Tiểu Sư Muội Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài

Chương 418



Tạ Sơ Tuyết kháng đòn giỏi, sau khi bị giẫm bẹp, vài giây sau liền từ dưới đất bò dậy đầy m.á.u sống lại, có lẽ phát hiện nói lý lẽ với Đoạn Dự không có bất kỳ tác dụng gì, thanh niên b.úng tay một cái, trực tiếp không nói hai lời truyền tống Đoạn Dự đi.

Hắn thấy Ngọc quản sự cũng ở đây, nghĩ cũng không nghĩ bố trí trận pháp cách âm, chọc cho Ngọc quản sự trợn trắng mắt.

Tạ Sơ Tuyết nói chuyện chính sự, nụ cười thu lại, "Cấp cao tu chân giới tính kế qua lại cũng rất bình thường."

Hắn gãi gãi đầu, thật sự là không ngờ tới đám người này có thể gây ra chuyện dở khóc dở cười như vậy.

Tập kích đêm khuya cấp cao Nguyệt Thanh Tông? Uổng công bọn họ nghĩ ra được!

"Cái ngọc giản này." Hắn thở dài, nghịch nghịch hai cái, ném cho Diệp Kiều, "Bên trong hẳn là không có đồ vật gì quan trọng, có điều nếu thật sự có tin tức riêng tư gì, các ngươi có thể lấy ra hung hăng tống tiền Nguyệt Thanh Tông một khoản cũng không tệ."

"Cho nên các ngươi muốn biết cái gì?" Tạ Sơ Tuyết chống cằm, cười híp mắt: "Ta nói không chừng có thể nói cho các ngươi biết nha."

Tránh cho đám nhóc không an phận này lại lén lút gây chuyện, chi bằng nói thẳng ra.

"Nguyệt Thanh Tông, Ma tộc." Diệp Kiều nghĩ nghĩ, ngược lại cũng không có nhiều nghi hoặc như vậy, cô thật ra điểm nghi hoặc nhất là cái gọi là khí vận là thứ gì, nhưng loại chuyện này hỏi Tạ Sơ Tuyết lại chẳng có tác dụng gì.

Tạ Sơ Tuyết lắc đầu, "Tin tức sẽ sai sót, là bởi vì có người cố ý xóa đi một phần. Nhưng có thể khẳng định không liên quan gì đến Nguyệt Thanh Tông. Còn về phía Ma tộc, có thể hiểu là bọn họ bị bỏ bùa rồi. Mất trí rồi thôi."

"Ai xóa đi?" Diệp Kiều ngước mắt, không hiểu.

Tạ Sơ Tuyết có chút buồn rầu, "Không tính là xóa đi, chỉ là tất cả mọi người lựa chọn xem nhẹ."

"Dẫn đến tin tức trong tay các ngươi xảy ra vấn đề."

"Giống như là thoại bản vậy, luôn phải có chút chuyện ngoài ý muốn chứ?"

Diệp Kiều trực tiếp thốt lên "khá lắm", cô nhịn không được ôm c.h.ặ.t cây chổi trong tay, có cảm giác kịch bản Tạ Sơ Tuyết cầm còn đầy đủ hơn cả mình.

Tạ Sơ Tuyết vẫn luôn đảm nhiệm thân phận tương tự như người dẫn đường, không đứng đắn, có chút khó đoán, thường xuyên xuất quỷ nhập thần, nhưng Diệp Kiều từ đầu đến cuối đều không nhìn ra hắn biết những gì, cho nên nói Hắn rốt cuộc đang làm cái trò gì vậy.

Diệp Kiều có cảm giác hắn sắp tung chiêu lớn.

Quả nhiên, Tạ Sơ Tuyết cười híp mắt gọi cô một tiếng, "Tiểu Kiều."

"Ta kể cho các ngươi nghe một câu chuyện nhé."

Mang tiếng là câu chuyện, thực ra là tự truyện chứ gì? Diệp Kiều hiểu cái sáo lộ này.

Từ "các ngươi" này cũng rất linh tính.

Là muốn kể cho năm người bọn họ nghe sao?

"Ờm."

Có sao nói vậy, bọn họ thật ra không muốn nghe lắm, bởi vì Tiểu sư thúc có một khoảnh khắc nhìn ánh mắt bọn họ thật sự rất dọa người a.

Cuối cùng Minh Huyền do dự: "Vậy, nghe thử xem?" Hắn và Tạ Sơ Tuyết thân nhất, không chỉ là bị Tạ Sơ Tuyết nướng than, mà còn bởi vì đối phương coi như là nửa sư phụ của hắn. Hắn chỉ có thể kiên trì lên tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Sơ Tuyết ngửa ra sau theo chiến thuật, cười híp mắt: "Ồ, quả nhiên các ngươi đều muốn nghe chuyện xưa? Được thôi."

