Linh khí Bích Thủy Tông nhận chủ, trên cổ tay cô bé có một ấn ký hoa sen.
Đúng vậy, không sai, trước khi rời tông Miểu Miểu đã dẫn Liễu Uẩn hai người cùng đi trộm trấn tông linh khí, đóa hoa sen đó Miểu Miểu muốn mang cho sư tỷ, nhưng trong khoảnh khắc chạm vào, linh khí nhận chủ rơi vào lòng bàn tay.
"Bị sư phụ biết, chúng ta sẽ bị đ.á.n.h c.h.ế.t mất." Miểu Miểu thấp thỏm lo âu.
Trộm trấn tông linh khí, còn mang theo linh khí bỏ chạy, chuyện này đặt ở đâu cũng là sự tồn tại bị lên án.
"Chúng ta không chạy." Tư Diệu Ngôn nói: "Nếu linh khí đã tới tay thì xuống núi hỗ trợ."
Năm người mỗi người một con tiên hạc bay nhanh lao xuống chân núi, địa giới của Bích Thủy Tông là phồn hoa nhất, là trung tâm của toàn bộ tu chân giới, thành trì cũng là nơi gần Trường Minh Tông nhất, suy nghĩ một chút, Tư Diệu Ngôn chỉ huy tiên hạc bay đến thành trì thuộc địa giới Trường Minh Tông.
Trường Minh Tông có vẻ là tông môn bị tấn công nghiêm trọng nhất trong tất cả các tông môn.
Dẫn đến một số Ma tộc tập hợp lại dứt khoát muốn một mạch đ.á.n.h tới Trường Minh Tông, vòng ngoài thành trì có vô số tu sĩ trấn thủ, rõ ràng tu chân giới đã yên bình mấy trăm năm, chưa từng đối mặt với tình huống đột phát thế này, từng người hoảng loạn phòng thủ.
Không chỉ có Ma tu mà còn có yêu thú, răng cưa dễ dàng xuyên thủng cơ thể tu sĩ, kèm theo tiếng nhai nuốt gập lại nuốt vào bụng.
Cảnh tượng đẫm m.á.u đã kích thích các tu sĩ.
"Mau đi thông báo cho Thành chủ."
"Trường Minh Tông có thể phái chút thân truyền xuống núi không?"
"Ngươi vẫn nên mơ mộng thực tế chút đi."
Vẻ mặt Tư Diệu Ngôn lạnh lẽo, lúc lướt qua chiến trường tránh yêu thú đột kích trên không, kéo một thanh niên bị c.ắ.n đứt cánh tay trái lên tiên hạc, vội vàng nhét Sinh Cơ Đan cho đối phương.
Các tu sĩ khác lúc này mới chú ý tới có người đến, cảnh giới của năm người Thành chủ ước tính một chút, cơ bản đều ở Nguyên Anh hậu kỳ.
"Thân truyền?"
Đệ t.ử Bích Thủy Tông mặc áo xanh lục.
Bọn họ lập tức nghĩ tới điều gì đó.
Bích Thủy Tông...
"Bích Thủy Tông thì có rắm tác dụng gì, thứ chúng ta thiếu là Kiếm tu."
"Diệp Kiều đâu? Đám Kiếm tu đó đâu?"
"Mặc dù ta biết các người thích Diệp Kiều." Liễu Uẩn nghe mà cạn lời: "Nhưng tỷ ấy có việc khác phải làm mà."
Làm thân truyền nhận lệnh lúc lâm nguy đã đủ phiền rồi, còn phải bị một đám tu sĩ đuổi theo chất vấn.
"Cô ta có việc gì?"
"Làm sao ta biết được!" Liễu Uẩn mất kiên nhẫn.
Thành chủ nhìn thấy bọn họ, nhướng mày: "Ai bảo các ngươi tới?" Đan tu không phải nhân viên chiến đấu, không mau chạy đi, thế mà lại chạy tới đây, ông ta rất kinh ngạc.
Liễu Uẩn mím môi, cảm thấy bị coi thường, hắn lạnh lùng trả lời: "Tự tới."
Bọn họ không muốn bỏ trốn.
Nhưng việc Đan tu có thể làm rất ít ỏi, Diệp Kiều liền dứt khoát xúi giục bọn họ, vậy thì mang linh khí cấm địa đi thôi, đến lúc đó cùng nhau tập hợp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tư Diệu Ngôn nhìn tình hình hiện trường, bước chân sai lệch mở ra lĩnh vực, lấy lĩnh vực dưới chân làm trung tâm hễ bước vào toàn bộ bị c.ắ.n nuốt, cô có thể mang đi quá nửa yêu thú có tính đe dọa, kèm theo sự biến mất của cô, không ít tu sĩ cảm thấy áp lực giảm mạnh.
