Tiểu Sư Muội Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài

Chương 87



Thế là Minh Huyền gánh vác sự hưng vong của trận thi đấu tiếp theo lại lần nữa mở ra chế độ vẽ bùa ngày đêm không nghỉ.

Diệp Kiều vì muốn chia sẻ chút áp lực cho đối phương, trở về phòng mình lấy b.út lông sói ra, nằm bò ra bàn cũng bắt đầu suy tư xem vẽ cái gì cho tốt.

Cô bởi vì thường xuyên giúp chép sách, nên các loại phù văn vẽ bùa của các loại phù lục đều có chuyên môn lưu ý qua.

Chi bằng thử Tứ Phương Phù xem sao?

Lúc trước trong bí cảnh, chiêu Tứ Phương Phù của Nhị sư huynh quá ngầu, Diệp Kiều ngồi thẳng dậy, hồi tưởng lại phù văn ghi chép trên sách phù, vừa mới hạ b.út, liền nhận ra Tứ Phương Phù phức tạp hơn những loại từng vẽ trước đây, mỗi nét đều tinh tế đến đáng sợ.

Chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ hỏng ngay.

Liên tiếp làm hỏng năm tờ giấy phù, Diệp Kiều mím môi, chỉnh đốn lại tâm trạng, tới cửa tìm Minh Huyền xin một tấm Tứ Phương Phù, chuẩn bị lâm mô một phen thử xem.

Minh Huyền tuy nghi hoặc, nhưng cũng không hỏi nhiều trực tiếp đưa cho cô.

Chỉ coi như Diệp Kiều muốn cầm lấy để phòng thân trong bí cảnh trận sau.

Bản thân hắn thực ra cũng không có bao nhiêu, loại phù lục này khó vẽ cực kỳ, tổng cộng chỉ vẽ ra được ba tấm, trong quá trình đó thất bại không dưới ngàn lần.

Nhưng ai bảo cô là Diệp Kiều chứ...

Bản thân Diệp Kiều không có chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế gì, cô có thể học thì học, học không được cô còn tự an ủi mình, mình cũng đâu phải Phù sư chuyên nghiệp.

Sau khi liên tiếp thất bại lần thứ mười, Diệp Kiều trong cõi u minh rốt cuộc cũng nắm bắt được chút cảm giác huyền diệu khi khởi b.út Tứ Phương Phù, đầu ngón tay cầm b.út lông sói lưu loát móc nối với thần thức, phù văn phồn phức cổ xưa nhảy nhót hiện lên, trong quá trình đó tay cô đều vững vàng, mắt cũng không dám chớp cái nào.

Mãi cho đến khi kết thúc, thần thức Diệp Kiều choáng váng, mắt cũng có chút khô khốc.

Góc phù lục hạ xuống một đạo lạc ấn, xung quanh được mạ một tầng kim quang.

Lại là một lần Thiên Đạo Chúc Phúc.

Diệp Kiều cầm lên, chậm rãi thở phào nhẹ nhõm.

Thành công rồi.

Minh Huyền đang vẽ bùa đến tối tăm mặt mũi nhìn thấy động tĩnh lớn như vậy, trực tiếp đang bệnh sắp c.h.ế.t giật mình ngồi bật dậy, “Ai?”

Đù.

Đỉnh vãi chưởng, lại là Thiên Đạo Chúc Phúc.

“Tiết Dư?”

Tiết Dư đang luyện đan giơ tay lên, để chứng minh sự trong sạch: “Đừng vu khống ta.”

Lần trước hắn nhìn thấy Thiên Đạo Chúc Phúc vẫn là ở lần trước.

Minh Huyền đứng dậy, dùng ngón tay làm thành hình khẩu s.ú.n.g đặt ở cằm, bộ dạng trầm tư: “Vậy huynh không tò mò rốt cuộc là ai tạo ra động tĩnh này sao?”

Trước đó hắn nhìn thấy Thiên Đạo Chúc Phúc đã cảm thấy kỳ lạ, nhưng không có vị trí xác định, chỉ biết Trường Minh Tông có một đệ t.ử được Thiên Đạo chúc phúc.

Nhưng bây giờ trong viện t.ử chỉ có năm người bọn họ a!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tiết Dư quả thật cũng rất tò mò, thế là Minh Huyền lôi kéo hắn chạy về phía phòng Đại sư huynh.

Kết quả phát hiện Chu Hành Vân đang chuẩn bị treo cổ, nam nhân thậm chí còn nghiêng đầu, tỏ vẻ nghi hoặc đối với hành vi lên cơn của hai sư đệ: “Làm gì vậy?”

