Thiếu nữ vẫn luôn không có động tĩnh đầu ngón tay lặng lẽ không một tiếng động nắm lấy Kinh Hồng Kiếm bên cạnh, mũi kiếm hơi nghiêng, đột nhiên cười với Yêu Hoàng.
Cười?
Cô đang cười cái gì?
Linh khí rót vào trong kiếm, cổ tay Diệp Kiều buông thõng nắm lấy kiếm, vô số sấm sét màu tím được dẫn ra từ trong kiếm truyền đi, cả lĩnh vực rơi vào bóng tối ngắn ngủi, trong khoảnh khắc tay Yêu Hoàng mạnh mẽ xuyên thấu n.g.ự.c cô, Diệp Kiều một cước đá vào trên người Yêu Hoàng.
Cùng lúc đó, trong khoảnh khắc hai người tiếp xúc, dòng điện rậm rạp chằng chịt quá độ đến trên người Yêu Hoàng.
Dưới điện lực khổng lồ Yêu Hoàng tại chỗ ngã xuống đất.
Diệp Kiều nhanh ch.óng bò ra từ trong hố, c.ắ.n nát đan d.ư.ợ.c trong miệng, vết thương lấy tốc độ mắt trần có thể thấy nhanh ch.óng khép lại, vết m.á.u nhỏ xuống bị Ám Thư lén lén lút lút sán lại gần hấp thu sạch sẽ toàn bộ.
Nó lúc này giống như con ch.ó vẫy đuôi, muốn để Diệp Kiều bị thương thêm chút cho nó uống nhiều chút.
Tay Diệp Kiều vững vàng chụp lấy Ám Thư, xé mở mười mấy tấm sương mù phù, lĩnh vực rơi vào trạng thái sương mù mênh m.ô.n.g, bấm thuật ẩn nấp, bóng dáng hoàn toàn ẩn trong sương mù.
Sau khi điện ngất Yêu Hoàng ngắn ngủi, cô nhìn thoáng qua màu sắc lĩnh vực, vẫn là màu đỏ, khoảng cách biến thành màu vàng còn có một khoảng thời gian.
Cô còn phải kéo dài Yêu Hoàng.
Thể xác và tinh thần đều mệt mỏi Diệp Kiều đột nhiên cảm thấy Diệp Thanh Hàn bỉ ổi lĩnh vực của cô cũng không phải không có lý, ngoại trừ hiệu quả cuối cùng kinh người ngoài ý muốn, bốn cái trước đối với đại năng thực lực cao hơn mình quá nhiều mà nói, tác dụng tạo ra cực kỳ bé nhỏ.
Tiếp theo chính là trò chơi trốn tìm rồi.
Diệp Kiều cũng biết ở tu chân giới lâu rồi chuyện thái quá gì cũng có thể gặp được, nhưng không ngờ mẹ nó mình có một ngày vậy mà còn chơi trốn tìm với Yêu Hoàng.
Thuật pháp thu liễm khí tức toàn thân, ẩn thân phù lục dán lên người, đầu ngón tay Diệp Kiều giật giật, ra hiệu dời cái tháp đi, tu sĩ vốn trốn ở trong tháp hiểu ý của cô.
Là ý muốn bọn họ cùng nhau chơi trốn tìm sao?
Lập tức hơn năm mươi tu sĩ trốn vào bốn phương tám hướng của lĩnh vực, vốn dĩ Yêu Hoàng đã nhìn không rõ tình huống trong sương mù, toàn dựa vào tai thính mắt tinh, còn có sự phân biệt mùi vị, nào ngờ căn bản không có đất dụng võ.
Diệp Kiều và một nhóm tu sĩ trốn ở khắp nơi, căng thẳng đến mức ngay cả hô hấp cũng không khỏi hơi ngưng lại.
Mắt thấy thời gian không ngừng trôi qua, có một tu sĩ bị yêu khí lướt qua, tiếng hít thở dồn dập trong khoảnh khắc tiết lộ vị trí.
Yêu Hoàng nhạy bén nghe được động tĩnh, giẫm chân một cái, vô số đá lớn đột ngột mọc lên từ mặt đất, Vạn Vật Sinh kịp thời dùng dây leo cuốn bọn họ đi, tránh được một kích.
Các tu sĩ bị cuốn đi kinh hồn chưa định.
Vãi chưởng, phải nói lĩnh vực này còn rất linh hoạt?
