Tiểu Sư Muội Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài

Chương 802



Tông chủ Vấn Kiếm Tông rũ mắt xuống: "Bên phía Yêu Hoàng. Hơn nữa còn đang không ngừng tới gần."

"..."

"Diệp Kiều?"

Người có thể làm ra loại chuyện này, ngoại trừ cô ra, bọn họ thật sự không nghĩ ra người thứ hai.

Ám Thư ở trong tay cô ngược lại cũng không kỳ quái, có thể thu phục Ám Thư, hoặc là loại chí dương chí cương như Diệp Thanh Hàn, hoặc là loại có thể âm gian hơn cả Ám Thư như Diệp Kiều.

Nhưng cô có thể thành công thuyết phục mấy vị trưởng lão Vấn Kiếm Tông cũng quả thực nằm ngoài dự liệu của bọn họ.

Diệp Kiều chắc hẳn không ít lần lừa gạt đám trưởng lão tông mình đi, Tông chủ Vấn Kiếm Tông thầm suy nghĩ.

"Cô ta đi tìm Yêu Hoàng làm gì? Còn mang theo Ám Thư?"

"..." Quỷ mới biết a, đứa nhỏ này có đôi khi làm việc cực đoan cực kỳ, nhưng cô lại có chừng mực của mình, cái này thật đúng là khó nói.

Nếu Diệp Kiều đi tìm Yêu Hoàng, vậy thì bên cạnh Yêu Hoàng nhất định sẽ có các Yêu Vương canh giữ.

Cùng lúc đó, bên ngoài khí tức yêu thú không ngừng tự bạo từng đợt truyền đến, khiến bọn họ mày nhíu c.h.ặ.t.

"Bên ngoài là khí tức yêu thú tự bạo?"

Yêu thú tự bạo?

Khá lắm, yêu thú Yêu tộc nhiều vô số kể, năng lực sinh sản của yêu thú lại mạnh, căn bản g.i.ế.c không hết, những yêu thú cấp thấp này tự bạo, đừng nói là một số tu sĩ tu vi thấp, ngay cả loại cảnh giới như bọn họ cũng không dám dễ dàng tới gần.

Tạ Sơ Tuyết trong khoảnh khắc hiểu ra tại sao Ma Tôn thăm dò hỏi mình Ám Thư có khả năng bị mang ra ngoài hay không.

Năng lực của Ám Thư là khống chế, khống chế diện rộng, có Ám Thư trong tay những yêu thú tự bạo kia có thể bị khống chế dừng lại hành động điên cuồng này.

Mà hiện tại Ám Thư ở trong tay Diệp Kiều.

Nhưng Ma Tôn cũng không biết, hắn thậm chí còn tưởng rằng Ám Thư bị trấn áp đàng hoàng trong cấm địa.

Tạ Sơ Tuyết hít sâu một hơi: "Không thể để bọn hắn phát hiện Ám Thư ở trong tay Tiểu Kiều."

"Nhưng nếu Tiểu Kiều đã lấy Ám Thư ra, cũng có nghĩa là con bé gặp phải những yêu thú tự bạo kia rồi."

"Ta đi giúp con bé." Tạ Sơ Tuyết không do dự: "Các người ở lại kiềm chế Ma Tôn, đừng để hắn phát hiện không thích hợp, ta đi tìm Tiểu Kiều."

Phía trên còn có một Ma Tôn hổ rình mồi nhìn chằm chằm bọn họ, Tạ Sơ Tuyết thân là một Phù tu, hơn nữa hắn thu liễm khí tức rất tốt, Ma Tôn từ đầu đến cuối đều không quá để hắn vào mắt.

Nếu hắn rời đi, Ma Tôn sẽ không cảnh giác gì mấy.

Dù sao hai người trước đó liền giao thủ ở phàm gian, đối với Ma Tôn mà nói, yếu đến mức không chịu nổi một kích.

Vậy thì quá tốt rồi.

"Ngươi đi?" Phù tu giòn như giấy, phù lục bảo mệnh của hắn có nhiều hơn nữa cũng không chống đỡ được sự xung kích dưới sự phát điên tự bạo của những yêu thú này, không thấy ngay cả Độ Kiếp cũng là có thể trốn tận lực đều phải tránh đi sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Ngươi cứ đi theo con bé làm loạn? Con bé chính là chuẩn bị đi tìm Yêu Hoàng."

"Con bé nếu thành công, hoặc là yêu thú như rắn mất đầu, tan tác thành một đống cát rời, nhưng nếu con bé thất bại..." Hắn cười lạnh: "Vậy thì ngươi sẽ bị đàn yêu thú chôn vùi, c.h.ế.t đến mức ngay cả cặn cũng không còn."

