Đã như vậy thì một lát nữa đi tìm đứa nhỏ này, đ.á.n.h một trận chỉ đạo thử xem sao.
Diệp Kiều còn chưa biết mình đã bị nhắm trúng bị Mộc Trọng Hi xách đi đ.â.m ngang đ.â.m dọc, xông vào đất thí luyện Trường Minh Tông, khoảnh khắc bước vào mặt đất giẫm dưới chân, con đường phía trước toàn bộ tiêu tan.
Dưới chân là vực sâu vạn trượng.
Con đường duy nhất chỉ có những tảng đá nền đang trôi nổi, từng khối sắp xếp so le, một khi giẫm sai hoặc trượt chân rơi xuống, sẽ rơi vào trong vực sâu vạn trượng.
Mộc Trọng Hi lập tức phanh lại bước chân, "Đây là lịch luyện của chúng ta?" Hắn trợn tròn mắt.
Giống như để chứng thực lời hắn, một giọng nói đột ngột bay vào trong tai mọi người: "Nhìn thấy đối diện chưa? Dùng Đạp Thanh Phong giẫm qua đó, đây là thí luyện đầu tiên của các ngươi."
Diệp Kiều chỉ cảm thấy giọng nói rất quen tai, cô rất lâu trước kia lúc luyện đan chép cuộn giấy, từ trong đó nhìn thấy qua dáng vẻ tổ sư gia Trường Minh Tông, nghe nói nguyện vọng của đối phương chính là sau khi có tiền thì dỡ Trường Minh Tông, chuyển nghề đi nuôi heo.
Thần sắc cô không khỏi vi diệu, cho nên nói vớ phải tổ sư không chịu trách nhiệm, Trường Minh Tông có thể sống đến bây giờ cũng không dễ dàng gì.
"Đi đá nền? Cảm giác không đơn giản như vậy." Tần Hoài sờ sờ cằm.
Nếu chỉ là đi những tảng đá lơ lửng này, cẩn thận một chút thì đối với đám người Trường Minh Tông am hiểu tốc độ này mà nói thông quan vẫn rất dễ dàng.
Chu Hành Vân nhìn về phía Tần Hoài: "Vậy chi bằng, ngươi dò đường cho chúng ta?"
Tần Hoài mỉm cười lui về trong đội ngũ, không để ý tới hắn.
Ai muốn dò đường cho bọn họ chứ, hơn nữa đây không phải lịch luyện của bọn họ, bọn họ có thể ngự kiếm hoặc dùng pháp khí loại phi hành thông qua.
Nhưng bây giờ Thành Phong Tông toàn viên đều không định rời đi, chủ yếu là muốn xem náo nhiệt của Trường Minh Tông thêm một lát.
Mộc Trọng Hi gan lớn, trực tiếp giẫm lên tảng đá đầu tiên, một giây trước khi hắn giẫm lên tảng đá liền rất nhanh tiêu tan, hắn phản ứng lại nhanh ch.óng lui về sau, lúc này mới tránh khỏi t.h.ả.m kịch ngã xuống.
"Tảng đá này biết động đậy." Mộc Trọng Hi cao giọng, "Lúc qua đó tốc độ phải nhanh."
Diệp Kiều thấy thế đi giẫm tảng đá dưới chân mình kia, cô giẫm lên tảng đá kia tiêu tan, Đạp Thanh Phong vận một cái giẫm lên tảng đá thứ hai, kết quả tảng đá tự mình đổi vị trí. Cô nhanh ch.óng nhảy về phía bên kia, Đạp Thanh Phong nhanh đến cực hạn, dưới tình huống này chỉ có thể chạy về phía trước.
Căn bản không có chuyện dừng lại.
Là đang khảo nghiệm độ thuần thục Đạp Thanh Phong của bọn họ sao?
Đoạn Hoành Đao tặc lưỡi hai tiếng, "Tông các ngươi hình như cũng chẳng tốt hơn chỗ nào a."
Nói trận pháp Nguyệt Thanh Tông âm hiểm, Trường Minh Tông đây không phải kẻ tám lạng người nửa cân sao?
"Đừng có vui sướng khi người gặp họa, cái tiếp theo chính là Thành Phong Tông các ngươi." Minh Huyền rơi xuống trên đá nền, theo sát nhảy qua, hắn trước khi nhảy nhìn thoáng qua vực sâu vạn trượng bên dưới, rùng mình một cái.
