"Một thế gia các người trong ngoài không có cao thủ khác sao?"
Diệp gia chủ lắc đầu.
Ông ta trầm ngâm một lát, trả lời: "Tổ phụ ta bọn họ có lẽ có cách, nhưng bọn họ đang bế t.ử quan, trừ khi quan hệ đến sự tồn vong của Diệp gia, nếu không bọn họ sẽ không dễ dàng xuất quan."
Đó đều là đại năng mấy trăm tuổi rồi. Một ít thiên tài địa bảo đối với bọn họ mà nói tác dụng không lớn. Những tiền bối kia đều đang nghĩ trăm phương ngàn kế chạy nước rút cảnh giới độ kiếp, sao có thể dễ dàng xuất quan.
Mộc Trọng Hi ấp úng nói: "Các người không thể để bảy thế gia khác liên thủ cùng nhau đối phó Ma tộc sao? Có vẽ bùa, luyện khí, chơi kiếm, còn có Đan tu, cũng không thể nào không bằng đám mù chữ Ma tộc kia chứ."
Diệp trưởng lão ngước mắt lên, khẽ cười một tiếng, "Đạo lý chúng ta tự nhiên là hiểu. Nhưng đâu có nhẹ nhàng như các ngươi nói."
Bát Đại Gia bất hòa đã là truyền thống tốt đẹp kéo dài mấy trăm năm rồi.
Hơn nữa tài nguyên chỉ có bấy nhiêu, tám gia tộc còn phải cạnh tranh lẫn nhau, chưa đến lúc đại nạn lâm đầu, muốn bọn họ liên thủ khả năng cực thấp.
"Diệp gia đều bị đ.á.n.h tới cửa rồi. Bọn họ liền chắc chắn Ma tộc sẽ không ra tay với bọn họ sao? Đến bây giờ đều không một thế gia nào chi viện, không chừng cái tiếp theo đại nạn lâm đầu chính là bọn họ đấy." Mộc Trọng Hi lầm bầm.
Tông môn bọn họ vẫn luôn là có vinh cùng vinh có nhục cùng nhục.
"Bọn họ lại không ngốc." Diệp gia chủ nghe lời nói trẻ con kia của hắn, nhịn không được trợn trắng mắt, vui vẻ: "Ma tộc tại sao để những tông môn khác không đi công kích chuyên nhìn chằm chằm Diệp gia? Tại sao tám thế gia khác bọn chúng ai cũng không tìm, lại tìm tới Diệp gia? Rất dễ đoán, mục tiêu của bọn chúng là Diệp Thanh Hàn, đợi sờ rõ ràng mục đích của Ma tộc là gì, bọn họ càng không cần ra tay."
Đám lão già kia đều hận không thể bớt đi một đối thủ cạnh tranh đấy.
Diệp Kiều dần dần ánh mắt bắt đầu du ly ngẩn người, sau khi mở lĩnh vực xong nàng cảm giác thể xác và tinh thần đều mệt mỏi, cả người như bị móc rỗng ngồi dưới đất.
Chu Hành Vân dùng ngón tay chọc chọc một cọng tóc ngốc rất nhỏ trên đỉnh đầu Diệp Kiều, sau đó thấy không ai chú ý, hắn nhanh ch.óng một tát vỗ xuống cọng tóc ngốc của nàng cố gắng vuốt cho nó xẹp xuống.
Mộc Trọng Hi mắt sắc nhìn thấy, hắn cũng nhân cơ hội vuốt một cái.
Diệp Kiều cảm thấy đầu có đồ vật, ngẩng đầu nhìn thấy tay Mộc Trọng Hi vươn ra, nàng không chút khách khí nhấc chân đạp tới, "Huynh còn vỗ đầu ta?"
Đáng ghét a, coi nàng là ch.ó đấy à.
Mộc Trọng Hi né về phía sau hét lớn: "Vừa rồi không phải ta!"
Đầu sỏ gây tội Chu Hành Vân điềm nhiên như không thu tay lại.
Ba người này náo loạn lên, Việt Thanh An nhìn rõ ràng, rõ ràng là Chu Hành Vân vỗ Diệp Kiều, khá lắm, người này thế mà còn có chút ác thú vị.
Hắn nhìn vài giây thu hồi ánh mắt, Việt Thanh An nhân cơ hội bắt đầu giáo d.ụ.c sư muội, chỉ vào đám thân truyền Ngũ Tông kia: "Thấy chưa? Tiểu Linh, những thân truyền này phối hợp rất không tệ. Sự ăn ý giữa các đại tông môn, chúng ta cũng phải học tập một chút."
