Tiểu Sư Muội Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài

Chương 505



"Sẽ có một trận thi đấu đoàn đội giữa các tông môn, tông nào thực lực mạnh nhất, tông đó phụ trách bảo vệ Tiểu Thái t.ử Long tộc."

"Các con cần phải dốc toàn lực tranh thủ lấy được cơ hội lần này. Đó chính là Long tộc, dỗ hắn vui vẻ rồi, nói không chừng các con còn có thể cưỡi rồng một chút."

Long tộc ngạo mạn chưa bao giờ cúi đầu, đừng tưởng cô không biết, Đoạn trưởng lão muốn lừa bọn họ cũng không thấy lừa cho nghiêm túc một chút.

"Nguyệt Thanh Tông một đám Phù tu không đáng lo, Bích Thủy Tông càng không có hy vọng, Thành Phong Tông hai Kiếm tu cũng thế, đối thủ của các con chỉ có Vấn Kiếm Tông. Cố lên nhé các con."

Diệp Kiều nằm bò ra bàn mí mắt sụp xuống, buồn ngủ rũ rượi kéo dài giọng, "Bọn họ năm Kiếm tu, chúng ta đ.á.n.h thế nào."

"Đây chính là chuyện các con cần suy nghĩ."

"Không phải các con đều rất giỏi làm mấy thao tác lẳng lơ (sa điêu) sao?" Đoạn Dự bóp mạnh vai cô, mỉm cười: "Cố lên, trưởng lão tin tưởng con."

Diệp Kiều: "... Xuýt."

Cô lười biếng lắc lắc tay, ra hiệu mình biết rồi.

Tông môn đều ra thông báo rồi, ngoại trừ thi hành chắc cũng chẳng còn lựa chọn nào khác, hơn nữa đây là sân nhà của Trường Minh Tông, thua các tông khác thì mất mặt quá.

Dù sao xui xẻo cũng không chỉ có bọn họ, các tông khác cũng bị hạ tối hậu thư, cố gắng kéo Long tộc về phía tông mình...

Sáng sớm ngày thứ ba, tất cả thân truyền bao gồm cả trưởng lão đều bị gọi ra vây xem nhân vật chính lần này, Long tộc thần bí trong tưởng tượng của Diệp Kiều ít nhất cũng phải là rồng khổng lồ từ trên trời giáng xuống, khi thực sự nhìn thấy khoảnh khắc đó, không hẹn mà cùng tĩnh lặng vài giây.

Cũng không phải nói đối phương xấu xí hay gì, mà là khác biệt hơi lớn so với tưởng tượng.

Là một đứa trẻ tuổi tác không lớn, khoảng chừng mười hai mười ba tuổi, vẻ bụ bẫm trẻ con còn chưa hết, nhìn thế nào cũng không liên quan đến rồng trong truyền thuyết, so với hư ảnh nhìn thấy ở nơi truyền thừa lại càng không có cửa so sánh.

Sáng sớm tinh mơ thân truyền Ngũ Tông bị gọi ra vây xem một đứa trẻ, nói thật sắc mặt đều chẳng đẹp đẽ gì, thậm chí thái độ từ trang nghiêm lúc đầu dần dần trở nên lơ đãng và qua loa.

Sở Hành Chi thậm chí muốn khắc nghiệt cà khịa một câu 'Chỉ thế thôi á?', thiếu niên há miệng, bị các trưởng lão trừng mắt một cái liền ngoan ngoãn ngay.

Minh Huyền có chút kinh ngạc nhìn Tiểu Thái t.ử trước mắt, nghiêng đầu hỏi Tiết Dư bên cạnh: "Đây chính là Long tộc trong truyền thuyết sao?"

Mộc Trọng Hi cũng kinh ngạc: "Hóa ra, nó là người à?" Hắn tưởng giống như Gà KFC là loài thú chứ.

Diệp Kiều: "Rất khó tưởng tượng, nó vậy mà là người."

Tai mắt Tiểu Thái t.ử Long tộc nhạy bén, ánh mắt nhìn chằm chằm vào tên thân truyền nói chuyện khó nghe nhất này, thiếu nữ mặc thường phục màu mộc mạc, mày mắt nhìn qua có chút ngoan ngoãn điềm tĩnh.

Khóe môi cậu nhóc cong lên độ cung có chút lạnh lùng: "Kẻ nói chuyện là ai?"

"Thân truyền của Trường Minh Tông."

"Người bên cạnh cô ta thì sao?"

