Tiểu Sư Muội Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài

Chương 47



Cục diện là hai bên đang đối đầu, không biết làm sao, Tống Hàn Thanh và Diệp Thanh Hàn lại chạm trán nhau.

Hai người đều là thiên chi kiêu t.ử trong tông, thủ tịch đệ t.ử, không ai nhường ai.

Tống Hàn Thanh kéo tay Vân Thước, nói rất nhanh: "Sư muội. Muội đi theo tên Kiếm tu không có não này trong đại bí cảnh sẽ gặp nguy hiểm."

Trong lúc nói chuyện Diệp Thanh Hàn đã rút kiếm ra, mày mắt toàn là hàn ý, "Muốn c.h.ế.t sao?"

Diệp Kiều kinh thán, không hổ là Long Ngạo Thiên phiên bản tu chân, nói chuyện cũng ngông cuồng đến mức này.

Tống Hàn Thanh cười ngoài da nhưng trong không cười, "Có bản lĩnh thì ngươi thử xem. Thật sự coi Vấn Kiếm Tông các ngươi là thiên hạ vô địch rồi sao?"

Đại bí cảnh mở ra, vốn dĩ hai tông liên thủ là lựa chọn tốt nhất, nhưng dọc đường những người của Vấn Kiếm Tông đó vênh váo tự đắc, tính khí kiêu ngạo của Tống Hàn Thanh có thể nhịn được sao?

Lập tức liên minh nhựa của hai tông liền tan vỡ.

Diệp Kiều chỉ thích hai tông này ch.ó c.ắ.n ch.ó, thật sự để bọn chúng thuận lợi liên thủ, mình và sư huynh chẳng phải bị đuổi chạy trối c.h.ế.t khắp bí cảnh sao.

Vân Thước bị kẹp ở giữa tiến thoái lưỡng nan, cô ta nhịn không được thấp giọng nói: "Đại sư huynh... Diệp sư huynh không có ý đó, huynh ấy chỉ muốn bảo vệ muội thôi."

Tống Hàn Thanh tức đến mức muốn hộc m.á.u.

Mặt bọn họ đều bị ấn xuống đất chà xát qua lại rồi, tiểu sư muội còn khuỷu tay hướng ra ngoài, đi l.i.ế.m Vấn Kiếm Tông sao?

"Ao cá của Vân Thước hình như nổ rồi." Diệp Kiều đầy hứng thú.

Phải biết rằng, thân là vạn nhân mê, chắc chắn sẽ có một đám người theo đuổi, Tống Hàn Thanh trong tiểu thuyết cũng từng bị tính cách thanh thuần không làm bộ làm tịch của cô ta thu hút, nhưng bây giờ Tống Hàn Thanh còn chưa thích Vân Thước.

Hành động thiên vị này của Vân Thước, ước chừng có thể làm đối phương tức c.h.ế.t nửa cái mạng.

Vân Thước bên kia đã đưa ra lựa chọn.

Bên trong đại bí cảnh nguy hiểm như vậy, cô ta đương nhiên phải đi theo Diệp Thanh Hàn mới có cảm giác an toàn.

Một đám Phù tu lúc quan trọng còn cần người bảo vệ, làm sao lợi hại bằng Kiếm tu.

Cô ta trốn sau lưng Diệp Thanh Hàn, không dám nhìn sắc mặt của sư huynh nhà mình, giọng nói mềm mại thì thầm: "Muội đi cùng Diệp sư huynh vậy."

"Đại sư huynh không cần lo cho muội, muội sẽ tự chăm sóc tốt cho bản thân."

Tâm trạng của đệ t.ử Nguyệt Thanh Tông đừng nói là phức tạp đến mức nào.

Sư muội nhà mình chạy sang tông môn khác... hành động này nói dễ nghe thì là tính cách không rành thế sự, nói khó nghe thì là không có não còn ăn cây táo rào cây sung.

Diệp Kiều xem kịch đủ rồi, cũng thưởng thức được sắc mặt đặc sắc như bảng pha màu của Tống Hàn Thanh, cô vỗ vỗ tay, "Chúng ta đi thôi."

"Đi đâu?" Đoạn Hoành Đao mở to mắt.

Diệp Kiều: "Đi tìm bảo vật chứ sao. Huynh không phải muốn tìm Tầm Bảo Thú à? Đi thử vận may xem sao."

