Tiểu Sư Muội Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài

Chương 539



Như thể bước vào một cấm địa không người nào đó.

Bước chân của Chu Tú cũng không khỏi nhẹ đi, sự việc bất thường ắt có yêu ma, không chỉ hắn căng thẳng, mấy người dẫn đội vốn dĩ huênh hoang cũng thót tim, sợ rằng giây tiếp theo sẽ có một con yêu thú Nguyên Anh kỳ nhảy ra vặn cổ bọn họ.

“Ta nhớ nơi này cách đây không lâu còn có náo loạn.” Giọng cô gái mềm mại, “Sao lại yên tĩnh như vậy.”

Rất kỳ lạ.

Chu Tú cũng cảm thấy kỳ quái, sự bất an trong lòng hắn không ngừng lớn dần: “Hay là chúng ta quay về đi…”

“Không.” Người dẫn đầu Nguyên Anh kỳ lấy hết can đảm đi phía trước: “Ở đây có gì đâu? Nếu không có chuyện gì thì chứng tỏ Thủy tộc không dám ra ngoài.”

Vừa dứt lời, trước mắt tối sầm, cả mặt đất không ngừng rung chuyển, nước biển trong Long Hạp đều đen kịt, toát ra vẻ âm u, nhiệt độ mặt nước đột nhiên lạnh đi, lác đác nổi lên mấy x.á.c c.h.ế.t của Thủy tộc. Không khỏi khiến những kẻ xâm nhập cảm thấy lạnh sống lưng.

Nơi này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Bám vào rạn san hô gần đó để giữ vững cơ thể, đợi một lúc lâu sự rung chuyển của mặt đất mới kết thúc, thế nhưng còn chưa kịp mừng, giây tiếp theo mặt nước nổi sóng, mấy dòng nước cuộn lên, cuốn người ta vào trong, biến mất không thấy đâu.

Chu Tú hối hận vô cùng, hắn rốt cuộc là bị não úng nước hay sao, rõ ràng biết Long Hạp nơi này tà môn mà còn cố sống cố c.h.ế.t đi theo vào.

Trong nước có lực cản, cho dù là chạy trốn cũng không thoát được.

Chỉ có thể trơ mắt nhìn dòng nước cuộn lên dưới nước nuốt chửng những người quen biết trước mắt, hắn rút kiếm cố gắng c.h.é.m đứt dòng nước này.

Nước thì làm sao mà c.h.é.m đứt được, hắn một kiếm đ.á.n.h vào sóng nước, tốc độ cuốn của nước càng nhanh hơn.

Chẳng mấy chốc, những người yếu hơn trực tiếp biến mất tại chỗ.

Kẻ nhát gan trực tiếp bị dọa điên, “Chạy mau!”

Chu Tú mơ màng vội vàng cũng co giò muốn rời khỏi đây, rạn san hô đột nhiên động, không hề báo trước di chuyển, chặn hắn ở giữa, xem xu thế này dường như muốn chặn sống hắn ở bên trong.

Nhưng đá làm sao có thể động được? Chẳng lẽ nơi này có ma?!

Diệp Kiều đang nghịch linh khí này, sau khi khế ước với nó, cảnh tượng trong Long Hạp trực tiếp hiện lên trong đầu, tùy ý cô di chuyển thay đổi vị trí, có cảm giác vui vẻ như chỉ điểm giang sơn.

Còn có mấy bóng người đột nhiên xuất hiện trên bản đồ.

Cô xem như đã hiểu tại sao tên thủ lĩnh kia có thể phát hiện ra bọn họ nhanh như vậy, còn có thể vây chặn trước, hóa ra là nhờ vào khả năng của linh khí.

Diệp Kiều nổi hứng chơi đùa, lấy đám tu sĩ vô danh xông vào này ra để luyện tay, cùng với đầu ngón tay di chuyển, sắp đặt, mặt đất rung chuyển dữ dội, thông qua việc thay đổi cảnh tượng trên mặt nước của linh khí, tiến hành hoán vị, ở khu vực này có thể nói là dời non lấp biển cũng không quá.

Cô cũng không nghĩ đến việc để bọn họ c.h.ế.t, dù sao cũng đều là tu sĩ của tu chân giới, chỉ đơn thuần muốn thử xem hiệu quả. Thế nhưng Diệp Kiều hoàn toàn không nhận ra, tình huống này đối với những tu sĩ không biết chuyện mà nói thì rất kinh khủng.

