Không bị đập ngất ngay tại chỗ đã coi như hắn chịu đòn giỏi rồi.
Nhìn Sở Hành Chi mang vẻ mặt bị đập cho ngu ngốc, Diệp Kiều lập tức kéo hắn đi về phía sâu trong bí cảnh.
Đúng vậy, kéo.
Hoàn toàn không coi hắn là người, cứ như cày ruộng mà kéo đi.
Sở Hành Chi bị cọ xát đến mức m.ô.n.g suýt tóe lửa, hắn từ trong sự ngu ngốc dần dần hoàn hồn lại, lớn tiếng la hét: "Diệp Kiều, ngươi thà trực tiếp bóp nát thân phận bài của ta đi." Sỉ nhục ai đấy?!
Diệp Kiều không quan tâm: "Thế thì chán lắm, ngươi còn có ích mà."
Phế vật lợi dụng nha, rất bảo vệ môi trường.
"Ích gì?" Nghe thấy mình không bị loại ngay lập tức, Sở Hành Chi lập tức muốn giãy giụa thêm chút nữa.
Diệp Kiều: "Bất ngờ lao tới đè người ta xuống biết không?"
Sở Hành Chi: "?"
Khán giả cười điên rồi: "Hahaha mau nhìn sắc mặt thân truyền Vấn Kiếm Tông kìa."
Sắc mặt Sở Hành Chi phức tạp, "Ta sẽ không đồng lưu hợp ô với ngươi đâu."
Diệp Kiều lúc có lúc không tung hứng thân phận bài của hắn, nở nụ cười rạng rỡ: "Đừng như vậy mà, chúng ta cùng đi tìm Tống Hàn Thanh chơi đi."
Nếu Mộc Trọng Hi ở đây, nhìn thấy cô cười như vậy, ước chừng hắn lại sắp đau dạ dày rồi.
Tiếc là Tứ sư huynh không có ở đây.
Diệp Kiều thậm chí còn tốt bụng nói: "Đến lúc đó ngươi chỉ cần kéo dài thời gian với hắn một lát là được."
Sở Hành Chi cười lạnh: "Ngươi nằm mơ đi, ta có c.h.ế.t cũng không thể nghe lời ngươi, ngươi tưởng ngươi là ai?" Tiết Dư thì thôi đi, nhưng Diệp Kiều chỉ là một Trúc Cơ cỏn con, sao dám ra lệnh cho hắn?
Diệp Kiều cũng không giận, mà lơ đãng lắc lắc thân phận bài thuộc về Sở Hành Chi trong tay, "Ngươi không bằng lòng?"
"Được thôi." Cô gật đầu, "Vậy sau khi ngươi ra ngoài, chính là đệ t.ử đầu tiên của Ngũ Tông bay màu vòng gửi xe trong Đại Bỉ năm nay rồi."
"Hạng nhất đó nha." Diệp Kiều cười rạng rỡ, "Tuy ngươi không phải hạng nhất về thiên phú kiếm đạo, nhưng ít ra ngươi là hạng nhất trong việc bay màu vòng gửi xe a, đúng không."
Bay màu vòng gửi xe quá nhục nhã, thiên chi kiêu t.ử như Vấn Kiếm Tông sao chịu nổi, Sở Hành Chi tê rần da đầu trong chốc lát, gần như tưởng tượng ra sau khi ra ngoài, đám gió chiều nào che chiều ấy trên diễn đàn tu chân giới sẽ trào phúng mình như thế nào.
Ít nhất cũng phải kéo Tống Hàn Thanh xuống nước mới có vẻ mình không mất mặt như vậy chứ?
Tuy bây giờ mình cũng chẳng tốt đẹp gì, nhưng hắn tuyệt đối, tuyệt đối không thể làm người t.h.ả.m nhất được.
Nghĩ vậy, Sở Hành Chi lập tức chọn phản bội lại chút tiết tháo ít ỏi của mình, "Vừa rồi ta nghĩ lại, cảm thấy ngươi nói có chút đạo lý."
"Ngươi nói đi, hợp tác thế nào?"
Đây không phải là chuyện mất mặt hay không, chủ yếu là người như hắn cứ thích nghe lời Diệp Kiều...
Diệp Kiều nửa điểm cũng không vội, cô thậm chí còn có nhã hứng lấy ngọc giản ra xem tổng xếp hạng trên đó.
Vấn Kiếm Tông săn g.i.ế.c một ngàn con yêu thú.
Thành Phong Tông bảy trăm.
Nguyệt Thanh Tông năm trăm.
