Tiểu Sư Muội Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài

Chương 398



Vào khoảnh khắc lĩnh vực mở ra, Chu Hành Vân đã hiểu, lĩnh vực phản ánh không chỉ là đạo, mà còn là đạo tâm.

Lĩnh vực Hư Vô.

Việc liên tiếp hai lĩnh vực được mở ra khiến tầng mười bảy cát bay đá chạy, rơi vào tình trạng bạo loạn cực độ.

Chúc Ưu ngẩn người: “Đó là cái gì?”

“Lĩnh vực.” Mộc Trọng Hi không thèm ngẩng đầu lên: “Lĩnh vực của đại sư huynh.”

Đối với một người có thái độ sống cực kỳ "Phật hệ" như Chu Hành Vân mà nói, có muốn lĩnh ngộ ra lĩnh vực hay không, hoàn toàn phụ thuộc vào tâm trạng của anh.

Rất tùy hứng, nhưng tu chân giới vốn dĩ là nơi nói chuyện bằng thiên phú.

……

“Á á á mau bảo bọn họ đừng đ.á.n.h nữa, đừng có mở lĩnh vực mà các vị đại lão ơi.” Quỷ tu suýt nữa thì quỳ lạy cái đám người này luôn, quậy cái gì vậy trời, tầng mười bảy thế mà lại có tận hai cái lĩnh vực mở ra, lỡ như làm sập tháp, thì t.h.ả.m nhất chính là tầng mười tám ở dưới cùng đấy.

Tầng mười bảy đ.á.n.h nhau long trời lở đất, sự va chạm giữa hai lĩnh vực rất dễ tạo ra luồng khí lưu và cảm giác áp bách cường đại, cho dù đang ở tầng mười tám cũng có thể cảm nhận được sự chấn động.

Đám người tới Quỷ Vương Tháp lần này rốt cuộc là cái thể loại yêu ma quỷ quái gì vậy trời.

“Chúng ta nói chuyện với tầng mười bảy thì bọn họ có nghe thấy không?” Diệp Kiều cũng cảm nhận được khí tức của lĩnh vực, cô nhăn mũi, nhấc chân đá đá vào vách tháp xung quanh: “Hay là, ta cũng mở một cái lĩnh vực, gia nhập vào trận đại loạn đấu lĩnh vực của bọn họ cho vui nhỉ?”

Cô không phải đến để chia rẽ bọn họ đâu.

Cô hoàn toàn có thể gia nhập cùng bọn họ mà.

Quỷ tu cạn lời không buồn oán thán nữa, vội vàng ngăn cản cái suy nghĩ ma quỷ của Diệp Kiều: “Không không không, bọn họ đã đáng sợ lắm rồi, cô đừng có hùa theo nữa.”

Sáu người ở cái chốn này chôn chân suốt nửa tháng, giờ người sắp mọc nấm mốc meo cả lên rồi.

Quỷ Vương vẫn luôn quan sát đám người ở tầng mười tám này, thỉnh thoảng còn phái tiểu quỷ tới định đồng hóa tất cả bọn họ. Thế là mấy ngày nay bọn họ đã tóm được vô số tiểu quỷ: Khí tu cung cấp lưới tơ vàng, Phù tu phụ trách đ.á.n.h lén, Kiếm tu duy nhất là Diệp Kiều thì xách theo Phi Tiên Kiếm, tóm lấy đám thủ hạ do Quỷ Vương phái xuống mà quất lấy quất để.

Đối mặt với việc xử lý đám tiểu quỷ này ra sao, Minh Huyền lười biếng giơ tay, đưa ra ý kiến là lột quần bọn nó.

Tề Luật vỗ tay cái đốp: “Ý kiến hay, lột quần bọn nó ra, treo thành một hàng để chuyên môn sỉ nhục tinh thần bọn nó.”

Tề Ngọc bày ra vẻ mặt không nỡ nhìn thẳng. Thành thật mà nói, anh trai cô trước kia miễn cưỡng cũng được coi là một người bình thường mà nhỉ?

Ở chung nửa tháng, trạng thái tinh thần rốt cuộc cũng bị đồng hóa rồi sao?

……

Hai tu sĩ Nguyên Anh kỳ không hẹn mà cùng biến mất trong lĩnh vực của đối phương, Chúc Ưu thấy thế liền định chạy xuống tầng mười tám.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mộc Trọng Hi chú ý tới động tĩnh của cô, cản lại một chút, bất đắc dĩ nói: “Đừng đi mà, sao lại không nghe khuyên thế hả.”

