Hai người bọn họ hoàn toàn không phải đối thủ của Sở Hành Chi.
“Anh hai!”
“Đi.” Tề Luật bị đ.á.n.h lén không kịp đề phòng, hắn c.ắ.n răng vừa định đưa em gái rời đi, thì nghe thấy tiếng động truyền đến từ cách đó không xa.
……
Thân truyền ba tông môn dựa vào vài lần phối hợp ít ỏi trong bí cảnh, vất vả lắm mới đi đến tầng mười lăm.
Đợi đến tầng mười sáu, Diệp Kiều cuối cùng cũng nhìn thấy cái gọi là Huyễn Quỷ.
Tề Luật và Tề Ngọc lúc này cũng đang ở tầng mười sáu, thấy bọn họ quay lại, vui mừng vẫy vẫy tay: “Diệp Kiều! Chúng ta mau đi thôi.”
“Hắn hết cứu rồi.”
Cũng không trách hai người bọn họ m.á.u lạnh, cách nên nghĩ đều đã nghĩ rồi, đối phương cứ như dầu muối không ăn, đối với Thanh Tâm Linh đều có hiệu quả miễn dịch. Quả thực không cần thiết phải lãng phí thời gian nữa.
Diệp Kiều vừa vào tầng mười sáu đã bị Huyễn Quỷ quấn lấy, chú ý tới tướng mạo bọn chúng kỳ hình dị trạng, không ngừng thì thầm cái gì đó bên tai, nhưng so với ảo cảnh trong U Linh Bí Cảnh, Diệp Kiều cảm thấy nó đúng là trò trẻ con.
Cô phớt lờ những âm thanh có thể gọi là ô nhiễm tinh thần của bọn chúng, cố gắng tìm kiếm dấu vết của Sở Hành Chi.
Thiếu niên hoàn toàn bị chìm ngập trong đám Huyễn Quỷ, cô nỗ lực dùng thần thức quét bốn phía, chú ý tới vạt áo trắng kia, Diệp Kiều tặc lưỡi hai tiếng: “Ngươi mà mặc một cây đen, là ta thật sự không tìm thấy ngươi đâu.”
Diệp Kiều một đường xông pha, một hơi húc bay mấy con Huyễn Quỷ thuận lợi, vươn tay muốn bắt lấy hắn, kết quả thất bại.
Thiếu niên toàn thân tản ra quỷ khí, không chút do dự ra tay với cô.
Diệp Kiều lật người né qua một kiếm của hắn, Bất Kiến Quân biến hóa thành trường đao c.h.é.m mạnh sang bên cạnh, Thốn Tuyết suýt nữa tuột tay, ánh mắt Sở Hành Chi nhìn cô càng thêm âm trầm.
“Đù má đù má.” Diệp Kiều: “Hai Khí tu các người cũng bị hắn đ.á.n.h như vậy hả?”
Tề Luật gật đầu: “Sơ suất rồi.”
Diệp Kiều tặc lưỡi hai tiếng, cô muốn kéo Sở Hành Chi về, ai mà không muốn ân tình của Vấn Kiếm Tông chứ, nếu có thể cứu được, vậy thì ngồi xuống nâng giá c.h.é.m Vấn Kiếm Tông một khoản, bọn họ cũng chỉ có thể vâng vâng dạ dạ.
Sở Hành Chi thấy một đòn thất bại, mặt không cảm xúc lùi về, lại định trốn đi.
Diệp Kiều không muốn lại đi vào trong đám người bới hắn ra nữa, vội vàng hét lên một tiếng: “Diệp Thanh Hàn!”
Vừa nãy Thanh Tâm Linh trong tay Tề Ngọc rung lắc thế nào cũng không có tác dụng, kết quả Diệp Kiều nhẹ nhàng một câu, lại có thể gọi hắn đứng lại.
“Sở Hành Chi” Diệp Kiều lập tức biết cách giữ chân Sở Hành Chi rồi, cô cười híp mắt: “Chút thực lực này, chỉ bị sư huynh ghét bỏ thôi nha.”
Mấy lời đả kích người khác này là học được từ Tạ Sơ Tuyết, tiểu sư thúc cũng không biết bị làm sao, mỗi lần huấn luyện đều nhìn Minh Huyền không thuận mắt, thỉnh thoảng lại châm chọc đối phương hai câu, chọc cho Minh Huyền tức đến nổ phổi.
Đừng nói là cũng vui phết.
Tư Diệu Ngôn phúc chí tâm linh (lòng bỗng sáng ra), ngay sau đó hét lên một tiếng: “Nghĩ đến đại sư huynh của ngươi đi! Diệp Thanh Hàn đang nhìn ngươi đấy.”
