Tuy rằng bọn họ không rõ dự tính của Diệp Kiều, nhưng nếu lợi dụng tốt, Ma Tôn đời đầu cũng không phải là không thể lợi dụng.
Không ai quen thuộc Ma tộc hơn Ma Tôn cả.
"Giọng của hắn nghe có vẻ, vừa già vừa xấu." Hàn Sương thẳng thắn nói.
"Ta không già." Ma Tôn lập tức nghiến răng nghiến lợi, hơn nữa cũng không xấu!
Tiểu loli liếc hắn một cái: "Ta không tin." Sau đó cô bé cúi đầu, không nói chuyện nữa.
Cái thái độ hời hợt này, quả thực làm người ta tức c.h.ế.t.
Phi Tiên Kiếm tỏ ra hứng thú, cô vẫn rất lễ phép, "Vậy ngài muốn nói gì?"
Trong nhiều linh kiếm như vậy cuối cùng cũng có một đứa bình thường có thể giao tiếp, Ma Tôn đè nén cảm xúc kích động xuống, giọng nói nhẹ nhàng, "Cái mùi vị không thấy ánh mặt trời này cũng chẳng dễ chịu gì nhỉ."
"Chẳng lẽ các ngươi không khát vọng sức mạnh cường đại hơn sao?"
Kiếm linh đều là đi theo kiếm chủ trưởng thành, bọn họ có mạnh hơn nữa cũng phải xem ngộ tính của kiếm chủ, có thể phát huy ra được hay không, tìm một thiếu nữ mười mấy tuổi không bằng tìm loại cao thủ kia.
"Phi Tiên Kiếm." Hắn nhận ra kiếm linh màu trắng này, ân cần thiện dụ: "Ngươi hẳn là muốn tìm một kiếm chủ cường đại hơn các kiếm linh khác chứ? Ta ẩn nấp gần ngàn năm, chính là vì có thể một lần phi thăng, hiện tại ta đã biết phải làm thế nào, đợi ta thành công nhất định sẽ mang ngươi theo cùng, thế nào?"
Các kiếm linh khác đa phần sẽ không để ý đến mình, nhưng Phi Tiên Kiếm không nghi ngờ gì là kẻ khát vọng sức mạnh nhất trong số những thanh kiếm này.
Còn về Bất Kiến Quân? Không nhắc tới cũng được.
Hắn là người duy nhất phi thăng thất bại mà vẫn giữ lại được tàn hồn, lúc đó lôi kiếp của Thiên Đạo không thể một lần đ.á.n.h c.h.ế.t hết, hắn đã trốn thoát, nếu có thể thành công hiện thế, hắn có đủ tự tin có thể thành công.
Loại lời nói "trẻ trâu" này đặt ở một ngàn năm trước có thể thật sự có người chọn đi theo hắn.
Nhưng mà đại nhân à, thời đại thay đổi rồi.
Cho dù là kiếm linh cũng phải tiến bộ theo thời đại.
"Hắn... sao trông có vẻ đầu óc không được tốt lắm?" Phi Tiên Kiếm do dự mở miệng.
Bất Kiến Quân nói nhỏ: "Có thể là bị nhốt đến ngốc rồi." Dù sao khi bị phong ấn, là cùng với tàn hồn Ma Tôn.
"Là vậy sao?" Phi Tiên Kiếm như có điều suy nghĩ.
"Vậy chúng ta vẫn nên nhường nhịn hắn một chút đi." Hàn Sương dường như do dự vài giây, ngữ điệu không chút phập phồng: "Dù sao hắn đều đã vừa già vừa xấu rồi."
Diệp Kiều nhìn bọn họ kẻ tung người hứng, dìm hàng Ma Tôn đời đầu đến mức không đáng một xu, phì cười.
Nghe thấy Diệp Kiều cười thành tiếng không hề báo trước, Mạnh Lưu suýt nữa tưởng rằng cô thật sự bị đoạt xá rồi, xác nhận mấy lần cô không sao, hắn mới một lời khó nói hết nhìn người này, cảm thấy cô sợ là có bệnh gì đó, người tốt nào suýt bị đoạt xá mà còn có thể cười được chứ.
"Còn đó không? Ma Tôn đại nhân?" Diệp Kiều đợi hắn bị t.r.a t.ấ.n gần xong rồi, hắng giọng cố gắng không để cảm xúc hả hê khi người gặp họa của mình quá rõ ràng, nhìn Ma Tôn đang trầm mặc vì bị đả kích, cô hỏi thăm đối phương một câu.
