Tiểu Sư Muội Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài

Chương 831



Bất kể nhiệm vụ phân chia thế nào cô đều coi như là nhẹ nhàng nhất rồi nhỉ.

Trong tất cả mọi người Diệp Kiều là người duy nhất xông vào Ma tộc nhiều lần, vì vậy cô đi cứu người không ai có dị nghị gì. Nhưng thời gian cô trì hoãn cũng là lâu nhất.

Cho đến nay đều không nhìn thấy bóng dáng cô.

Diệp Kiều thấy hắn có xu thế phá vỡ nồi đất hỏi đến cùng: "Ta đang ở Yêu tộc."

"Hả?"

Ngươi có bệnh à ngươi?

Hắn suýt chút nữa thốt ra một tiếng chất vấn.

"Ngươi đi Yêu tộc làm gì?" Lần này hỏi chuyện là Tống Hàn Thanh.

"Chơi."

Trong lúc nhất thời bọn họ có chút muốn c.h.ử.i thề.

Tần Hoài: "Bỏ lại nhiều rắc rối như vậy ngươi đi chơi rồi? Đám ma tu kia đối phó đều đối phó không xuể rồi." Tần Hoài tin tưởng Diệp Kiều làm như vậy có thể có đạo lý của cô, nhưng vẫn muốn phun hai câu.

"Đám ma tu này đối phó thế nào là chuyện của các ngươi, bây giờ ta lại không có mặt tại hiện trường, trách ta làm gì?" Diệp Kiều vứt nồi vứt đến là lý trí hùng hồn: "Ta nếu có mặt tại hiện trường, chắc chắn có thể dàn xếp ổn thỏa, dù sao quê hương ta có một câu nói như thế này."

"?" Quê hương của Diệp Kiều? Quê hương cô và Mộc Trọng Hi cùng một nơi nhỉ? Đều là từ nhân gian tới?

Ngay lúc Tần Hoài đang tập trung tinh thần suy nghĩ, Diệp Kiều bay nhanh nói: "Không phải đường không bằng phẳng. Mà là ngươi không được."

"Oa ô." Mộc Trọng Hi kinh thán: "Ta chưa từng nghe qua câu nói này a."

Nghe có vẻ còn khá giàu triết lý.

"Tần Hoài." Tống Hàn Thanh quan sát sắc mặt Tần Hoài một chút, cảm thấy lại để hai người giao lưu tiếp, kiểu gì cũng sẽ có một người bị chọc tức thành bệnh tâm thần, u u ám ám xen lời: "Ngươi có thời gian rảnh rỗi này, không bằng đi giúp đỡ."

Lãng phí thời gian với Diệp Kiều làm gì chứ? Dù sao Tần Hoài lại cãi không thắng cô.

Cảm xúc trong mắt Tần Hoài rất lạnh, cười không chạm tới đáy mắt, hắn không muốn lải nhải vô dụng với Diệp Kiều, quay đầu hướng về phía Tống Hàn Thanh phun: "Ngươi có ý gì Tống Hàn Thanh? Trước đó không có ta, ngươi đều sắp bị ma tu đ.á.n.h bẹp rồi."

Tống Hàn Thanh thân là phù tu vẫn luôn là đối tượng bị ma tu nhắm vào tấn công trọng điểm, Tần Hoài không ít lần cứu hắn khỏi nước sôi lửa bỏng.

"Cảm ơn ngươi." Tống Hàn Thanh cũng không phải người có tính tình tốt đẹp gì, hắn ngoài cười nhưng trong không cười: "Nhưng ta đã bị ma tu đ.á.n.h bẹp rồi."

"Ngươi có ý gì?"

"Nghe không hiểu sao?" Tống Hàn Thanh: "Ý ta là, có ngươi hay không có ngươi đều giống nhau."

Dù sao lúc đó hắn đã bị đ.á.n.h bẹp rồi. Cũng không quan tâm Tần Hoài có đưa tay ra giúp đỡ hay không nữa.

Tần Hoài: "...?"

Nhân lúc hai người xé xác nhau, Mộc Trọng Hi giật lấy ngọc giản, không quên cảnh cáo Tần Hoài: "Ngươi còn nói sư muội ta nữa ta liền mắng ngươi. Đúng không? Phương Chi Dao?" Nói xong không quên kéo cho mình một đồng minh, hắn biết Phương Chi Dao đối với Diệp Kiều vẫn luôn rất hứng thú.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Kẻ phản bội Phương Chi Dao gật gật đầu: "Đúng vậy. Ta cảm thấy Diệp Kiều nói có lý. Có lúc phải từ bản thân chúng ta tìm nguyên nhân." Không phải đường không bằng phẳng, có thể thực sự là bọn họ không được.

