Tiểu Sư Muội Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài

Chương 713



Đến ngày hôm nay nàng ta mới ý thức được chênh lệch giữa hai người. Bất luận là Diệp Kiều hay là Diệp Thanh Hàn đều không phải nàng ta có thể ứng phó.

"Ngươi không phải vẫn luôn muốn g.i.ế.c Diệp Kiều sao?" Hữu Hộ Pháp căn bản không quan tâm nàng ta có vui lòng hay không, một Kim Đan đỉnh phong, bóp c.h.ế.t nàng ta còn dễ hơn bóp c.h.ế.t một con kiến, hắn hung tợn bóp cổ nàng ta mạnh mẽ lôi đến trước mặt mọi người: "Cho ngươi cơ hội này, g.i.ế.c ả."

Nếu không phải kiêng kị thân phận Khí Vận Chi Nữ của nàng ta, hắn thật sự muốn ném người ở đây cho rồi.

Ma Tôn lại còn rất coi trọng nàng ta, Hữu Hộ Pháp tràn đầy ác ý chăm chú nhìn nàng ta, muốn xem xem nàng ta lấy cái gì đối phó Diệp Kiều.

Trong tình huống, cảnh giới như cách lạch trời này.

"Buông ta ra!" Vân Thước đâu từng bị đối xử như vậy, nàng ta suýt chút nữa tức điên, linh khí vào giờ khắc này nảy sinh bạo động, khiến cho gương mặt xinh đẹp của thiếu nữ trở nên vặn vẹo.

Diệp Kiều chú ý tới trò hề ch.ó c.ắ.n ch.ó bên phía Ma tộc, không nhịn được chép miệng, nàng thực ra vẫn luôn cảm thấy cảm xúc của Vân Thước rất không ổn định.

Tống Hàn Thanh lúc trước ở thi cá nhân liền vẫn luôn cảm thấy nàng ta sớm muộn gì cũng tẩu hỏa nhập ma, hiện tại quả thực là ứng nghiệm rồi.

Chú ý tới ánh mắt như xem kịch của Diệp Kiều, nàng ta mạnh mẽ quay đầu lại, đôi mắt xinh đẹp trong nháy mắt tràn đầy oán hận: "Ngươi vui rồi chứ! Diệp Kiều?"

Bất ngờ bị chất vấn Diệp Kiều: "..."

"Quả thực rất vui." Diệp Kiều thành khẩn: "Cần ta vỗ tay cho ngươi không?"

Câu trả lời ác liệt kia của nàng, cộng thêm giọng điệu gợi đòn lại lần nữa chọc Vân Thước tức điên lên.

Vân Thước cầm linh kiếm hiện hình trong tay, chắn trước người, trong mắt phẫn nộ dường như muốn phun ra lửa, nàng ta từng chữ từng chữ: "Diệp, Kiều."

Diệp Kiều chú ý tới linh kiếm trong tay nàng ta.

Thân kiếm phiếm những điểm sáng màu cam vàng, lại là một thanh linh kiếm.

Kiếm của người thường, cơ bản đều là thông qua truyền thừa của mỗi người, hoặc là lấy được từ Kiếm Quật Vấn Kiếm Tông, nhưng con đường đặc biệt của Vân Thước luôn là muôn hình muôn vẻ.

Hữu Hộ Pháp híp híp mắt, chuẩn bị thưởng thức xem Vân Thước với tư cách là Khí Vận Chi Nữ rốt cuộc có bản lĩnh gì.

Diệp Kiều dễ dàng tránh thoát công kích bộc phát từ mũi kiếm của Vân Thước.

Vân Thước tuy rằng rời khỏi Nguyệt Thanh Tông, nhưng kiếm thức dùng ra vẫn là kiếm pháp của Nguyệt Thanh Tông, ổn định mang theo nhanh, một đòn vung ra, Diệp Kiều cũng chỉ hơi nghiêng đầu tránh qua.

Vân Thước nói là kiếm tu, trên thực tế chỉ là kẻ nửa vời.

Đừng nói Hóa Thần, chính là thân truyền Kim Đan trung kỳ đ.á.n.h nàng ta cũng chỉ là chuyện tốn chút sức lực mà thôi.

Diệp Kiều lười đ.á.n.h với nàng ta, rút Hàn Sương Kiếm ra vây quanh nàng ta đ.á.n.h giá, đang suy tư làm sao giải quyết cái phiền phức Vân Thước này, liên tiếp mấy lần ra tay đều không thành công. Cũng làm cho nàng ý thức được Khí Vận Chi Nữ không phải mình muốn g.i.ế.c là có thể g.i.ế.c.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sau khi Diệp Kiều thăm dò vạch ra mấy chiêu Thanh Phong Quyết, đều bị nàng ta dùng các loại phương thức không thể tin nổi tránh thoát, liền rõ ràng minh bạch đối với sự thật này rồi.

