Tiểu Sư Muội Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài

Chương 367



Ma tộc thiếu chủ cười lạnh, liếc nàng một cái: "Phân thần."

"Bắt các ngươi đâu cần đến bản thể."

Minh Huyền: "Ồ." Thảo nào trước đó bình tĩnh như vậy, còn tưởng bọn chúng đối với vị Ma Tôn này thật sự nửa điểm không quan tâm chứ.

"Hóa ra là phân thân, vậy theo như ngươi nói, ta g.i.ế.c hắn cũng không sao rồi." Diệp Kiều nói xong liền sờ lấy Phi Tiên Kiếm đ.â.m thẳng xuống cổ Ma Tôn.

Trong lúc nhất thời, hai tên Ma tộc Nguyên Anh kỳ nhìn thấy cảnh này triệt để ngồi không yên, vọt lên ra tay với nàng đầu tiên. Ma khí đen kịt áp sát, khí thế trở nên đáng sợ.

Diệp Kiều phản ứng cực nhanh, túm lấy Ma Tôn đỡ đòn thay mình, tỏ vẻ đã hiểu: "Hóa ra vẫn là quan tâm a. Vậy vừa nãy còn làm màu cái gì chứ."

Đã quan tâm, vậy thì dễ xử rồi.

Nàng dứt khoát nhét Ma Tôn vào tay Minh Huyền đang cầm phù lục chuẩn bị bố trận, "Ai tới, đập kẻ đó. Tránh không được thì nấp ra sau lưng hắn, dù sao cũng không phải bản thể, c.h.ế.t thì c.h.ế.t thôi."

Minh Huyền vươn tay ghét bỏ chộp lấy, "Được rồi được rồi." Chỉ là cầm Ma Tôn đi đập Ma tộc, nghĩ thế nào cũng thấy hơi kỳ quái.

Không chỉ hắn thấy kỳ quái, Ma tộc cũng có khổ mà không nói được a. Nhìn phân thân của Ma Tôn nhà mình bị xách đi đ.á.n.h người, bọn chúng cũng không dám thật sự đ.á.n.h lại, lỡ như Ma Tôn tính sổ sau mùa thu, cảm thấy bọn chúng đại bất kính thì làm sao.

Đạp Thanh Phong và phù lục bay múa, bóng dáng thiếu niên biến mất khỏi chỗ cũ, đột nhiên giữa không trung, Minh Huyền xách Ma Tôn vung thành một vòng tròn, rầm một tiếng nện xuống đất, đập c.h.ế.t năm sáu tên.

Minh Huyền nhìn thấy cảnh này, ngẩn người một lát rồi sảng khoái: "Quả nhiên vẫn là kiếm tu các muội chơi vui ha."

Đánh nhau chính là gọn gàng dứt khoát.

Mộc Trọng Hi đối với động tác ra chiêu tồi tệ đó của Minh Huyền cũng không biết nên nhận xét thế nào cho phải. Cứ cái kiểu Minh Huyền xách một người nện xuống, Thái Sơn áp đỉnh, ai nhìn mà không cạn lời a.

Hắn qua loa hùa theo hai tiếng, xách Triều Tịch Kiếm, kiếm ảnh chồng chéo, súc lực giáng xuống quét ngang ra một khoảng đất trống, "Huynh vui là được."

Mộc Trọng Hi lương thiện quyết định lần này vẫn là không đả kích sự nhiệt tình của Minh Huyền nữa.

Minh Huyền được cổ vũ, lập tức vừa dùng phù lục phòng thân, vừa ra tay đ.á.n.h người.

Thành thật mà nói, quá cay mắt.

Diệp Kiều rốt cuộc nghĩ cái gì, lại để một phù tu đi đ.á.n.h người.

"Nói đi cũng phải nói lại, các ngươi vậy mà vẫn không dừng tay sao?" Minh Huyền một tay túm lấy Ma Tôn mà Diệp Kiều ném cho, phòng ngừa hắn sẽ tỉnh lại, gõ vào gáy hắn mấy cái, đảm bảo đối phương thật sự bị đ.á.n.h sống dở c.h.ế.t dở rồi, mới ồ lên một tiếng, ném cho Mộc Trọng Hi.

Ma tộc lao lên muốn cướp, Mộc Trọng Hi nhanh hơn một bước vớt đi. Đùa à, so tốc độ với Trường Minh Tông bọn họ sao.

"Đám người các ngươi! Mau lên, thả bệ hạ của chúng ta xuống."

Mộc Trọng Hi nhìn mấy đạo ma khí đuổi theo sau m.ô.n.g, hắn dứt khoát ném cho Diệp Thanh Hàn, "Thật keo kiệt. Chơi đùa Ma Tôn của các ngươi một chút thì làm sao."

