Tiểu Sư Muội Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài

Chương 792



Dự định lần này của Diệp Kiều là lẻn vào địa lao, vị trí địa lao cô nhớ rất rõ, chỉ là nơi đó cơ bản đều nhốt con tin cực kỳ quan trọng, muốn trà trộn vào rất khó.

Cô ỷ vào thuật ẩn nấp tuyệt đối, trộm y phục của một Ma tộc, sau khi che mặt, lặng lẽ không một tiếng động chuẩn bị đi tìm vị Thánh nữ Ma tộc kia.

Đã lên thuyền giặc của cô, tự nhiên không thể để Diệp Kiều chỉ lợi dụng một lần, Thánh nữ cũng nên sớm nghĩ đến điểm này, sau khi bị Diệp Kiều tìm tới cửa, cô ta suýt chút nữa không khống chế được bản năng phản ứng tấn công qua: "Ngươi đứng sau lưng ta từ lúc nào vậy?"

Cứ như con ma vậy.

Cũng may Thánh nữ vì lừa gạt Ma Tôn mà chột dạ, đã sớm đuổi hết người bên cạnh đi, nếu không động tĩnh như vậy của hai người rất dễ bị phát hiện ra điều bất thường.

Diệp Kiều: "Vừa mới đây."

"... Ngươi tìm được nơi này bằng cách nào?" Cô ta nghiến răng nghiến lợi, Diệp Kiều đã là một tu sĩ dám trà trộn vào nội bộ Ma tộc, vậy thì cô nhất định sẽ không bắt chuyện với ma tu, nơi ở của Thánh nữ thuộc về cơ mật, chỉ có Ma tộc nòng cốt mới biết, cô làm sao tìm tới được.

"Không nói cho ngươi biết."

Diệp Kiều là hỏi Mộ Lịch, hắn quen thuộc với đối phương cực kỳ, mà nơi ở của Thánh nữ mấy ngàn năm nay không có bất kỳ thay đổi nào. Tìm kiếm không tốn chút sức lực nào.

Giọng Thánh nữ đều yếu ớt đi: "Cho nên ngươi tìm tới cửa là vì cái gì?" Cô ta dựa theo lời Diệp Kiều miễn cưỡng trốn qua một kiếp, nhưng hình phạt của Ma tộc xưa nay âm hiểm, làm tổn hao gần một nửa ma khí của cô ta, vốn nên dưỡng thương trong cung điện của mình, kết quả lại bị oan gia này tìm tới cửa.

"Giúp ta vào địa lao." Diệp Kiều hùng hồn đưa ra yêu cầu: "Ta vào không được."

"Lý do ta đưa ngươi vào địa lao là gì?" Thánh nữ lạnh lùng nhìn cô: "Ta không thể vô duyên vô cớ đưa người đi địa lao, đến lúc đó ngươi gây ra rắc rối sẽ khiến Ma Tôn nghi ngờ lên người ta."

Nghĩ cũng biết tại sao cô muốn vào địa lao rồi.

Bên trong địa lao nhốt vô số con tin quan trọng, quan trọng nhất là con rồng kia cũng bị nhốt.

"Lý do?"

"Nam sủng thì sao?"

"..."

Diệp Kiều: "Làm gì nhìn ta như nhìn biến thái vậy? Ta nghiêm túc đấy." Cô vuốt lại mái tóc dài: "Thì mang nam sủng vào địa lao đi mở mang tầm mắt thì sao nào?"

Đáng tiếc, không mang theo sư huynh của cô, nếu không thế nào cũng phải để bọn họ đi làm nam sủng. Nhưng không có sư huynh để dùng, cô lên cũng được.

"Không cần." Giọng Thánh nữ mong manh như tơ: "Ngươi đi giả làm thị nữ đi. Ta đưa ngươi vào."

Cô ta đang vội thoát thân, hy vọng đưa Diệp Kiều vào quấy đục nước sau đó có thể thuận lợi giả c.h.ế.t bỏ trốn, tuy rằng điều này làm tăng mức độ khả nghi của mình lên rất nhiều, nhưng với sự tự phụ của Ma Tôn, đại khái thế nào cũng sẽ không liên tưởng đến chuyện phản bội.

Hiện giờ cô ta chỉ muốn tránh xa cái Ma giới này, còn cả con ma quỷ Diệp Kiều này nữa.