Kết quả rơi xuống là gì, bọn họ không quá muốn biết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đoạn Hoành Đao thấy thế vui hỏng rồi, cầm lưu ảnh thạch ghi chép một trận.
Năm người cần nhảy qua nhảy lại trên tảng đá, không để ý sẽ rơi xuống, lúc này còn phải khảo nghiệm sự phối hợp giữa nhau, tận lực kéo lấy đối phương, ném người sắp rơi xuống lên trên, trong lúc đó không thể có bất kỳ sự vật nào, một khi thất bại chính là đồng môn hoặc chính mình rơi vào vực sâu.
"Trường Minh Tông... tàn nhẫn thật."
Làm loại thí luyện này.
Năm người phối hợp không lời nào để nói, khổ thân Chu Hành Vân, cứu cái này cứu cái kia.
Diệp Kiều đi tuốt đằng trước, trực tiếp thăm dò quy luật của tảng đá ở trên đó, tổng kết ra tốc độ tiêu hủy tảng đá đều có dấu vết để lần theo, đối phương hư nghi là tuân theo trận pháp ngũ hành bát quái bố trí trước, chỉ cần tính trước vị trí điểm rơi tiếp theo của trận pháp, hoàn toàn có thể dự đoán dự đoán của tổ sư gia.
Chọc cho lão tổ Trường Minh Tông đang âm thầm quan sát vui vẻ.
Hiếm thấy thân truyền biết động não.
Không tồi không tồi.
Triệu trưởng lão nheo mắt, "Tốc độ phản ứng không tồi, xem ra huấn luyện của Đoạn Dự cũng không phải không có tác dụng gì."
Trường Minh Tông lấy tốc độ nổi danh, dưới tình huống này tốc độ phản ứng gần như vị trí điểm rơi của mỗi người đều hóa thành một đạo tàn ảnh, Diệp Kiều và Minh Huyền trực tiếp thông qua tính toán vị trí trận pháp đến đích, mấy người khác phản ứng cũng không chậm, trước sau đến bờ bên kia.
Tần Hoài không kìm được lẩm bẩm một mình: "Không hổ là Trường Minh Tông lấy tốc độ nổi danh a."
Bích Thủy Tông nhu hòa, trận pháp ẩn chứa sát cơ của Nguyệt Thanh Tông, còn có nắm đ.ấ.m không chút lưu tình của Vấn Kiếm Tông.
Đặc sắc của Trường Minh Tông rất rõ ràng, tốc độ.
Có thể trong đó còn kèm theo trận pháp, không thể không nói, rất lợi hại.
Từ trên đá nổi một trước một sau hữu kinh vô hiểm đến bờ bên kia, trước mặt là một chỗ bình phong, cần bọn họ phá trận đi ra, trận pháp là trận pháp của Trường Minh Tông, hai Phù tu đồng thời bấm quyết, phù ấn màu vàng nhạt mở ra trong lòng bàn tay, đan xen đi phá mắt trận, phá trận phù đơn thuần vô dụng, loại trận pháp này phải bọn họ đích thân làm.
Có lẽ tổ sư gia từng cân nhắc qua tương lai Trường Minh Tông có xác suất rất lớn không chiêu thu được Phù tu, do đó hệ số độ khó trận pháp cũng không cao.
Trận pháp của Trường Minh Tông quả thực không kém hơn Nguyệt Thanh Tông, so với sự mộng ảo của Nguyệt Thanh Tông, nơi này chấn động hơn chút, vô số phù ấn nhỏ bé giống như thư quyển trải ra, quấn quanh trên người giống như kinh văn, Diệp Kiều định thần, nương theo quỹ tích trận pháp bắt được vị trí mắt trận.
Tìm được mắt trận, hai người bạo lực đập nát trận pháp.
Tần Hoài mấy người xem kịch đủ rồi, biết tiếp theo chính là thời gian dạy dỗ của các tổ sư gia Trường Minh Tông, hắn thức thời dẫn các sư đệ rút lui, "Đi thôi."
Nên đi xem thí luyện của bọn họ rồi.
Người Thành Phong Tông muốn đi không ai ngăn cản, các tiền bối Trường Minh Tông hiển nhiên cũng không muốn nhìn thấy đám thân truyền ngoại lai này, nhưng cùng biến mất thế mà còn có Diệp Kiều.