"..."

Tình hình hình như có gì đó không đúng a?

Đang đ.á.n.h nhau đấy, đám người các ngươi rốt cuộc đang chơi cái gì vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Minh Huyền b.úng tay khởi động trận pháp, kết giới không hề báo trước dựng lên. Vừa nãy có cơ thể Ma Tôn xách theo làm vật yểm trợ vừa vặn có thể giấu vị trí, không ai chú ý tới hắn bố trí trận pháp từ lúc nào.

Đồng loạt một đám người Ma tộc đang chìm đắm trong việc đuổi theo bệ hạ của bọn chúng, rầm một tiếng toàn bộ đ.â.m sầm vào kết giới.

Tống Hàn Thanh cười lạnh, "Chơi vui không? Lũ ngu xuẩn Ma tộc?"

Cục diện đảo ngược khiến bọn họ rốt cuộc cũng được nở mày nở mặt. Trước đó cục diện cũng nghiêng về phía bọn họ, nhưng ngặt nỗi số lượng quá nhiều, đ.á.n.h nhau cũng nghẹn khuất.

Tấm lưới vàng rợp trời rợp đất giáng xuống, hai kiếm tu Nguyên Anh kỳ không biết từ lúc nào đã đứng giữa không trung, tay cầm pháp khí đang giăng lưới.

Một màn phối hợp hạ xuống, đám ma tu vốn dĩ đông nghịt bị càn quét chỉ còn lại một phần ba.

"..."

"Bọn chúng lấy đâu ra nhiều ăn ý như vậy?" Triệu trưởng lão kinh ngạc.

Đám nhỏ này không phải đều rất không ưa nhau sao?

Tạ Sơ Tuyết chậc chậc hai tiếng, "Lần đầu tiên nhìn thấy thân truyền tụ tập đông đủ như vậy nha."

Đại tràng diện a.

Sở Hành Chi một cước đạp trúng tâm can của tên Ma tộc Nguyên Anh kỳ, đồng thời Phi Tiên Kiếm của Diệp Kiều men theo lòng bàn tay vạch ra một đường cong, xoay một vòng, đ.â.m xuống.

Nói cho cùng bọn họ vẫn sẽ có chút cố kỵ, bên chính đạo có một phân thân Ma Tôn, nếu bị hủy diệt đối với Ma Tôn mà nói tuyệt đối là trọng thương. Mấy phù tu vây quanh nàng cũng rất biết điều, kẻ nào dám tới gần đều sẽ bị trận pháp dịch chuyển, liên tiếp mấy cái ngay cả vạt áo Diệp Kiều cũng không chạm tới được.

Sắc mặt Ma tộc thiếu chủ khó coi đi một chút.

Lại rất nhanh nhạy bén phát hiện ra một điểm, nhiều thân truyền như vậy, vậy mà lại đang vây quanh tên thân truyền gọi là Diệp Kiều kia để đ.á.n.h sao?

Trước khi Diệp Kiều tới, căn bản chính là mạnh ai nấy đ.á.n.h.

"Con nhóc Diệp Kiều kia. Giải quyết nó đi, sẽ nhẹ nhõm hơn rất nhiều." Vân Thước ôm vết thương trước n.g.ự.c, linh căn vốn đã yếu ớt, trước đó một kiếm kia của Diệp Thanh Hàn suýt chút nữa đã sống sờ sờ nghiền nát nàng ta.

Còn có Tống Hàn Thanh, quả thực là tâm địa quá độc ác.

Thực lực của Ma tộc thiếu chủ ở Nguyên Anh kỳ, hắn nghe xong, dặn dò người của Ma tộc chăm sóc tốt cho người phụ nữ mình yêu thương, sau đó nhảy vọt lên, chuẩn bị xuất kỳ bất ý muốn đ.á.n.h hạ Diệp Kiều để cướp lại Ma Tôn.

Hắn vừa mới có động tĩnh, còn chưa kịp ra tay, phía sau đã truyền đến một giọng nói.

"Ca ca, chơi trò chơi với Tiểu Tê đi." Một bé trai thần xuất quỷ một vòng ra sau lưng hắn, chắp tay sau lưng, nghiêng đầu cười ngọt ngào.

Sau đó, hắn chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, tất cả cảnh tượng vừa rồi đều biến mất không thấy tăm hơi, chỉ còn lại một mảnh đen kịt, cùng với bé trai đang cười híp mắt trước mặt.

Ma tộc thiếu chủ trong nháy mắt lạnh toát sống lưng.

Trong lĩnh vực của Tiểu Tê, chỉ cần không phải Nguyên Anh kỳ, kéo một cái c.h.ế.t một tên.