Thực ra cô biết Tầm Bảo Thú, nguyên tác có nhắc đến tiểu gia hỏa này là linh sủng của nữ chính, người khác đừng hòng nghĩ tới, tuy Tầm Bảo Thú vô duyên với bọn họ, nhưng đại bí cảnh đâu chỉ có một linh thú là Tầm Bảo Thú.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhìn ra sự do dự của Đoạn Hoành Đao, Diệp Kiều lôi câu nói kinh điển ra, "Dù sao đến cũng đến rồi thì cùng đi chơi chút đi."

Đoạn Hoành Đao: "..." Chơi?

Ai lại đến cái nơi nguy hiểm như đại bí cảnh để chơi chứ?

Cô tưởng là đi du lịch sao?!

Gặp phải tình huống này đứng yên tại chỗ đợi bí cảnh tiêu tán rồi ra ngoài mới là lựa chọn an toàn nhất, Đoạn Hoành Đao với tư cách là một Khí tu yếu ớt không thể tự lo liệu, từ nhỏ đều là có thể cẩu thả thì cẩu thả, tuyệt đối không gây thêm rắc rối cho các sư huynh.

Bây giờ bất thình lình bị người ta mời gia nhập cùng, Đoạn Hoành Đao có chút do dự đồng thời, trong lòng lại quỷ dị có loại cảm giác rục rịch muốn thử.

Giống như đi theo Diệp Kiều, là một chuyện đáng để tin tưởng vậy.

A phi, rõ ràng đối phương cũng mới Trúc Cơ mà.

Đoạn Hoành Đao không chần chừ bao lâu, chạm phải ánh mắt Diệp Kiều, hít sâu một hơi: "Vậy được thôi."

Thôi bỏ đi, liều mạng vậy, dù sao một mình ở lại tại chỗ cũng rất nguy hiểm, vận khí không tốt c.h.ế.t trong bí cảnh cũng là do hắn xui xẻo.

Đại bí cảnh là đột nhiên xuất hiện, trước đó không ai làm công lược về bí cảnh này, bên trong có nguy hiểm gì ai cũng không rõ, đi theo Diệp Kiều được một nửa, Đoạn Hoành Đao đã cảm thấy vài phần hối hận vì sự bốc đồng trước đó của mình.

Sao hắn lại nóng m.á.u, đồng ý đi theo Diệp Kiều ra ngoài tìm bảo vật chứ?

Khoan nói đến việc có tìm được cơ duyên hay không, chỉ với đội ngũ này của bọn họ, hai Kim Đan một Trúc Cơ, gặp phải đại yêu thú chỉ có nước bị hành hạ.

Bây giờ hối hận cũng vô dụng, chỉ có thể c.ắ.n răng đi tiếp vào trong, ngày đầu tiên trong bí cảnh môi trường còn coi như bình thường, càng về sau càng kỳ quái, sắc trời tối sầm lại, mấy người định nghỉ ngơi một đêm ngày mai hành động tiếp.

Diệp Kiều tranh thủ thời gian nghiên cứu tâm pháp và sách bùa của Nguyệt Thanh Tông một phen, phù lục vạn biến không rời tông, bản thân trận pháp phù vẽ lên không có độ khó gì lớn, muốn thành công chủ yếu dựa vào sự nắm bắt chuẩn xác phương vị, cũng như mức độ thuần thục.

Ngoài trận pháp phù ra, còn có phá trận phù, đủ loại màu sắc, thảo nào Phù tu lại hiếm, chỉ học xong những thứ này thần thức cũng bị thấu chi gần hết rồi.

Đầu ngón tay Diệp Kiều mô phỏng trận pháp phù của Nguyệt Thanh Tông, dường như cũng không có độ khó gì.

Cô dứt khoát dẫn khí tại chỗ, lật xem sách bùa bắt đầu mô phỏng trận pháp phù của Nguyệt Thanh Tông.

Có b.út lông sói tứ sư huynh đưa trong tay, xác suất thất bại giảm đi đáng kể mấy phần, Đoạn Hoành Đao và Mộc Trọng Hi bên cạnh ngủ say như c.h.ế.t, cô sợ gặp nguy hiểm, chỉ có thể vừa vẽ bùa, vừa lưu ý động tĩnh xung quanh.

Rất nhanh trong lúc vô tình, phù lục trong tay càng vẽ càng nhiều.

Diệp Kiều lau mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay vì cầm b.út quá c.h.ặ.t sinh ra.

"Tỉnh dậy đi." Cô nhắc nhở, "Có người qua đây."

Đoạn Hoành Đao mơ màng mở mắt: "Ai?"

Diệp Kiều: "Không rõ." Vừa nãy lúc vẽ bùa cô đã nhận ra rồi, vì khoảng cách xa, cô mới không gọi hai người dậy.