"Ngươi không g.i.ế.c được ta." Vân Thước dần dần đắc ý lên, nàng ta trừng mắt nhìn nàng, hiếm khi có thể tìm được cảm giác ưu việt trên người Diệp Kiều.

Diệp Kiều mỉm cười: "Còn rất tự tin."

Nhưng quả thực.

Nói thật, nếu có thể g.i.ế.c Tạ Sơ Tuyết đã sớm ra tay rồi.

Hắn vẫn luôn không ra tay nguyên nhân là vì muốn đợi Thiên Đạo chuyển dời hoàn toàn khí vận lên người mình.

Nếu không Vân Thước vừa c.h.ế.t, tu chân giới đều phải rung chuyển bất an.

Hai người cũng coi như cách nửa năm lâu không gặp mặt, vừa gặp mặt mấy chiêu sát chiêu chào hỏi lẫn nhau, Vân Thước có thể dựa vào vận may tránh thoát, nhưng cũng vẫn vì kiếm pháp không lưu tình của Diệp Kiều mà kinh hãi.

Nàng ta không rõ Diệp Kiều có bản lĩnh gì.

Diệp Kiều hiển nhiên không có ý định dùng ra, thái độ lơ đãng này khiến Vân Thước cảm thấy bị sỉ nhục.

Linh kiếm màu cam vàng trong tay bổ về phía cổ nàng, Diệp Kiều hơi ngước mắt, uy áp Hóa Thần ập xuống người nàng ta, trong khoảnh khắc thiếu nữ mềm nhũn ngã trên mặt đất, Diệp Kiều ngay lập tức giơ tay đ.â.m tới, giây tiếp theo, dưới ánh mắt xem kịch của Hữu Hộ Pháp, nhá một thương đ.â.m thẳng về phía hắn.

So với Vân Thước, người tại trường đều để ý tên ma tu Hóa Thần kỳ này hơn. Muốn ổn định cảm xúc của những người kia, chỉ có thể do Diệp Kiều kiềm chế Hữu Hộ Pháp, Vân Thước có thể tác quái nữa nói cho cùng một Kim Đan kỳ ở hiện trường Nguyên Anh như mây, một tát là có thể đập nằm trên đất, mối họa lớn nhất vẫn là Hữu Hộ Pháp Hóa Thần kỳ.

Hữu Hộ Pháp sớm có phòng bị.

Hai người qua lại mấy chiêu, uy áp Hóa Thần kỳ tàn phá bừa bãi toàn bộ lờ đi Vân Thước kẹp ở giữa, đừng nói Kim Đan kỳ, chính là Nguyên Anh kỳ cũng không chịu nổi linh áp và luồng khí do kiếm khí va chạm không chút lưu tình giữa hai Hóa Thần nổ ra.

Gần như có thể nghiền nát tu vi thấp thành thịt nát.

Trực diện chiến đấu giữa hai Hóa Thần, nỗi sợ hãi này khiến Vân Thước vốn gan không lớn toàn thân bắt đầu run rẩy hét lên, xương cốt bị luồng khí nghiền ép phát ra tiếng kẽo kẹt, cuối cùng vẫn là Hữu Hộ Pháp không chịu nổi tiếng kêu của nàng ta, một cước đá nàng ta ra xa một chút, Vân Thước ngay lập tức vừa lăn vừa bò tránh xa cơn bão ở giữa.

Diệp Kiều nghiêng đầu, đồng tình cho nàng ta hai giây.

Nhưng phàm là Vân Thước không tác quái, ở bên chính đạo cũng có nhân quyền hơn tà đạo.

Tống Hàn Thanh bọn họ có không ưa nàng ta nữa, nể tình đồng môn ít nhiều sẽ bảo vệ một chút, chứ không phải hiện tại bị lợi dụng xong thì vứt.

Hữu Hộ Pháp khó chơi hơn tên Tả Hộ Pháp kia ở một điểm là, hắn có não.

Đều là cảnh giới Hóa Thần sơ kỳ, thể thuật của Diệp Kiều cao hơn hắn rất nhiều, khi hắn và Diệp Kiều đối chiến có thể chiếm ưu thế chỉ có sự từng trải và kinh nghiệm chiến đấu phong phú, nhưng một điểm ưu thế này dưới sự chỉ dẫn của Mộ Lịch không còn sót lại chút gì, Diệp Kiều luôn có thể nắm bắt được sơ hở của hắn.