Lĩnh vực của Diệp Kiều hình như rất đặc biệt, đó là át chủ bài của cô, cũng là cái duy nhất cô có thể chống lại Độ Kiếp, nếu Ám Thư nhận chủ thì còn dễ làm, vấn đề là Ám Thư trước mắt không có bất kỳ ý tứ bị khế ước nào.

Mang theo một nhân tố nguy hiểm đi tìm Yêu Hoàng, quả thực giống như một canh bạc lớn.

"Diệp Kiều chỉ là vận khí tốt, cộng thêm, có chút thông minh vặt. Ngươi vậy mà còn đi theo hồ nháo." Nghĩ đến Diệp Kiều ỷ vào cảnh giới Hóa Thần đến bất động thanh sắc chiếu tướng mình một quân, Tông chủ Vấn Kiếm Tông liền muốn cười lạnh.

Là người đều có thể nhìn ra, bất kể là ở thi đấu cá nhân hay là ở đại bỉ, Tông chủ Vấn Kiếm Tông đối với thân truyền này mơ hồ mang theo vài phần thái độ dung túng, hắn muốn xem cô còn có thể chơi ra trò gì.

Đối với rất nhiều chuyện đều là mắt nhắm mắt mở.

Nhưng mà tên nhãi con này bất kể là ở đại bỉ hay thi đấu cá nhân đều không giờ khắc nào không làm mới nhận thức của mình đối với cô.

Sau đó tên nhãi con này càng là trực tiếp tính kế đến trên đầu mình.

Vậy mà dựa vào tiếp ba chưởng để đ.á.n.h cược với mình.

Đáng giận a.

Hắn cũng không biết Tạ Sơ Tuyết lấy đâu ra sự tin tưởng đối với Diệp Kiều.

"Ngươi nếu mặc kệ con bé, sau khi con bé nhìn thấy yêu thú tự bạo rốt cuộc nguy hiểm thế nào, tự nhiên cũng sẽ không đi tìm c.h.ế.t nữa."

Mặc kệ mới là lựa chọn tốt nhất, để Diệp Kiều biết chuyện gì nên làm chuyện gì không nên làm.

"Không thể nào mặc kệ đi." Tạ Sơ Tuyết: "Diệp Thanh Hàn nhà ngươi nếu như vậy, ngươi sẽ mặc kệ sao?"

Nói xong hắn cảm thấy mình hình như hỏi ngược sai người rồi, Vấn Kiếm Tông... còn thật sự có khả năng mặc kệ, dù sao bọn họ cảm thấy phải để đệ t.ử tự mình biết khó mà lui.

Nhưng mà Diệp Kiều không phải loại nhìn thấy nguy hiểm liền biết khó mà lui a, cô có thể sẽ trực tiếp đón khó mà lên, cái này rất khiến người ta đau dạ dày rồi.

"Dù sao đều như vậy rồi, vậy thì cược một phen thôi." Giọng Tạ Sơ Tuyết hàm chứa ý cười, dù sao Diệp Kiều nếu không thắng, vậy thì sống hay c.h.ế.t, đối với hắn mà nói đều không có ý nghĩa gì.

Thật ra trong luân hồi lúc ban đầu, Tạ Sơ Tuyết chỉ muốn cứu tất cả mọi người của Trường Minh Tông. Hắn căn bản chưa từng lưu ý tới sự tồn tại của những người khác.

Không một ngoại lệ toàn bộ lấy thất bại chấm dứt.

Trong ngàn vạn lần luân hồi, cứu bọn họ kia càng giống như chấp niệm.

Tạ Sơ Tuyết đối với mỗi tiểu sư điệt trong tông đều mang theo tinh thần trách nhiệm thân là trưởng giả, tính cách hắn tản mạn, nhưng lại không phải tính cách tứ hải là nhà, tùy duyên mà an như Tiêu Dao Đạo.

Đa Tình Đạo là một đạo rất phức tạp.

Hắn sẽ nảy sinh quyến luyến đối với tất cả người hoặc sự vật tiếp xúc.

Mà Trường Minh Tông đối với ý nghĩa của hắn giống như nhà vậy, lần lượt nhìn tông môn bị hủy, cả người hắn cũng đang dần dần hỏng mất, cuối cùng thậm chí từng suy nghĩ tới khả năng trước Minh Huyền bọn họ một bước, g.i.ế.c sạch bọn họ một lần.