Tiểu Sư Muội Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài

Chương 499



Mộc Trọng Hi xoa xoa cái đầu bị đụng cho choáng váng: "Cái này cũng trách ta sao?" Hắn bĩu môi: "Truyền thừa ta lấy được chính là dáng vẻ này mà."

Long tộc tượng trưng cho sự tàn bạo và sức mạnh của truyền thừa, quỷ mới biết vậy mà còn có tác dụng cường hóa cơ thể, Diệp Kiều hít một ngụm khí lạnh: "Trưởng lão, thương lượng chút, huynh ấy cứ như đạn pháo vậy, một cái là có thể húc bay tố chất cơ thể của ta, ông chắc chắn muốn để quá trình huấn luyện của hai chúng ta giống nhau sao?"

Diệp Kiều bây giờ cũng khá chịu đòn, đây là kết quả bị Đoạn Dự lặp đi lặp lại đ.á.n.h đập mà ra.

Nhưng có chịu đòn đến đâu cũng không bằng truyền thừa bên phía Long tộc, Diệp Kiều muốn để Đoạn trưởng lão giảm độ khó huấn luyện của cô xuống một chút, giảm bớt một chút, vì vậy điên cuồng ám chỉ hắn: "Hay là ông cân nhắc xem, sửa lại huấn luyện của hai chúng ta?"

Đoạn Dự bừng tỉnh đại ngộ: "Con nói đúng a Tiểu Kiều."

"Không ngờ con lại hiếu học như vậy." Hắn nắm tay hung hăng đập mạnh vào lòng bàn tay: "Vậy thì lát nữa con ở lại một mình, ta tăng cường huấn luyện cho con."

"Yên tâm." Hắn an ủi: "Lão phu nhất định để con đuổi kịp tiến độ của Mộc Trọng Hi."

"Mấy ngày nay con ở lại huấn luyện, tranh thủ vận dụng Đạp Thanh Phong đến cảnh giới này của ta."

Cố gắng giảm bớt huấn luyện, kết quả trộm gà không được còn mất nắm gạo Diệp Kiều: "..."

Ngày diễn ra tiệc mừng công, tất cả thế gia được mời, Trường Minh Tông vốn dĩ yên tĩnh hiếm khi náo nhiệt, mấy thân truyền được sắp xếp đi làm linh vật rồi, đến cả Chu Hành Vân cố gắng trốn ra ngoài tìm sự thanh tịnh cũng bị bắt qua đó.

Lúc Vấn Kiếm Tông đến nơi. Đám người Diệp Thanh Hàn vốn định mắt nhìn thẳng đi qua, kết quả vừa bước vào trận pháp địa giới của Trường Minh Tông, năm người Diệp Kiều liền tiến lên bắt tay với bọn họ.

"?"

Mẹ nó.

Lại uống lộn t.h.u.ố.c rồi?

"Diệp Kiều, các người bình thường lại chút đi." Sở Hành Chi bước vào rồi lại lùi ra, vô cùng chân thành: "Các người như vậy, chúng ta có chút sợ hãi."

"Ồ." Minh Huyền ghét bỏ hất tay ra: "Trưởng lão bảo chúng ta thái độ thân thiện với các người một chút, sao? Các người không hài lòng với chúng ta sao?"

"Đúng vậy. Không phải có câu nói như thế này sao?" Mộc Trọng Hi bẻ ngón tay: "Hữu bằng tự viễn phương lai, tuy viễn tất tru?" Hình như có chỗ nào sai sai?

Chúc Ưu mỉm cười: "Cảm ơn các người nha, sáng sớm đã muốn tru chúng ta rồi."

Chẳng có gì để nói với đám người này, đối mặt với Trường Minh Tông thỉnh thoảng lại lên cơn điên bọn họ đã sớm thành thói quen, lần lượt tiến vào hội trường không nói thêm lời nào.

Tổ năm người đón khách đứng ở cổng tông môn còn gặp được mấy người quen, đợi sau khi người của Nguyệt Thanh Tông tiến vào hội trường, Minh Huyền cố ý cản Minh Ý lại.

Hắn nghe nói chuyện Vân Ngân chuẩn bị nhận Minh Ý làm đồ đệ rồi.

Vị trí thân truyền bị khuyết luôn không có ai bổ sung, lần ở Bích Ba Thành đó Minh Ý đã chứng minh bản thân rất tốt, đám thân truyền Tống Hàn Thanh và Địch Thầm sẽ tiến cử cô ngược lại cũng không có gì bất ngờ.