Tinh thần đối phương chấn động, lập tức đáp lại: "Ta đây."
Bị một đám kiếm linh linh khí ngó lơ lâu như vậy, Diệp Kiều đột nhiên nói chuyện với hắn, hắn có loại ảo giác bị PUA, dưới đáy lòng thậm chí nảy sinh vài phần cảm động.
Diệp Kiều cảm thấy phản ứng của hắn hơi giống trí tuệ nhân tạo, ngôn từ không khỏi trở nên chân thành, "Ta có thể gọi ngài là Tiểu Ái không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ma Tôn đời đầu đột nhiên bị đổi tên: "..."
"Tại sao lại gọi cái tên này?" Cái tên này nghe qua đã thấy không bình thường.
Cô mặt không đổi sắc, "Đặt cho ngài cái tên thân mật độc quyền."
Được rồi.
Ma Tôn vừa bị một đám kiếm linh "đánh đập" xong vẫn lựa chọn thuận theo Diệp Kiều trước.
Sau khi đặt tên cho Ma Tôn xong, Diệp Kiều bắt đầu thử chủ động tìm hắn nói chuyện phiếm, "Hi, còn đó không? Tiểu Ái đồng học?"
Mạnh Lưu nghe thấy cô nói chuyện, toàn thân trên dưới đều hơi căng thẳng, không tiếng động làm khẩu hình: Ngươi điên rồi à?
Hắn đổ mồ hôi lạnh ròng ròng, mắt vì mở quá lâu nên có chút xót. Không dám hành động thiếu suy nghĩ chút nào, sợ giây tiếp theo sẽ trở thành mục tiêu đoạt xá của Ma Tôn đời đầu.
Ma tộc có bản năng kính sợ đối với thân phận cao hơn mình, cũng như nỗi sợ hãi không thể kiềm chế, hắn hoàn toàn không thể hiểu nổi Diệp Kiều ôm tâm thái gì mà giao lưu với Ma Tôn.
Diệp Kiều không để ý đến ánh mắt nhìn kẻ điên của hắn, cầm lấy Đoạt Duẩn trong tay, cây gậy màu đen vào khoảnh khắc phong ấn được mở ra, cánh hoa màu mực nở rộ, giống như pháp trượng tinh xảo hàm tiếu đãi phóng, cô xoay nhẹ, biến thành thanh kiếm sắc bén.
Hình thái đa dạng, bất kể là gậy hay là kiếm cô đều biết dùng.
Nhưng pháp trượng thì dùng thế nào?
Lúc này tác dụng của Ma Tôn đã tới, hắn là kiếm chủ nhiệm kỳ đầu tiên của Bất Kiến Quân, không ai hiểu rõ nên dùng như thế nào hơn hắn.
"Cái này dùng thế nào? Tiểu Ái?"
Ma Tôn: "..."
Hắn không lên tiếng.
Diệp Kiều tiếp tục gọi hắn, cô không chỉ tự mình gọi, còn để các kiếm linh khác trong lĩnh vực gọi theo, cái này mẹ nó làm cho Ma Tôn không chịu nổi nữa rồi.
Lại nữa?!
Ma Tôn vui vẻ nhận tên mới Tiểu Ái bị quấy rối đến phiền không chịu nổi, miễn cưỡng lấy lại tinh thần ứng phó Diệp Kiều, "Ta có thể dạy ngươi."
"Nhưng ngươi phải giúp ta một việc."
Hắn cảm thấy đoạt xá Diệp Kiều có lẽ không thành rồi, vậy thì đổi người khác cũng được.
So với tu sĩ, Mộ Lịch cảm thấy vẫn là thân phận Ma Tôn phù hợp với mình hơn, đến lúc đó trực tiếp đoạt xá Ma Tôn đương nhiệm, chiếm lấy Ma giới, làm một đợt "Uế Thổ Chuyển Sinh".
"Ta muốn cơ thể của Ma Tôn, Ma Tôn hiện tại ấy." Hắn cho dù cực lực che giấu cũng không che được chút tham lam và khát vọng kia, "Chỉ cần ngươi giúp ta một chút, đến lúc đó ta đảm bảo, Ma tộc tuyệt đối sẽ không quấy nhiễu tu sĩ các ngươi nữa."
Diệp Kiều nghe hắn vẽ bánh vẽ, đ.á.n.h giá: "Ngươi cũng chẳng phải thứ tốt lành gì."
Hai cái Ma Tôn này đều chẳng phải thứ tốt đẹp gì, so xem ai nát hơn thì hoàn toàn là kẻ tám lạng người nửa cân.