Diệp Kiều vô tư: “Lén lút đi thì không sao đâu. Cùng lắm thì bị bắt được thì nhốt chúng ta vào cấm địa thôi.”
Chỉ là không biết Vấn Kiếm Tông có cấm địa hay không.
Minh Huyền nghe vậy cũng hoàn toàn thả lỏng.
Từ khi Tiểu sư muội tới, bốn người bọn họ hiện giờ vào cấm địa cứ thành thạo như về nhà vậy.
Cuộc sống bãi lạn tuy không thể khiến bọn họ mạnh lên, nhưng sẽ rất thoải mái.
“Được.”...
Phù Sinh Thành gần như không có ai bày sạp, toàn bộ đều là cửa hàng, ban ngày vẫn rất phồn hoa, phóng mắt nhìn lại toàn là mấy món đồ chơi nhỏ tu sĩ dùng, có người thậm chí còn đang bán thoại bản đồng nhân của một đám thân truyền.
Diệp Kiều tìm một chỗ bắt mắt, cắm một cái biển, cùng Minh Huyền mắt to trừng mắt nhỏ ngồi xổm trước sạp bắt đầu bày hàng.
Hai người cùng đợi nửa ngày trời, tu sĩ xung quanh cũng không thấy dừng lại chút nào, điều này khiến Minh Huyền ít nhiều có chút buồn bực.
“Phù lục không phải là một tấm khó cầu sao? Sao chẳng có ai đi về phía chúng ta vậy?”
“Bởi vì l.ừ.a đ.ả.o quá nhiều.” Diệp Kiều cảm thán: “Trước kia có may mắn bày sạp bán một lần.”
“Lúc đó sạp sách đen bên cạnh làm ăn còn tốt hơn ta.”
Lúc đó khiến Diệp Kiều hâm mộ đến mức hận không thể đổi nghề ngay tại chỗ.
Minh Huyền: “... Có cần t.h.ả.m hại thế không.”
Hắn trầm tư giây lát cảm thấy có lẽ là do không có hiệu quả trưng bày, “Chi bằng chúng ta biểu diễn ngay trên đường cho bọn họ xem uy lực của Bạo Tạc Phù?”
Diệp Kiều lạnh lùng nhắc nhở: “Vậy lần sau ta gặp huynh, có khả năng chính là ở đại lao Vấn Kiếm Tông đấy.”
Cũng giống như Vân Trung Thành không cho phép rút kiếm, Phù Sinh Thành tự nhiên cũng có quy định không cho phép phá hoại của công.
Minh Huyền bĩu môi, ỉu xìu.
Ngay khi hai người đang cảm nhận sự lạnh lẽo của số phận trong gió rét, cửa hàng cách đó không xa đột nhiên mở cửa, giây tiếp theo tu sĩ xung quanh toàn bộ đều vắt chân lên cổ chen vào.
“Phù lục của Nguyệt Thanh Tông mở bán rồi.”
“Nhanh nhanh nhanh, sắp bị cướp hết rồi.”
“...”
“Phù của Nguyệt Thanh Tông?” Minh Huyền lập tức ghé đầu qua: “Ta đi xem thử.”
Tu vi của hắn trong đám tán tu vẫn rất đáng gờm, Minh Huyền rất nhanh không có tố chất chen mạnh vào, cầm lấy một tấm phù nhìn vài giây, sau đó ghét bỏ: “Cái này vẽ cũng chẳng ra sao, phù của Nguyệt Thanh Tông từ bao giờ lại rác rưởi thế này.”
Ngay lập tức trong đám người có người nổi giận.
Hắn nói chuyện không biết giữ mồm giữ miệng, Diệp Kiều chọc chọc hắn, “Huynh trước kia ra ngoài thật sự chưa từng bị người ta trùm bao tải đ.á.n.h sao?”
Minh Huyền lầm bầm: “Sao có thể? Ta chính là thân truyền.”
Hắn vừa nói xong, bỗng nhiên liền thông suốt, lao tới chộp lấy phù lục trên sạp của mình, cao giọng nói: “Cái này của chúng ta mới là phù lục chính tông Nguyệt Thanh Tông xuất phẩm.”
“Định giá năm mươi thượng phẩm linh thạch một tấm, đến trước được trước.”
Vốn dĩ đám tán tu bị nói những phù lục này là rác rưởi đều khá tức giận, dù sao bọn họ mua lâu như vậy, đột nhiên bị nói mua một đống rác về, ai mà không giận?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghe thấy giá cả xong, tất cả mọi người cũng nổ tung: “Người ta thân truyền cũng không biết giả bộ như các ngươi. Năm mươi thượng phẩm linh thạch? Chi bằng đi cướp luôn đi.”