Dùng rạn san hô chặn chính xác một người, dòng nước cuốn đi mấy người, Chu Hành Vân thấy kiệt tác của cô cũng không nói gì, “Đi hỏi xem bọn họ có thấy ba người Tiết Dư không.”

Diệp Kiều đang nhìn mấy tu sĩ xông vào trầm ngâm: “Được.” Cô không có ý kiến gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sự tiếp cận của hai người họ, trong Long Hạp yên tĩnh, động tĩnh vô cùng lớn.

Nước biển đen kịt, phảng phất sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.

Cộp cộp cộp.

Nghe tiếng bước chân nhẹ nhàng dần đến gần, trong môi trường tối tăm và khép kín, hoàn toàn không ra được, khóe môi Chu Tú mím lại đến trắng bệch.

Như thể sau khi rạn san hô mở ra sẽ thấy cảnh tượng kinh hoàng nào đó.

Tim Chu Tú suýt chút nữa đã ngừng đập, một tay hắn siết c.h.ặ.t thanh kiếm, rạn san hô chặn hắn đột nhiên bị kéo ra, thanh kiếm trong tay đã c.h.é.m mạnh qua.

Kiếm phong mang theo sát khí và sự lạnh lẽo như được ăn cả ngã về không.

Truyền thừa hệ dự đoán giúp Diệp Kiều né tránh trước, cô kinh ngạc nhướng mày, sau khi nhìn rõ đối phương là ai, liền nhiệt tình nhếch môi, “Hi, Tú Nhi.”

Lúc trước đi nhân gian, cậu ấm thế gia ngốc nghếch bị cô giả làm nãi nãi lừa gạt.

Lúc đó Diệp Kiều không ít lần hành hạ Chu Tú này, thân mật đặt cho hắn một cái tên là Tú Nhi, lừa người ta quay mòng mòng.

Bất thình lình đối diện với đôi mắt cười tủm tỉm của thiếu nữ, đồng t.ử Chu Tú chấn động, cố gắng nuốt ngược tiếng hét trong cổ họng!

A a a, mẹ nó tại sao lại là Diệp Kiều.

Chu Tú không khống chế được khóe miệng giật giật, lẩm bẩm phát ra một tiếng chất vấn từ linh hồn: “Tại sao...”

Tại sao lại là Diệp Kiều.

Nhờ ơn cô đầu độc, Chu Tú đã hình thành thói quen nhìn thấy Diệp Kiều là đau dạ dày theo phản xạ có điều kiện rồi.

“Cô ở đây làm gì?” Chu Tú run rẩy duỗi thẳng chân, nhìn dáng vẻ cô cười híp mắt chào hỏi mình, khóe môi mím lại: “Lãnh chúa ở đây của các ngươi đâu? Hay nói là thủ lĩnh?”

Diệp Kiều và Chu Hành Vân nhìn nhau, đại sư huynh nhướng mày với cô, dùng ánh mắt ra hiệu cho cô đi giải thích.

Chu Tú nhìn dáng vẻ ung dung tự tại của cô, lại liên tưởng đến đồng bạn mất tích, hắn rất nhanh liền có suy đoán: “Cô lại đang đóng vai gì? Binh lính Thủy tộc? Hay là ch.ó săn của thủ lĩnh?”

Diệp Kiều người này quá biết diễn, Chu Tú kể từ sau khi bị lừa một lần, liền có bóng ma tâm lý với cô.

Diệp Kiều đối với lời nói của Chu Tú cũng có chút khó hiểu, cô nhướng mày không trả lời, mà hỏi ngược lại: “Các ngươi đến Long Hạp làm gì.”

Tên thủ lĩnh kia nếu nhớ không nhầm, chắc là đã c.h.ế.t không còn cặn rồi chứ nhỉ.

Một đám người vô duyên vô cớ xông vào Long Hạp nhất định có mục đích đặc biệt gì đó.

“Chúng ta muốn linh khí hệ Thủy.” Nhắc đến cái này, mặt Chu Tú hơi xụ xuống, hắn căn bản không muốn đến, trước khi nắm rõ thực lực đối phương mà mạo muội đi vào thì có khác gì đi tìm c.h.ế.t, nhưng hai vị tiền bối kia dường như tính trước kỹ càng, mình nếu không vào chỉ có thể lạc đàn, trong tình huống Thủy tộc ôm địch ý với tu sĩ loài người mà lạc đàn, có thể tưởng tượng được kết cục là gì.