Diệp Kiều cân nhắc một chút: "Cô chắc chắn chứ?"
Ngay cả mấy sư huynh của cô cũng không muốn lập đội với cô, bọn họ tập thể đều cho rằng cô chính là bản thân sự nguy hiểm, hành động cùng cô quá mức kích thích.
"Đi thôi." Một người khác đại khái là đồng bạn cô ấy quen biết, khuyên nhủ: "Đừng lề mề nữa. Chúng ta tự đi mục tiêu còn nhỏ hơn một chút."
Người này là Diệp Kiều đó, hắn ít nhiều nghe nói qua tên tuổi của cô, không hề khoa trương mà nói, cô quả thực chính là máy gây rắc rối di động.
"Không." Thái độ của người phụ nữ kia rất kiên quyết: "Ta muốn đi theo cô ấy."
"Có gì mà phải theo chứ, chúng ta tự đi không được sao? Chúng ta còn không hiện thân, chưởng môn đều sắp gấp điên rồi." Thời gian dài như vậy, e rằng ngay cả bên ngoài cũng cơ bản đã mặc định bọn họ t.ử vong rồi.
Vừa rồi cô con gái ngốc của chưởng môn lải nhải không ngừng bỗng mở to đôi mắt mèo tròn xoe: "Ta cũng muốn đi theo Diệp Kiều."
Từ nhỏ cô ấy không ra khỏi sơn môn mấy lần, cha cô ấy nói cho cô ấy biết thế giới bên ngoài rất nguy hiểm, người ngốc như cô ấy căn bản không có không gian sinh tồn, cho dù là gặp nguy hiểm cũng là pháo hôi c.h.ế.t đầu tiên, mà pháo hôi như cô ấy, việc cần làm chính là tìm một cái đùi để ôm, sau đó toàn bộ hành trình ngoan ngoãn nghe lời.
Bây giờ đùi đã có, vậy thì tiếp theo chỉ cần quán triệt một tín điều, tin Diệp Kiều, được vĩnh sinh.
Điều này khiến những người khác không khỏi cảm thán, hảo một fan cuồng độc duy (fan only) của Diệp Kiều.
Nhưng Diệp Kiều cũng xác thực là thuộc loại danh tiếng bên ngoài rồi.
Loại cơ hội có thể ôm đùi thân truyền này, ai sẽ tự mình chạy chứ.
Mặt mũi? Mặt mũi không quan trọng, không thấy những thân truyền kia khi có việc cầu người cũng đều là co được dãn được sao?
"Dẫn chúng ta theo đi! Cầu xin cô đó Diệp Kiều!"
"Chúng ta rất có ích! Dẫn chúng ta theo đi mà."
"Đúng vậy đúng vậy. Cô nghĩ xem, nếu cô không dẫn chúng ta theo, cô sẽ mất đi sự quỳ l.i.ế.m và tâng bốc của chúng ta đó."
Đừng quan tâm bọn họ trên diễn đàn hoặc đại bỉ chỉ trỏ những thân truyền này như thế nào, gặp người thật bọn họ vẫn phải cầu xin ôm đùi.
"Ta phải đi tìm Tiểu Thái t.ử." Mục đích của cô chính là tới cứu con rồng kia, Diệp Kiều tới Ma tộc xưa nay đều là đến thì lặng lẽ không tiếng động, đi thì oanh oanh liệt liệt, lúc cô đi còn chuẩn bị nổ cái địa lao này. Để vị Thánh nữ kia nhân cơ hội này giả c.h.ế.t bỏ trốn.
Bị một đám người đi theo, cô không chỉ không rảnh tay, còn sẽ bị coi thành bia ngắm.
"Ta biết ta biết." Một cậu bé rụt rè nói: "Ta biết con rồng trắng ngốc kia ở đâu, ta dẫn tỷ đi."
Hiện trường nhiều nhất chính là trẻ con, Diệp Kiều nhìn cậu bé, sau đó đại khái ước tính một chút, hiện trường ít nhất bị nhốt hơn năm mươi người, đi theo sau m.ô.n.g mình hoàn toàn là cái bia ngắm bắt mắt, cô suy tư một lát, đồng ý: "Đã các người muốn đi theo, vậy thì vào lĩnh vực đi."
Hơn năm mươi người, toàn bộ nhét vào lĩnh vực có lẽ sẽ không bắt mắt như vậy.