"Một thân truyền khác của Trường Minh Tông."

Ồ. Hai tên Ngọa Long Phượng Sồ này còn là hợp thể à?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vậy thì có thể tưởng tượng tông môn cũng chẳng phải tông môn đứng đắn gì.

Trong lòng cậu nhóc ngay lập tức loại bỏ cái lựa chọn đại tông Trường Minh Tông này ra khỏi danh sách nhân tộc có thể hợp tác.

Khi các thân truyền đều không để ý đến đứa trẻ này, thậm chí muốn phất tay về đi ngủ, Chu Hành Vân bất thình lình nhẹ giọng nói một câu, "Cậu ta là Nguyên Anh hậu kỳ."

Hắn và Diệp Thanh Hàn đột phá sớm, tu vi ở Nguyên Anh trung kỳ, nếu Tiểu Thái t.ử không dùng pháp khí che giấu tu vi, vậy thì đúng là Nguyên Anh hậu kỳ không sai.

Ánh mắt Sở Hành Chi xoay chuyển: "Nghiêm túc đấy chứ?"

"Chỉ nó?" Tô Trọc cũng chen vào một câu.

"Phải." Diệp Thanh Hàn khẳng định gật đầu, "Rất mạnh."

Đến Diệp Thanh Hàn cũng nói vậy rồi, thế thì chỉ có thể là Nguyên Anh hậu kỳ không sai.

"Huynh chắc chắn cậu ta cần chúng ta bảo vệ?" Diệp Kiều không thể tin nổi chỉ chỉ chính mình, "Bảo vệ cậu ta còn không bằng bảo vệ ta đây này."

"Trọng điểm không phải cái này nha." Tiết Dư lắc lắc cô, ra hiệu cô xốc lại tinh thần, "Ai mà không muốn giao hảo với Long tộc chứ."

"Còn nữa là vấn đề mặt mũi, đây chính là sân nhà của chúng ta, tuyệt đối không thể thua các tông khác."

Tình huống này, không muốn đ.á.n.h cũng phải phân thắng bại, liên quan đến thể diện.

"Đến sân luyện kiếm sau núi Trường Minh Tông đi." Đoạn Dự ra hiệu bọn họ đi theo, lần này Tiểu Thái t.ử mang theo mấy hộ vệ tới, tu vi ước chừng đều ở Kim Đan hậu kỳ, vừa vào liền đ.á.n.h giá Trường Minh Tông từ trên xuống dưới.

Phát ra vài tiếng cười nhạo.

Long tộc không thiếu nhất chính là linh thạch, điểm này từ đủ loại đồ tốt để lại sau khi lấy được truyền thừa ở nơi truyền thừa là biết, bất thình lình nhìn thấy đại tông của tu sĩ nhân tộc đơn điệu thế này, không chút che giấu bày tỏ sự khinh thường.

Chu Hành Vân liếc bọn họ một cái, nhàn nhạt lướt qua người bọn họ, "Không có việc gì đừng phát ra tiếng heo kêu."

Một người trong đó giận dữ: "Các ngươi..."

"Từ từ." Diệp Kiều kịp thời ngắt lời hắn, lao tới húc vào đối phương một cái, khi Long tộc vừa kinh vừa giận tưởng cô có lời muốn nói, Diệp Kiều làm như không có chuyện gì hỏi: "Hôm nay đ.á.n.h xong bữa sáng ăn gì a Nhị sư huynh."

Minh Huyền cười ý vị không rõ hai tiếng, lướt qua người bọn họ.

Đám Long tộc chân ướt chân ráo mới đến suýt chút nữa bị sự phối hợp ăn ý của Trường Minh Tông làm cho tức c.h.ế.t.

"Hiểu cách phối hợp ghê." Tiểu Thái t.ử Long tộc nhếch môi, "Hy vọng đến lúc đ.á.n.h, bọn họ cũng có thể ăn ý như vậy."

Sân luyện kiếm sau núi chỉ có một đài thi đấu, để cho an toàn, Triệu trưởng lão sau khi bọn họ đến đông đủ đã nói rõ trước một điểm, "Tất cả sân bãi một khi hư hại, bồi thường gấp mười."

"Ta nghĩ chắc không có thân truyền nào muốn ở lại đền tiền đâu." Ông liếc mấy tên Kiếm tu có sức phá hoại cường đại vài cái: "Các con nói có đúng không?"

Mấy thân truyền bị liếc trúng theo phản xạ có điều kiện thẳng lưng vô thức gật đầu.