"Đó là... lĩnh vực?"
Thành chủ nhịn không được khẽ thốt lên một tiếng.
Giấu tài ghê gớm thật, Bích Thủy Tông.
Nhìn thấy sư tỷ biến mất không thấy tăm hơi, Miểu Miểu không nhảy xuống tiên hạc, mà chọn bay ra phía sau đám đông.
Những người có mặt không ngoại lệ toàn bộ đều sửng sốt.
Ánh sáng xanh nhạt nở rộ, Tịnh Thế Thanh Liên.
Miểu Miểu giơ tay lên, hoa sen nằm trong lòng bàn tay, đây là linh khí của Bích Thủy Tông.
Tịnh Thế Liên lúc thiên địa sơ khai.
Thiên khắc Ma tộc.
Đám Ma tộc vốn đang bao vây tiêu diệt những đệ t.ử đó trong chớp mắt tản ra tứ phía, bọn chúng sợ hãi khí tức tỏa ra từ Tịnh Thế Liên đang bay, giống như lửa đốt thiêu rụi động tác của đám Ma tu đang bao vây có thể thấy bằng mắt thường, kẻ tu vi kém hơn một chút giống như bị nung chảy ngã lăn ra đất.
Mỗi một linh khí trong cấm địa đều có tác dụng cực lớn, giống như hoa sen trong tay Miểu Miểu, tản ra tựa như thiên nữ tán hoa, khu vực bị ánh sáng hoa sen bao phủ Ma tộc bị thiêu rụi đến c.h.ế.t. Hoa sen nở rộ mang theo hương thơm có thể nhanh ch.óng chữa lành vết thương của tu sĩ.
Trâu bò thật.
Thảo nào Ma tộc thèm muốn, đổi lại là bọn họ bọn họ cũng thèm muốn.
Chưa từng thấy loại linh khí kiểu buff m.á.u thế này.
Ma tu bị cánh hoa chìm vào cơ thể trong chớp mắt bị bỏng ra lỗ hổng lớn, đó là tiên thiên trấn tông chi bảo của Bích Thủy Tông, là khắc tinh của tất cả Ma tu.
Ma tộc lấy việc ngược sát làm thú vui, một số tu sĩ bị khống chế căn bản là bị hành hạ từng chút một cho đến c.h.ế.t, thình lình lúc đang hành hạ người bị hoa sen chiếu tới, tu sĩ vốn dĩ dở sống dở c.h.ế.t đột nhiên bật dậy phản sát, cục diện đảo ngược quá nhanh ch.óng, hiện trường nhất thời tiếng kêu la t.h.ả.m thiết vang lên liên hồi.
"G.i.ế.c con nhóc cầm hoa sen đó trước!"
Không biết là ai hét lớn một tiếng.
Thành chủ kiềm chế người lại, ra hiệu cho Miểu Miểu mang theo Tịnh Thế Liên rút lui, tên Ma tộc dẫn đội thấy cảnh này khóe môi chợt nhếch lên, nhanh ch.óng đuổi theo.
Giọng hắn ta tản mạn, nhẹ bẫng xuất hiện phía sau Miểu Miểu, chặn đường đi của cô bé.
"Vừa hay bọn ta đang tìm linh khí, không ngờ lại có người tự dâng tới cửa."
Chỉ là Đan tu mà cũng dám cầm linh khí, đúng là không sợ bị cướp mà.
Miểu Miểu có chút hoảng hốt, phía trước Đan tu luôn có Kiếm tu hoặc Phù tu che chắn, đây vẫn là lần đầu tiên đối mặt trực diện với Ma tộc, nhưng nếu đã tới cô bé đã chuẩn bị sẵn tâm lý, dù thế nào đi nữa nếu đã mang linh khí ra, cô bé tuyệt đối sẽ không dâng ra đâu.
"Đan tông các ngươi chỉ phái một mình ngươi? Điên rồi sao?" Hắn ta đột nhiên tiến sát cô bé, hai người chỉ cách nhau ba mét, không khỏi mang theo vài phần khinh thường: "Phái một Đan tu."
Đầu ngón tay Miểu Miểu theo bản năng siết c.h.ặ.t, rất nhanh lại buông ra.
Khoảng cách này đ.á.n.h lén trăm phần trăm thất bại.