Bích Thủy Tông ba trăm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trường Minh Tông xếp bét bảng với con số năm mươi to đùng trực tiếp đ.â.m mù mắt cô.
Nhìn là thấy mất mặt.
Cho nên Diệp Kiều lập tức giả mù không xem nữa, chỉ cần cô không nhìn thấy, thành tích mất mặt này vĩnh viễn không làm tổn thương được cô.
"Ngươi biết Tống Hàn Thanh ở đâu không?" Sở Hành Chi bị phong ấn linh lực, lúc này cũng không kiêu ngạo nổi nữa.
Diệp Kiều: "Đương nhiên."
Cô đương nhiên biết, trong nguyên tác lúc nam nữ chính đang phong hoa tuyết nguyệt, người làm công cần mẫn Tống Hàn Thanh này đang săn g.i.ế.c yêu thú trong bí cảnh đấy.
Đôi khi Diệp Kiều cũng khá đồng tình với hắn, hắn ở đó vì vinh quang tông môn mà vào sinh ra t.ử, sư muội lại chạy đi yêu đương.
Lúc Tống Hàn Thanh nhìn thấy Sở Hành Chi đến gần, liền vô thức lùi lại một bước, bảo vệ thân phận bài bên hông, cảnh giác nhìn hắn, "Ngươi đến đây làm gì?"
Đánh không lại hắn vẫn còn Truyền Tống Phù có thể chạy trốn, vì vậy Tống Hàn Thanh ngược lại không lo lắng sẽ bị cướp thân phận bài.
Sở Hành Chi giơ tay tỏ vẻ vô tội, làm theo lời Diệp Kiều nói, hắn chậm rãi nói: "Không làm gì cả, ta đến tìm ngươi hợp tác."
"Chúng ta có thể liên thủ." Hắn bình tĩnh nhìn Tống Hàn Thanh.
Dù sao hắn cũng đã bị Diệp Kiều nắm thóp gắt gao rồi, nếu trước khi bị loại có thể kéo một người của Nguyệt Thanh Tông xuống nước cũng không tính là lỗ.
Ai có thể ngờ, có một ngày lại bị một Trúc Cơ nắm thóp.
Đến lúc đó mọi người cùng nhau mất mặt đi.
Tống Hàn Thanh không nhanh không chậm đối mặt với hắn, "Lý do?" Hắn không cho rằng tông môn mắt cao hơn đầu như Vấn Kiếm Tông sẽ liên thủ với bọn họ.
Hoàn toàn không cần thiết.
Vấn Kiếm Tông bây giờ xếp hạng bỏ xa mọi người, nếu không có bất ngờ gì lớn, hạng nhất là chắc chắn rồi.
Lúc này đến tìm mình, Tống Hàn Thanh rất khó không nghi ngờ mục đích của đối phương.
Sở Hành Chi bị ánh mắt sắc bén của Tống Hàn Thanh nhìn chằm chằm đến mức tim run lên, nói cho cùng đều là đám thân truyền chưa trải sự đời, đâu có mặt dày như Diệp Kiều, ngay lúc Sở Hành Chi ấp úng không biết nói gì.
Chợt hắn liếc thấy Diệp Kiều đang ngồi xổm trên cây nghe lén cách đó không xa, Sở Hành Chi lập tức phúc chí tâm linh: "Chúng ta hợp tác có thể cùng nhau tìm Diệp Kiều báo thù."
Tống Hàn Thanh vốn dĩ không có hứng thú gì với việc liên thủ này nghe vậy, nâng mắt, chậm rãi mở miệng: "Ồ? Nói chi tiết xem?"
Rõ ràng là d.a.o động rồi.
Thế là Sở Hành Chi cố gắng thêm, lại lải nhải công kích Diệp Kiều từ đầu đến chân một phen, nhấn mạnh hành vi đáng ghét của cô.
Diệp Kiều mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, giả vờ nghe không hiểu.
Khán giả đối với chuyện này chỉ trỏ.
"Cười c.h.ế.t mất. Sư muội của Trường Minh Tông này rốt cuộc đã đắc tội bao nhiêu thân truyền vậy?"
"Tống Hàn Thanh trước khi nhắc đến Diệp Kiều: Không hứng thú, đừng cue. Tống Hàn Thanh sau khi nhắc đến Diệp Kiều: Ồ? Nói chi tiết xem?"
"Cho nên Diệp Kiều này rốt cuộc khiến người ta hận đến mức nào a!"
"Lần đầu tiên thấy Đại Bỉ náo nhiệt như vậy, đừng dừng lại, thêm chút nữa đi, chúng ta thích xem!"