Quả nhiên, Sở Hành Chi vẫn luôn không có động tĩnh đã có phản ứng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhân lúc hắn khựng lại, Diệp Kiều cầm kiếm bắt đầu đ.á.n.h lén hắn, cũng không biết là bị cô đ.á.n.h lén ra kinh nghiệm hay là thế nào, Sở Hành Chi né tránh chuẩn xác.
“Cẩu Thặng, ngươi đúng là một bước lên mây, khác xưa rồi nha lại dám đ.á.n.h bố của ngươi.” Diệp Kiều tiện hề hề nói hai câu, đối mặt với Sở Hành Chi lại lần nữa nổi điên, trở tay đ.â.m Phi Tiên Kiếm tới, cú này không chút lưu tình, khả năng né tránh của thiếu niên cực tốt, kiếm thức dấy lên ánh đỏ, c.h.é.m mạnh xuống mặt đất khiến tầng mười sáu đều rung chuyển một cái.
Lông mày Diệp Kiều nhíu lại.
Nhìn phản ứng này thì không ổn lắm.
Thật sự bị đồng hóa, cô sẽ không có cách nào đưa hắn đi.
Những người khác không giúp được gì, Tề Luật cũng thử rồi, toàn bộ đều kết thúc bằng thất bại.
“Các người đi trước đi.” Diệp Kiều nhếch môi: “Ta thử xem có thể đ.á.n.h cho Cẩu Thặng phục hay không.”
Tương đương với việc tầng mười sáu lúc nào cũng có nguy cơ bị Huyễn Quỷ quấn lấy, tầng mười tám rõ ràng sẽ an toàn hơn nhiều, Bất Kiến Quân trong tay Diệp Kiều lơ lửng trên đầu ngón tay, chuẩn bị sống c.h.ế.t với tầng này đến cùng.
Không ai động đậy, Tống Hàn Thanh hỏi cô một câu: “Nếu lần này ta ở lại, cô sẽ chân thành cảm ơn ta không?”
“Đương nhiên là” Diệp Kiều khựng lại, cười híp mắt chọc tức hắn:
“Không đâu nha.”
Có Nguyệt Thanh Tông giúp đỡ tránh được việc bị đ.á.n.h bị thương ở mức độ lớn nhất, Diệp Kiều gọi Bất Kiến Quân cùng nhau trói Sở Hành Chi lại.
Trong lúc không ngừng chiến đấu với Sở Hành Chi, Diệp Kiều nhận ra, tên này đúng là không yếu chút nào nha, lúc trước nếu không phải Sở Hành Chi nhận thua nhanh, cô muốn thắng cũng không dễ dàng như vậy.
Huyễn Quỷ đặc biệt thiên vị cô, một đám Huyễn Quỷ chạy vào trong não gây ô nhiễm tinh thần, còn phải né tránh đòn tấn công trong tình trạng phát điên của Sở Hành Chi, não bộ Diệp Kiều vận chuyển cực nhanh xem nên bắt Sở Hành Chi đang chạy loạn như thế nào.
Mấy người đã lãng phí rất nhiều thời gian rồi, còn không đi bị Huyễn Quỷ quấn lấy thì không ai đi được nữa.
Cho nên“Còn chưa đi sao?” Không biết là ai hỏi cô một câu như vậy.
Là một giọng nữ dịu dàng, Diệp Kiều tưởng là đám Huyễn Quỷ kia lại đang lải nhải.
“Không đi.” Diệp Kiều vung tay, che cái cổ suýt bị cắt đứt, từng câu từng chữ: “Hôm nay ta nhất định phải cương với hắn.”
Cô đổi ý rồi.
Đợi lôi Sở Hành Chi từ cái nơi quỷ quái này về, cô không chỉ muốn ân tình của đối phương, còn muốn bắt hắn gọi bố.
Có điềuGiọng nữ?
Cô nhíu mày nhìn về phía thanh kiếm treo bên hông, Bất Kiến Quân bay ra ngoài trói Sở Hành Chi rồi, duy nhất một thanh treo bên hông chỉ có Phi Tiên Kiếm.
Khoảnh khắc Diệp Kiều quay đầu lại, linh kiếm sáng lên những điểm sáng lấp lánh, huyễn hóa thành một bóng hình trắng dịu dàng.
Phi Tiên Kiếm vươn tay về phía cô, giọng nói như lời thì thầm nỉ non, dịu dàng cười mở miệng: “Kiều Kiều. Lại đây.”