Minh Huyền nói: “Làm phiền rồi. Huynh tiếp tục đi.”

Hắn bình tĩnh đóng cửa lại, sau đó kéo Tiết Dư tiếp tục chạy về phía viện t.ử của Mộc Trọng Hi.

Đối với hành vi Chu Hành Vân rảnh rỗi sinh nông nổi thích treo cổ chơi, lúc đầu Tần Phạn Phạn còn khá lo lắng, về sau ông cũng tê liệt rồi, quyết định tôn trọng sở thích cá nhân của mỗi đệ t.ử, muốn sao thì sao đi.

Hai người chạy tới thời cơ không khéo lắm.

Tiểu sư đệ thân yêu của bọn họ lúc này đang bị Đoạn trưởng lão đ.á.n.h tơi bời, hình ảnh này rất thường gặp, Kiếm tu của Trường Minh Tông đều là trải qua như vậy.

Chỉ là bình thường Mộc Trọng Hi bị đ.á.n.h, Diệp Kiều chắc chắn sẽ đi cùng, hôm nay lại không biết chuyện gì xảy ra, Tiểu sư muội biến mất không thấy tăm hơi.

Mộc Trọng Hi bị đ.á.n.h đến đầu đầy bụi đất, kiếm thức còn chưa vung ra đã bị đối phương một cước đá bay, hắn đau khổ cực kỳ: “Trưởng lão.”

“Có thể chậm chút không?”

Cho cơ hội phản ứng với chứ.

Đoạn Dự ở bên cạnh nhón mũi chân, nhẹ nhàng nói: “Tốc độ của con quá chậm, lúc đ.á.n.h nhau ai sẽ đợi kiếm chiêu của con xong rồi mới ra tay? Sớm đã bị đá bay ngay khi con vừa bày ra thế khởi thủ rồi.”

Giống như loại tư chất Thiên sinh kiếm cốt này, đặt ở tông môn khác đều là phải được cung phụng, nhưng ở Trường Minh Tông thì đừng hòng mơ tưởng.

“Điểm này con phải học tập Diệp Kiều nhiều vào, hoặc là đ.á.n.h bất ngờ, hoặc là hèn mọn phát d.ụ.c.” Đoạn Dự trưởng lão hài lòng không thôi đối với biểu hiện của Diệp Kiều trận trước.

Tiết Dư và Minh Huyền thấy thế cũng giả tạo đồng tình với Tiểu sư đệ hai giây, chuồn thôi chuồn thôi.

Bọn họ chỉ là hai Phù tu và Đan tu yếu đuối không tự lo liệu được mà thôi.

Sau khi loại trừ Tiểu sư đệ, vậy hiện tại chỉ còn lại Tiểu sư muội...

Diệp Kiều đang nhìn chằm chằm vào tấm phù lục mình vẽ ra, phát hiện cửa bị rầm một tiếng tông mở, cô ngạc nhiên ngước mắt: “Sao thế?”

Cả ngày cứ hùng hùng hổ hổ, không thể gõ cửa t.ử tế được sao?

Minh Huyền và Tiết Dư nhìn nhau, sau khi chú ý tới thứ cô đang cầm trong tay, đều nhìn thấy sự ngỡ ngàng trong mắt đối phương.

Cuối cùng vẫn là Minh Huyền vẻ mặt nghiêm túc mở miệng hỏi: “Kẻ may mắn được Thiên Đạo chúc phúc trong tông môn trước đó, là muội sao Tiểu sư muội?”

Đúng vậy, kẻ may mắn.

Phù sư có thể nhận được Thiên Đạo chúc phúc, đó đều là được Đại Đạo tán thành, loại vinh dự đặc biệt này không phải kẻ may mắn thì là gì?

Sau đó Tần Phạn Phạn cũng tìm bọn họ hỏi xem có phải hai người dẫn tới Thiên Đạo chúc phúc hay không.

Thông thường mà nói đối tượng Thiên Đạo chúc phúc chỉ có thể là Phù tu hoặc Đan tu, sau khi nghe nói không phải hai người bọn họ, Tần Phạn Phạn ngay lập tức cười lạnh hai tiếng, cho bốn người bọn họ cùng nhau vào cấm địa.

Nguyên văn lời sư phụ là để cho bốn người bọn họ đều tỉnh táo lại, đừng có suốt ngày rảnh rỗi không có việc gì làm, có người có thể nhận được Thiên Đạo chúc phúc, mà có thân truyền lại còn đang rảnh rỗi trốn học.