“Hệ số nguy hiểm ở tầng mười tám cao hơn nơi này nhiều, thứ đồng hóa người ở đây vẫn còn có thực thể, chứ sương mù ở tầng mười tám chỉ cần dính phải một chút thôi là sẽ bị đồng hóa liên tục, biến thành xác sống chỉ là chuyện sớm muộn.”

Hắn thật không hiểu đám người này đang nghĩ cái gì nữa.

Cô ngẩng đầu gắt gao nhìn chằm chằm Mộc Trọng Hi, chậm rãi thở ra một hơi: “Các ngươi cũng đâu có tìm thấy nhóm Diệp Kiều đúng không? Vậy tại sao không thể xuống tầng mười tám xem thử.”

Ít nhất thì, bọn họ muốn cứu Sở Hành Chi, mặc kệ tầng mười tám có cái gì, bọn họ cũng phải đi xem thử.

Mộc Trọng Hi bị cô hỏi vặn lại, chần chừ một lát.

Giây tiếp theo, Lạc Thủy Kiếm của thiếu nữ không hề có điềm báo mà rút khỏi vỏ, những dải băng tựa như lưỡi d.a.o ép Mộc Trọng Hi vào góc tường, chỉ cách một ngón tay nữa là có thể cắt đứt yết hầu của đối phương.

“Các ngươi nói cũng đúng, tầng mười tám nhất định rất nguy hiểm, nhưng đó cũng là lối thoát duy nhất. Nếu không chẳng lẽ chúng ta cứ chôn chân mãi ở tầng mười bảy này sao?” Chúc Ưu nói. Bọn họ có thể tiêu hao thời gian, nhưng nhị sư huynh thì không đợi được.

Nếu cứ tiếp tục lãng phí thời gian thế này, thì thật sự không còn cơ hội kéo Sở Hành Chi trở về nữa.

Mộc Trọng Hi hiểu tâm trạng của cô, im lặng không cản lại nữa. Thực ra, hắn cũng hơi nghi ngờ hai cái đứa không an phận là Diệp Kiều và Minh Huyền cũng đang ở trong Quỷ Vương Tháp, nhưng từ tầng một đến tầng mười bảy đều không thấy bóng dáng bọn họ đâu.

Nếu như cũng giống Sở Hành Chi, bị nhốt trong tháp rồi lạc lối...

Trong lúc một đám người vì chuyện có xuống tầng mười tám hay không mà đ.á.n.h nhau tối tăm mặt mũi, tranh chấp không ngừng, thì Triều Tịch Kiếm lại là một phái hành động. Cậu ta trực tiếp bay thẳng xuống, bước vào tầng mười tám, tiện thể gào lên một tiếng: “Các ngươi đừng đ.á.n.h nữa.”

Cậu ta xoa xoa cằm: “Ta cảm thấy, có lẽ tầng mười tám của Quỷ Vương Tháp không giống với tưởng tượng của các ngươi cho lắm đâu?”

“Các ngươi đừng đ.á.n.h nữa.” Triều Tịch Kiếm nói xong thấy không ai động đậy, liền thúc giục: “Tầng mười tám thật sự không có gì cả, nếu nhất định phải nói có thứ gì đó, thì đám tiểu quỷ bị treo thành một hàng có tính không?”

Sự ma sát và va chạm giữa hai lĩnh vực Nguyên Anh kỳ khiến tầng mười bảy đều rung chuyển, Triều Tịch Kiếm không cần thiết phải nói dối, Chúc Ưu cũng muốn lên tầng mười tám, thấy Triều Tịch Kiếm nói vậy, Mộc Trọng Hi cũng không tiếp tục ngăn cản nữa, cả đám người lập tức đi xuống tầng dưới cùng.

Sau đó bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc đến ngây người.

Hỏi: Trong tầng mười tám có cái gì?

Đáp: Có đám ma quỷ Diệp Kiều.

Một đám tiểu quỷ bị treo thành một hàng, quần không biết bị kẻ thất đức nào lột sạch, Diệp Kiều còn đang ở đó mồm mép giả tạo nói cái gì mà: “Hi hi hi, đừng căng thẳng, chúng ta cũng đâu phải ma quỷ gì đâu.”

Mấy người còn lại chắc cũng đã ở đây khá lâu rồi, Minh Huyền và Tề Luật đang chơi oẳn tù tì cực kỳ hăng say.

Chuyện hai người bọn họ có thể chung sống hòa bình thì không khó hiểu