"Chúc mừng trở thành thân truyền." Minh Huyền do dự vài giây, hỏi: "Muội ở Nguyệt Thanh Tông có quen không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Minh Ý mờ mịt vài giây, gật đầu: "Cũng được, bài tập rất nhiều, muội rất thích bầu không khí này."

Cô rất tận hưởng cảm giác đó, hơn nữa thân truyền cũng không khó gần như tưởng tượng, chỉ cần thiên phú qua ải, trong tình huống không cản trở, rất dễ được tiếp nhận.

"Còn các huynh thì sao?" Minh Ý nhìn về phía mọi người của Trường Minh Tông.

Mộc Trọng Hi: "Muội vậy mà còn làm bài tập? Giống như chúng ta, chúng ta chưa bao giờ làm bài tập."

Chu Hành Vân càng mờ mịt hơn: "Tông chúng ta, vậy mà còn có bài tập sao?"

Minh Ý: "... Làm phiền rồi."

Cô rảo bước tránh xa Trường Minh Tông phía sau, đuổi kịp đại bộ đội phía trước.

Đợi đến khi tất cả các thế gia lần lượt tiến vào hội trường xong xuôi, đám người Diệp Kiều mới được giải phóng để vào yến tiệc. Họ tìm một vị trí hẻo lánh, năm người mượn chỗ này trốn ra sau quan sát các thế gia và đích hệ đến tham dự tiệc mừng công lần này.

"Người của Trường Minh Tông đâu rồi?" Sau khi tất cả đã đến đông đủ, Sở Hành Chi tìm nửa ngày cũng chẳng thấy bóng dáng đám Diệp Kiều đâu.

"Ở đằng kia kìa." Chúc Ưu chỉ về phía vị trí cuối cùng, năm cái đầu đang chụm lại với nhau không biết đang bàn bạc cái gì. Trong tiệc mừng công, ánh mắt hung tợn của Bát Đại Gia như muốn xuyên thủng người ta, vậy mà tâm thái bọn họ vẫn tốt như thế, quả thực khiến người ta bội phục không thôi.

Diệp Thanh Hàn hơi ngạc nhiên, nhàn nhạt nói: "Ta cứ tưởng bọn họ sẽ lên phía trước để chơi trội chứ."

Chúc Ưu lắc đầu: "Vốn dĩ việc xúi giục nhiều đích hệ bỏ đi như vậy đã không chiếm lý rồi, lúc này mà còn làm chim đầu đàn, sợ đám lão già kia không ghi thù bọn họ chắc?"

Lần này chuyện đích hệ Bát Đại Gia bị gọi đi cũng chẳng phải vấn đề của một mình Diệp Kiều. Nhưng Bát Đại Gia rõ ràng không nghĩ như vậy.

Từng người một sắc mặt âm trầm muốn c.h.ế.t, dường như giây tiếp theo sẽ đập bàn đứng dậy, tiến hành một màn hưng sư vấn tội.

Trên tiệc mừng công, bày biện trên bàn ngoài linh quả thì là linh t.ửu, năm người đang câu được câu chăng bàn bạc về sự việc lần này.

"Ta đến giờ vẫn không thông suốt mục đích của Yêu tộc nằm ở đâu, rốt cuộc bọn chúng đang giở trò quỷ gì?"

"Nếu muốn hỏi cho rõ thì chỉ có thể tìm Vân Thước. Nhưng Vân Thước bị Tiểu sư thúc mang đi rồi, Tiểu sư thúc lại chẳng chịu nói gì với chúng ta cả." Diệp Kiều chuẩn xác chọc đũa vào quả linh quả.

Minh Huyền dùng đũa chọc ra hai cái lỗ thủng, "Tiểu sư thúc mà đáng tin thì heo nái cũng biết leo cây."

Với cái tác phong thần thần bí bí kia của Tạ Sơ Tuyết, ai mà moi được lời nào từ miệng hắn chứ.

Chu Hành Vân bình tĩnh ngăn chặn hành vi độc ác của hai người: "Diệp Kiều, Minh Huyền, đừng hành hạ quả linh quả đáng thương đó nữa."

Diệp Kiều lúc này mới chú ý tới một quả linh quả đang yên đang lành đã bị hai người chọc cho nát bét.

Sau khi không hẹn mà cùng dừng tay, cô im lặng vài giây rồi hỏi: "Có ý tưởng gì không? Ý của ta là, sự việc có thể không đơn giản như vậy." Yêu tộc tuyệt đối không thể vì cái gọi là tình cảm nam nữ mà lựa chọn khai chiến với tu sĩ.