Có Thánh nữ dẫn đường, sau khi Diệp Kiều thay y phục thị nữ, đi theo sau đối phương, khoảng cách đến địa lao càng gần, bóng dáng Tiểu Tê dần dần hiện ra, lặng lẽ không một tiếng động ngẩng đầu, ngửi ngửi, nói với Diệp Kiều: "Có oán khí."

"Trong địa lao c.h.ế.t rất nhiều người đó."

Hơn nữa đại bộ phận đều là tu sĩ.

Diệp Kiều vỗ vỗ đầu nó: "Lát nữa cho ngươi ăn no."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Không thể ăn thịt người chỉ có thể tìm quỷ khí và oán khí lấp bụng, lĩnh vực đặc biệt của Tiểu Tê dài nhất có thể tạm dừng thời gian ba giây, rất biến thái, nhưng quỷ khí cần thiết cũng là số lượng lớn.

Đi ngang qua có Ma tộc lục tục chào hỏi, Thánh nữ Ma tộc lãnh diễm cao quý, đi đường mang theo gió nhìn cũng không thèm nhìn một cái.

Ma tộc phụ trách trực ban thấy Thánh nữ đột nhiên ghé thăm có chút kỳ quái, nhưng cũng không dám hỏi nhiều, cúi đầu để đối phương đi vào.

Bên ngoài địa lao có mấy chục loại cấm chế, giẫm phải một cái cũng có thể gây ra hậu quả nghiêm trọng, Diệp Kiều men theo bước chân Thánh nữ đã đi tránh đi những cấm chế kia, nhìn trên đường ở giữa, rất nhiều tu sĩ bị giam giữ, có người thoi thóp: "Nơi này bị nhốt nhiều người như vậy?"

Giống như đi vào luyện ngục, vội vàng liếc qua vô số hình ảnh m.á.u tanh đập vào đáy mắt.

"Đúng vậy." Thánh nữ nhìn cũng không thèm nhìn cửa lao bên đường một cái: "Sao? Ngươi muốn cứu bọn họ? Cứu thế chủ của tu chân giới?" Ngữ khí của cô ta mang theo vài phần châm chọc.

Trong thời kỳ người thường khó tự cứu mình này, quả thực rất hy vọng có người có thể cứu bọn họ khỏi nước sôi lửa bỏng.

Nhưng rất đáng tiếc, trong ấn tượng của cô ta Diệp Kiều chính là một con quỷ nhỏ lòng dạ đen tối thích bắt người bóc lột.

Diệp Kiều không tiếp lời, đi theo Thánh nữ một đường đến nội bộ địa lao, hoàn cảnh rõ ràng tốt hơn bên ngoài rất nhiều.

"Mục đích lần này của ngươi không phải là tới cứu Tiểu Thái t.ử kia sao?"

Hai người ai cũng không thu tiếng, ma tu bên trong địa lao toàn bộ rút lui, thần thức Diệp Kiều tìm một vòng cũng không tìm thấy bóng dáng ma tu, hai người coi như không có ai trò chuyện.

Nghe được nội dung trò chuyện của hai người, một đám tu sĩ không có phản ứng gì, thậm chí có chút t.ử khí trầm trầm, không có nửa điểm ý tứ cầu cứu bọn họ.

Bọn họ cho dù biết Diệp Kiều là tới cứu người, cũng không trông cậy vào ai sẽ đến cứu bọn họ.

"Đi thôi, Diệp Kiều." Thánh nữ quay đầu, lộ ra khuôn mặt kiều diễm kia, thần sắc cô ta nhàn nhạt: "Tình huống này nếu ngươi không muốn kinh động trưởng lão Ma tộc, còn có Hữu hộ pháp, vậy thì đừng lo cho bọn họ."

Cơ số tu sĩ trong địa lao quá lớn, một đám tu sĩ bỏ trốn điều này rất dễ gây ra sự chú ý không cần thiết.

"..."

Diệp Kiều?

Bắt được cái tên này khiến không ít tu sĩ t.ử khí trầm trầm ngước mắt nhìn cô một cái.

"Diệp Kiều của Trường Minh Tông?"

"Là Diệp Kiều sao?"

Còn có tiếng kinh hô biên độ nhỏ.

Đây là hiện trường buổi gặp gỡ thần tượng quy mô lớn gì vậy.

"Cô cũng bị bắt rồi?"

Nhưng rất nhanh, người nọ chú ý tới y phục của cô: "Cô tới cứu con rồng ngốc kia sao? Vậy tốc độ cô phải nhanh một chút, mỗi cách một khoảng thời gian sẽ có người tiến vào kiểm tra tình hình."