Đoạn Hoành Đao bịt miệng tứ sư huynh lại: "Tên phản đồ nhà ngươi. Không được nói chuyện." Nếu không đại sư huynh thoạt nhìn muốn g.i.ế.c người rồi.

Mặc dù ma sát giữa các thân truyền là khó tránh khỏi, nhưng miệng bọn họ đều không biết nói bằng Diệp Kiều.

Đây này, dăm ba câu chọc Tần Hoài tức đến mặt cũng xanh lè rồi.

"Hay là thế này." Diệp Kiều đứt quãng thổi hai tiếng huýt sáo: "Chúng ta tới đ.á.n.h cược một ván thì sao?"

"Cược cái gì?" Lúc này lý trí của Tần Hoài được kéo lại một chút, ấn tượng của hắn đối với Diệp Kiều vẫn luôn nằm ở sự âm hiểm xảo trá này, theo bản năng cảm thấy cô có lẽ đang giăng bẫy mình.

Diệp Kiều: "Cược trong vòng nửa canh giờ, cục diện hỗn chiến hiện tại của các ngươi, có thể được giải quyết xong, thế nào?"

"Trong vòng nửa canh giờ?" Khóe môi Tần Hoài cong lên, ý vị không rõ: "Ngươi xác định?"

Nửa canh giờ nếu có thể giải quyết, bọn họ cần gì phải phiền não thành thế này chứ?

"Xác định."

Tần Hoài lại đoán: "Ngươi muốn dựa vào Ám Thư khống chế? Nhưng Ám Thư chỉ là tạm thời có thể khống chế cục diện."

"Ta nói là giải quyết xong nha." Diệp Kiều hỏi: "Muốn cược không?"

Cô nhìn ra được trong tất cả các thân truyền Tần Hoài là người có trí tò mò nặng nhất, giống như lúc hắn tò mò về một người, phản ứng đầu tiên chính là điều tra đối phương.

Diệp Kiều nín thở, đập vào mắt liền nhìn thấy trên một xà ngang vắt ngang trong thư các có một sinh vật không rõ đang treo ngược.

Đối phương đang u u ám ám nhìn cô, đôi mắt ẩn nấp rất tốt trong màn đêm, không tiếng động, cả người hòa làm một với màn đêm, cảnh giới của Diệp Kiều nếu không phải cao hơn hắn một tiểu cảnh giới, căn bản không thể nào phát hiện ra.

Diệp Kiều trong nháy mắt nổi da gà.

Lúc tra cứu tài liệu sách vở, cô cũng trò chuyện vài câu với Gà KFC và Tiểu Thái t.ử.

Vì trong tay có một viên yêu đan kỳ Độ Kiếp, Diệp Kiều thuận đường tra thử tác dụng của yêu đan, trong sách có ghi chép, rất nhiều khí tu dùng yêu đan nâng cao phẩm chất pháp khí, cũng có yêu thú tàn sát lẫn nhau dựa vào việc c.ắ.n nuốt đồng loại để phá cảnh. Lại nửa chữ không nhắc đến ấu tể thần thú sau khi c.ắ.n nuốt có thể có hiệu quả gì.

Dù sao nhìn khắp tu chân giới ngàn trăm năm nay, chưa từng xuất hiện tình huống thần thú nuốt yêu đan.

Diệp Kiều suýt chút nữa muốn mặc kệ tất cả tự mình nuốt thử xem hiệu quả.

Cảnh giới của cô hiện tại đang ở Hóa Thần trung kỳ, cách Luyện Hư Hợp Thể còn kém mười vạn tám ngàn dặm.

Muốn xen vào trận chiến của các đại năng, ít nhất phải nâng cảnh giới lên tới kỳ Luyện Hư, đầu ngón tay Diệp Kiều nắn nắn nội đan của Yêu Hoàng, Yêu tộc đang tranh đoạt vị trí của Yêu Hoàng, cô muốn thử xem, liệu có thể trong thời gian có hạn, lợi dụng viên yêu đan này, thêu dệt một lời nói dối tày trời hay không.

"Ta có thể nuốt nó không?" Diệp Kiều vẫn là muốn thử xem nuốt sống yêu đan.

Còn về hậu quả? Dù sao không phải cô c.h.ế.t, thì chính là tu chân giới này c.h.ế.t thôi.