"Vậy ta bắt đầu nhé."

Thái độ hắn tùy ý, kể cũng tùy ý: "Có một ngày, tông môn có bốn tên ngu xuẩn, bọn họ sống cuộc sống vô lo vô nghĩ, sau đó có một ngày, bọn họ đều c.h.ế.t hết, câu chuyện kết thúc."

"?"

"Không, không thể nào?" Mộc Trọng Hi không nén được ham muốn phun tào: "Đâu ra cái câu chuyện qua loa như vậy chứ."

Hắn nói xong tưởng rằng Tạ Sơ Tuyết sẽ cười hi hi phản bác, kết quả Tiểu sư thúc ngược lại trầm mặc hồi lâu, lần này ngay cả Chu Hành Vân cũng có chút không nén được ham muốn phun tào, "Cho nên nói, loại chuyện xưa này, đều không có 'quay xe' sao?"

Tiết Dư: "Đều c.h.ế.t hết rồi còn kể cái gì nữa."

Tạ Sơ Tuyết dang tay, cười híp mắt nhìn về phía Diệp Kiều: "Có chứ, câu chuyện đương nhiên đều sẽ có 'quay xe'."

Tạ Sơ Tuyết dang tay, cười híp mắt nhìn về phía Diệp Kiều: "Có chứ, câu chuyện đương nhiên đều sẽ có 'quay xe'."

"Ví dụ như trong câu chuyện luôn sẽ xuất hiện sự tồn tại tương tự như, Cứu thế chủ?"

Diệp Kiều bị nhìn chằm chằm có loại dự cảm không lành, cô theo phản xạ có điều kiện ngửa ra sau, dựa vào giá sách của Tàng Thư Các, cầm một cuốn sách cổ che chắn ánh mắt của Tạ Sơ Tuyết một chút.

Tạ Sơ Tuyết: Nhìn chằm chằm ~

Diệp Kiều trốn.

Đùa gì vậy, nghe đến đây mà còn không nhận ra hắn đang kể câu chuyện gì thì cô đúng là kẻ ngốc rồi.

Diệp Kiều nói là bị dấy lên sóng to gió lớn thì cũng không đến mức, người kỳ quái ở tu chân giới nhiều vô kể, chỉ là Tạ Sơ Tuyết đột ngột kể ra quả thực dọa cô sợ, cô cũng không thuộc về nơi này, nhưng ở lâu rồi cũng thích ứng, Tạ Sơ Tuyết cho cô một loại cảm giác lai lịch của mình đều bị nhìn thấu.

Rất không thích ứng.

Hai người một trốn một tránh, nhìn qua là biết có vấn đề, Tiết Dư nheo mắt, đột ngột nói: "Tiểu sư thúc, câu chuyện người kể, chẳng lẽ có liên quan đến chúng ta?"

Tạ Sơ Tuyết không nhìn chằm chằm Diệp Kiều nữa, quay đầu nhìn về phía Tiết Dư: "Ê, không ngờ nha, hóa ra Trường Minh Tông chúng ta, vẫn có người thông minh."

Hắn cố ý cao giọng nghe qua so với khen ngợi càng giống như là đang âm dương quái khí, Tiết Dư trưng ra vẻ mặt vô tội, không hiểu mình sao lại chọc tới Tiểu sư thúc rồi.

Tạ Sơ Tuyết tuy rằng âm dương quái khí, nhưng toàn bộ hành trình cũng không phủ nhận câu chuyện này là ám chỉ Trường Minh Tông, trái tim Diệp Kiều hơi trầm xuống, cho nên thân phận Tạ Sơ Tuyết đảm nhiệm trong sách là gì?

Trong tiểu thuyết cô cũng không nhớ từng nhắc tới nhân vật Tạ Sơ Tuyết này.

Trọng sinh?

Diệp Kiều vẫn cảm thấy không đúng, Tạ Sơ Tuyết nếu trọng sinh không nên là thái độ này, hắn rõ ràng toàn bộ hành trình mặc kệ, nếu không Diệp Kiều cũng không đến mức đến bây giờ mới hiểu ra sự không bình thường của Tạ Sơ Tuyết.

Nếu là trọng sinh, nhìn thấy thân truyền Trường Minh Tông gần như toàn bộ ngã xuống đều không có bất kỳ ý tứ ngăn cản nào sao? Diệp Kiều có thể cảm giác được, Tạ Sơ Tuyết rõ ràng rất thích bọn họ.