thiên Đạo chúc phúc."
Tần Phạn Phạn đứng dậy, bởi vì có Thiên Đạo che chở, căn bản không cảm nhận được ánh sáng vàng rơi xuống ở đâu, ông nhìn lên bầu trời, đáy mắt xẹt qua vài phần suy tư.
Là đứa trẻ Minh Huyền đó nhận được chúc phúc sao? Hay là Tiết Dư?
Không chỉ bọn họ, động tĩnh lần này lớn đến mức ngay cả tông chủ của mấy tông khác cũng bị kinh động.
"Là ai?"
"Thiên Đạo chúc phúc? Hình như là bên Trường Minh Tông."
"Mộc Trọng Hi? Hay là Chu Hành Vân?"
"Minh Huyền sao?"
Trong lúc nhất thời các đại tông môn bàn tán xôn xao, tất cả đều không kìm nén được muốn đến Trường Minh Tông tìm hiểu ngọn ngành.
Đương sự gây ra chấn động lại vẫn đang trong tình trạng ngơ ngác.
"Thiên Đạo chúc phúc." Mộc Trọng Hi lẩm bẩm lặp lại từ trong miệng, thần sắc dần dần trở nên nghiêm túc, "Muội thật sự là Phù tu?"
Hắn rất nhanh đổi giọng, ánh mắt rực lửa: "Hóa ra muội thật sự có thể làm được kiếm phù song tu."
Mộc Trọng Hi chưa từng thấy ai song tu hai đạo theo đúng nghĩa đen, hắn chỉ nghe nói tổ sư của Trường Minh Tông bọn họ năm xưa là nhân vật kinh tài tuyệt diễm như vậy.