Hơn nữa nếu kẻ địch trước mắt không phải Độ Kiếp kỳ, lĩnh vực của Diệp Kiều cũng rất k.h.ủ.n.g b.ố rồi, giai đoạn thứ nhất là dây leo các loại thực vật, giai đoạn thứ hai không ngừng có dòng lửa nện xuống, chỉ là chênh lệch cảnh giới quá mức rõ ràng, nện ở trên người Yêu Hoàng, đối phương lông tóc không thương.
Cô toàn bộ hành trình lấy cái gì đ.á.n.h Độ Kiếp?
Không phải bọn họ không tin tưởng Diệp Kiều, chỉ là Diệp Kiều toàn bộ hành trình bị đè ra đ.á.n.h a.
"Diệp Kiều này rốt cuộc đang lề mề cái gì?" Là người đều nhìn ra được, cô đang kéo dài thời gian.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sao? Đợi những Tông chủ kia tới cứu cô sao?
Vậy cô tìm cái rắm Yêu Hoàng a.
"Tôn trọng thần tượng của ta một chút!" Cô gái lớn tiếng phun lại.
Thiếu niên nói chuyện có chút cạn lời, không muốn tranh luận những thứ vô dụng này với fan não tàn này, cậu ta bị dây leo treo giữa không trung, nhìn Yêu Hoàng phát điên tìm kiếm vị trí Diệp Kiều, tim cũng run rẩy.
Diệp Kiều trốn kỹ hơn nữa lĩnh vực cũng chỉ lớn như vậy, lúc bị công kích quét trúng, dưới chân cô nhẹ nhàng nhảy lên, trong lúc né tránh khí tức liền bại lộ.
Cô vẫy vẫy tay, nhìn lĩnh vực màu sắc biến thành màu vàng, dứt khoát cũng không trốn nữa.
Ám Thư bị cô ấn vào trong lòng không thể động đậy, Yêu Hoàng bắt được khí tức Diệp Kiều còn chưa kịp hưng phấn, liền quét đến một cuốn sách trong lòng cô.
Một cuốn sách không có gì kỳ quái, nhưng cuốn sách màu đen kia tản ra ác ý nồng đậm, dù là hắn đã gặp qua tà khí cũng nhịn không được nhíu mày.
"Ám Thư?" Rất nhanh hắn nhận ra lai lịch của cuốn sách này.
Yêu Hoàng cảm thấy sự phát triển của sự việc có chỗ nào không đúng.
Trước đó ở vương cung Ma tộc, Ma Tôn còn thăm dò hỏi qua tung tích Ám Thư.
Hơn nữa hai linh khí nhận chủ, bọn hắn cũng xác nhận tin tức, là Hàm Quang Sạn và Tịnh Thế Liên, căn bản không nhắc tới chuyện Ám Thư.
Bất kể là suy đoán của Tạ Sơ Tuyết, hay là ý tứ trong lời nói của những người khác toàn bộ đều là linh khí Vấn Kiếm Tông không thể nào bị người ta mang ra ngoài.
Cũng không thể nào bị hàng phục.
Vậy trong lòng cô là cái gì?
Hành động đột ngột này của Diệp Kiều khiến hắn có loại dự cảm không lành.
Năng lực xu cát tị hung của yêu thú rất mạnh, có một khoảnh khắc hắn thậm chí có xúc động nhổ giò bỏ chạy, hắn gắt gao nhìn chằm chằm Ám Thư, theo bản năng muốn xé nát nhân tố bất định này.
Nhìn thấy Yêu Hoàng nhào tới, Diệp Kiều thời khắc làm tốt chuẩn bị tiếp chiêu, đồng thời, thấp giọng hỏi Ám Thư một câu: "Đều đến lúc này rồi, còn không thừa nhận ta sao?"
"Tại sao ta phải nhận ngươi?" Ám Thư cười nhạo.
Tuy rằng nó không muốn nhìn Diệp Kiều cái người có thể tùy thời bổ sung năng lượng cho mình c.h.ế.t, nhưng cô và Yêu Hoàng lưỡng bại câu thương, đối với nó mà nói cũng là chuyện tốt a.
Bị Vấn Kiếm Tông trấn áp ngàn năm thời gian, Ám Thư cực kỳ chán ghét những chính đạo này.
"Được được được." Diệp Kiều cũng không để ý ác ý của nó: "Vậy ngươi giúp ta tiếp Độ Kiếp một chiêu đi."
"Dù sao tác dụng của ngươi chỉ còn lại như thế."
Nương theo thời gian không ngừng trôi qua, chậm chạp không thể rời khỏi lĩnh vực, điều này khiến Yêu Hoàng mơ hồ phát điên lên, hình gió khổng lồ cuốn lên yêu khí điên cuồng xoay tròn đến trước mặt.