Minh Huyền nhịn không được hế một tiếng, nói cứ như ai không phải là thân truyền vậy.
Hắn mặt không đổi sắc, “Cái này chính là phù do thân truyền luyện ra mà.”
Quả thực là thân truyền không sai, có điều không phải thân truyền Nguyệt Thanh Tông, mà là Trường Minh Tông bọn họ.
Tuyệt vời.
Không chỉ không bị phạt, gặp phải nồi còn có thể ném lên đầu Nguyệt Thanh Tông.
Đừng hỏi, hỏi chính là đệ t.ử Nguyệt Thanh Tông ở đây.
“Hai chúng ta đều là thân truyền của Nguyệt Thanh Tông.” Diệp Kiều thuận lợi tiếp lời, không quên thưởng cho Nhị sư huynh một ánh mắt trẻ nhỏ dễ dạy.
Có tán tu xụ mặt, cười nhạo: “Ngươi nói phải là phải sao? Bằng chứng đâu?”
Minh Huyền ngay lập tức tìm một tấm phù lục cấp thấp tùy tiện dán lên người một người, người nọ trong nháy mắt vọt ra ngoài rất xa, hắn quay đầu nói: “Các ngươi xem, phù các ngươi mua về hiệu quả không tốt bằng cái này chứ?”
Quả thực là có hiệu lực ngay tại chỗ.
Sắc mặt đám tán tu có mặt đều thay đổi, hiển nhiên bị chọc trúng tim đen.
Diệp Kiều thừa thắng xông lên, lấy phù lục trong tay ra cho bọn họ xem, “Ngoài tấm phù vừa rồi ra, còn có một tấm là Bạo Linh Phù, có thể trong nháy mắt điều động linh khí lên đỉnh phong, hiệu quả có thể duy trì nửa tuần trà.”
“Còn có cái này...”
Diệp Kiều thao thao bất tuyệt bắt đầu chốt đơn, nghe đến mức người xung quanh sửng sốt, dù sao đều là đám nửa mùa, đâu đã thấy qua phù lục chân chính.
Sau khi xem qua hiệu quả không tồi, ngay lập tức tất cả mọi người đối với thân phận của bọn họ tin hơn một nửa.
“Nhưng ta nhớ mấy hôm trước thân truyền Nguyệt Thanh Tông trên Đại Bỉ dường như không trông như thế này mà?” Cũng có người đưa ra nghi vấn.
Diệp Kiều quay đầu cười nhiệt tình với hắn, “Sao lại không trông như thế này rồi? Các ngươi nhìn kỹ lại xem? Đám thân truyền đó có phải đều trông rất đẹp không?”
Hắn hồi tưởng lại một lượt, hình như là vậy.
Đều rất đẹp.
“Người đẹp đều đẹp giống nhau cả thôi. Nói không chừng là ngươi nhớ nhầm rồi.”
Cô nói quá mức chắc chắn, tu sĩ kia nghe vậy cũng bán tín bán nghi, “Vậy à.”
Phù lục trong tay bị quét sạch sành sanh, hai sư huynh muội ăn ý đập tay.
“Ồ hố.” Thoải mái.
Minh Huyền trước đó linh thạch trong tay toàn là Minh gia cho, đây vẫn là lần đầu tiên trải nghiệm được niềm vui tự mình kiếm tiền...
Ngũ Tông nghỉ ngơi chỉnh đốn khoảng nửa tháng, bí cảnh trận tiếp theo sắp mở ra, để tránh cho đám nhãi ranh này lại ngủ quên, Tần Phạn Phạn nhắc đi nhắc lại nửa ngày, bảo bọn họ nghỉ ngơi sớm một chút, ngày mai không được đến muộn nữa.
Sáng sớm hôm sau quả thực không đến muộn.
Nhưng cũng chẳng thấy sớm bao nhiêu, lúc đến khán đài đều đã ngồi kín người, không ít người ngóng trông, chờ đợi bí cảnh mở ra.
Trên thực tế sau khi trận đầu tiên kết thúc, trên ngọc giản tu chân giới ngập tràn những thảo luận về bí cảnh, có người đang phân tích thực lực của các thân truyền, cũng có người công kích Diệp Kiều đầu cơ trục lợi, sớm muộn gì cũng lật xe.