Chử Linh chớp mắt, nghe thấy Đại sư huynh thuyết giáo, nàng ta thuận thế gật đầu, "Diệp Thanh Hàn và Diệp Kiều xác thực không tệ. Mấy người khác ta không thấy bọn họ ra tay mấy." Thấy Đại sư huynh nói tà hồ như vậy, nàng ta nhún vai, "Bây giờ nhìn quan hệ bọn họ hình như cũng không tệ như trước đó nhìn thấy trên đảo mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khiến người ta nghĩ không thông quan hệ bọn họ là tốt hay là không tốt...
Hiện trường Diệp gia một mảnh hỗn độn, một đám thị vệ Diệp gia quét dọn chiến trường trước mắt, lĩnh vực của Diệp Kiều xử lý đủ sạch sẽ, điều này giảm bớt rất nhiều gánh nặng cho các thị vệ phụ trách dọn dẹp, một đoàn người được đưa đến nội đường Diệp gia, chuẩn bị tụ lại cùng nhau thương lượng chuyện phía sau.
Bọn họ phân tích vấn đề từ ký ức của Vân Thước trước, tại sao Diệp Thanh Hàn có thể từ trong ký ức Vân Thước nhìn thấy Diệp Kiều?
Vân Thước chú ý tới Diệp Kiều từ khi nào?
Diệp Kiều cũng đang suy tư sự vi hòa trong đó, đối với Vân Thước mà nói, trước khi linh căn của nàng ta bị tổn hại, là một hạt giống tốt hàng thật giá thật, đến mức để Vân Ngân mang đi từ nhân gian đích thân thu vào môn hạ.
Một thiên tài Cực phẩm linh căn, cho dù linh căn bị tổn hại, hẳn là cũng chướng mắt một đệ t.ử Trung phẩm linh căn.
Linh căn của nguyên chủ vẫn luôn bị lầm tưởng là Trung phẩm, vậy Vân Thước nghĩ thế nào? Tại sao lại thản nhiên tiếp nhận một đệ t.ử Trung phẩm linh căn?
Tạ Sơ Tuyết nói, phía sau nàng ta có lẽ có một người bày mưu tính kế.
Đầu ngón tay Diệp Kiều nhịn không được gõ gõ bàn, e là đối phương không chỉ đang bày mưu tính kế cho Vân Thước, nàng suy đoán người kia có lẽ còn biết kịch bản.
Hơn nữa đối phương cầm kịch bản còn đầy đủ hơn của nàng.
Người đó biết thiên phú chân thật của nguyên chủ.
Diệp Kiều tự nhận trí nhớ rất tốt, cho dù lật sách lật đến cưỡi ngựa xem hoa, cốt truyện trong đó nàng cũng nhớ rõ ràng.
Trong sách từ đầu đến cuối không nhắc tới chuyện nguyên chủ Thiên phẩm linh căn, người sau lưng Vân Thước lại biết điểm này ngay cả trong sách cũng không viết đến, nếu không sẽ không cố ý đào đi linh căn của nguyên chủ.
"Vậy thì phiền phức rồi a." Diệp Kiều nhịn không được nằm bò ra bàn thở dài, thuận tay bắt đầu nghịch con rối nhỏ kia.
"Ngoại trừ Bích Thủy Tông, trưởng lão bốn tông khác đều có hiềm nghi, chúng ta chỉ có thể từng cái từng cái điều tra qua."
Một đoàn người lật túi giới t.ử của Vân Thước lên trời cũng không bới ra được bất kỳ manh mối hữu dụng nào.
Con rối nhỏ trong tay Diệp Kiều nhận được sự chú ý của không ít người.
Tư Diệu Ngôn nhìn chằm chằm con rối tinh xảo kia, "Các ngươi nói..."
"Có khi nào có liên quan đến người Thành Phong Tông không?"
Hữu Hộ Pháp trở về đại khái là đi thông báo tin tức rồi, hiện giờ thời gian để lại cho bọn họ cũng không nhiều. Tư Diệu Ngôn chỉ muốn mau ch.óng tóm được kẻ giả thần giả quỷ kia ra.
Liễu Uẩn vẫn cảm thấy suy đoán này của bọn họ quá qua loa: "Nói không chừng Vân Thước có nguồn gốc con đường nào khác. Nghi ngờ trưởng lão thì quá đáng rồi đấy."