"Lĩnh vực của cô sao?" Cô con gái ngốc của chưởng môn kia mắt mèo tò mò xoay chuyển: "Có phải rất mạnh không? Lực sát thương rất cao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bọn họ thuộc về tiên nhị đại đã gặp qua việc đời, cũng tìm hiểu qua về lĩnh vực, rất rõ ràng một chuyện, đó chính là lĩnh vực bài ngoại, nếu thần thức không đủ mạnh, không khống chế được lĩnh vực, vậy thì một khi bước vào rất có thể bị lĩnh vực tấn công.
Ôn hòa không có tính công kích thì còn đỡ, tuy rằng yếu một chút, nhưng ít nhất khiến người ta an tâm.
Chỉ sợ gặp phải lĩnh vực mạnh.
"Không sao." Diệp Kiều xua tay, cực kỳ tự tin: "Ta đã nắm vững hoàn hảo cách sử dụng Vạn Vật Sinh rồi."
Mang người là hoàn toàn không thành vấn đề.
"Tuyệt quá." Là fan muội của Diệp Kiều, trong mắt cô gái bốc lên ngôi sao, lập tức cực kỳ thức thời tung hứng: "Oa! Lĩnh vực của cô hóa ra tên là Vạn Vật Sinh a! Nghe tên nhất định là một lĩnh vực rất tích cực hướng thượng đi!"
Diệp Kiều sợ lại bị người ta nói cô l.ừ.a đ.ả.o, cô chỉ hàm hồ nói một câu: "Cô thích là được."
Không thể không nói, trong ngục giam toàn là thị trường nhân tài. Đi đến đâu cũng là tiên nhị đại, những tiên nhị đại này có lẽ cái khác không được, nhưng hậu thuẫn thì cái sau cứng hơn cái trước, Ma tộc vốn định giam cầm bọn họ để uy h.i.ế.p những cao thủ tu chân giới kia, vì để không bị bỏ lại, bọn họ ân cần bày tỏ, đợi về đến nhà mình, nhất định gọi tổ tông mười tám đời nhà bọn họ toàn bộ tới chi viện.
"Diệp Kiều, ta đào cụ cố ta từ trong nhà ra, giúp các người!"
Thế hệ trước bế quan ít nhất cũng là Hóa Thần khởi bước, tu chân giới tuy gần trăm năm không có Hóa Thần, nhưng cao thủ lớn tuổi chỗ nào cũng có, chỉ là những người đó đều là hướng về mục đích phi thăng, chưa bao giờ dễ dàng xuất quan, câu nói đào cụ cố ra của cậu ta, khiến Diệp Kiều hô to trâu bò...
Lĩnh vực có thể thu người vào phạm vi lớn, nương theo cảnh giới càng cao, thời gian có thể lưu lại bên trong càng dài, tu vi của Diệp Kiều có thể chống đỡ lĩnh vực một khoảng thời gian rất dài, đưa những người này an toàn trở về địa giới tu chân giới không thành vấn đề.
Bên trong lĩnh vực là một mảnh cảnh sắc sinh cơ dạt dào.
Các kiếm linh nhìn thấy nhiều người tiến vào như vậy, lập tức toàn bộ nhanh ch.óng nhảy lên trên cây, bốn cái đầu kiếm linh đồng loạt thò ra, dùng ánh mắt giao lưu một lát.
Kiều Kiều mang nhiều người vào như vậy làm gì?
Nhiều người ghê.
Muốn đóng băng bọn họ một chút. Xem thử tu sĩ đóng băng.
Phi Tiên Kiếm nhẹ nhàng bịt miệng Hàn Sương Kiếm: "Xin hãy kiềm chế cái suy nghĩ nguy hiểm này của muội."
Nếu không có thể Diệp Kiều sẽ thành kẻ g.i.ế.c người đó.
Một đám tu sĩ vô tri vô giác căn bản không ý thức được bị một đám kiếm linh lén lút vây xem.
"Lĩnh vực thật xinh đẹp."
Bốn phía lĩnh vực phiếm quang điểm màu xanh nhạt, rơi vào đầu ngón tay, những đứa trẻ nhỏ tuổi đặc biệt hưng phấn, các tu sĩ khác thì nhìn nhau, đẹp thì đẹp, nhưng ở tu chân giới đẹp cũng chẳng có tác dụng gì...
Nhân lúc tất cả tu sĩ vào lĩnh vực, Diệp Kiều nhanh ch.óng thả nhẹ Tiểu Tê ra, bên trong địa lao đã c.h.ế.t rất nhiều người, âm khí lâu ngày không tan rất thích hợp cho quỷ quái c.ắ.n nuốt, mà trong lúc Tiểu Tê ăn uống thỏa thích. Diệp Kiều cũng dưới sự chỉ đường của một người đàn ông trong đó, tìm được nơi Tiểu Thái t.ử bị giam giữ.