Tiểu Sư Muội Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài

Chương 958



"..."

Vãi chưởng.

Cái mỏ hỗn hay lắm Minh Huyền.

Nếu Minh Huyền lúc trước mà có cái tài ăn nói như bây giờ, thì còn có thể bị người ta cười nhạo sao? Thế thì các thân truyền khác đến cái dũng khí nhìn hắn một cái cũng không có ấy chứ.

Nếu không phải thời điểm không thích hợp, Miểu Miểu cũng muốn vỗ tay, tuyệt vời.

Thần T.ử im lặng hồi lâu, sau đó gian nan phát hiện ra, bản thân mình vậy mà lại không tranh cãi lại đối phương.

Thần T.ử chỉ đành cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh: "Cho nên, ngươi đang chế giễu ta sao?"

"Ta sao có thể chế giễu ngươi chứ?" Minh Huyền cũng cười: "Dù sao ngươi là thân truyền, ta cũng là thân truyền, mọi người đều có một tương lai tươi sáng mà!"

"..."

Tống Hàn Thanh cuối cùng cũng biết tại sao câu "tương lai tươi sáng" của Diệp Kiều lại quái dị như vậy rồi, hiện giờ để Minh Huyền nói thẳng vào mặt vị Thần T.ử kia, hắn cách xa tít tắp cũng có thể cảm nhận được cái mùi vị chế giễu đó.

Biểu cảm của Thần T.ử quản lý cực tốt, không thấy chút vỡ trận nào, vẫn mặt mang mỉm cười nhìn Minh Huyền vài lần: "Ta biết rồi."

Ánh mắt đối phương mang theo vài phần ác ý, được che giấu cực tốt, nhưng Minh Huyền rất nhạy cảm với loại ác ý này, hắn ngước mắt, cười: "Yo, ngươi lại biết rồi à? Hiểu Vương?"

"..."

Tống Hàn Thanh hơi muốn cười.

Nhìn người Trường Minh Tông đốp chát người khác, không thể không nói, khá là sướng.

Mắt thấy thật sự không chống lại được Minh Huyền, một trong những tu sĩ Phật Đạo cơ trí bắt đầu tìm kiếm sức mạnh của quần chúng xung quanh, kích động bọn họ mở miệng chất vấn: "Các ngươi khóa bí cảnh có gì muốn nói không?"

Đúng là một hòn đá ném xuống dậy ngàn cơn sóng.

Bầu không khí toàn trường bùng nổ.

"Nguyệt Thanh Tông các ngươi nghĩ thế nào vậy?"

"Còn cả hai tên Trường Minh Tông kia nữa, đừng tưởng ta không biết hai tên Phù tu các ngươi."

"Thân truyền Nguyệt Thanh Tông quả nhiên đều là một lũ khối u ác tính, mau đi c.h.ế.t đi."

"Coi mạng người như cỏ rác chính là nói đám người các ngươi!"

"Bây giờ hay rồi chứ gì, tất cả mọi người bị các ngươi hại c.h.ế.t rồi, thân truyền các ngươi thân phận không tầm thường chỉ cần kiểm điểm là được giơ cao đ.á.n.h khẽ, còn tính mạng của những người khác thì sao? Các ngươi lấy cái gì để đền!"

"Các đạo hữu thấy chưa? Đây chính là một đám khối u ác tính do Diệp Kiều cầm đầu đấy."

"..." Những người khác nghe một tràng c.h.ử.i rủa này, không khỏi thất thần.

Thảm quá đi Diệp Kiều, người còn không ở đây mà cũng bị c.h.ử.i, quả nhiên đây là tiếng c.h.ử.i mà đỉnh lưu phải gánh chịu sao?

Đám đông lòng đầy căm phẫn, mỗi người một bãi nước bọt, suýt chút nữa dìm c.h.ế.t bọn họ.

Tô Trọc bị lôi ra c.h.ử.i riêng khó tránh khỏi có chút không phục, hắn cũng học theo những tu sĩ kia, lớn tiếng ồn ào: "Vậy người của Thành Phong Tông và Bích Thủy Tông cũng cùng vào bí cảnh mà? Sao các ngươi không c.h.ử.i bọn họ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cứ nhè bọn họ và Trường Minh Tông mà c.h.ử.i? Hai tông khác không cần bị c.h.ử.i sao?

Tư Diệu Ngôn: "...?" Ngươi có lịch sự không vậy Tô Trọc?

Tần Hoài: "?" Ngươi xong đời rồi.

"..."

Bất ngờ đắc tội với người của hai tông, Tô Trọc rùng mình một cái, ý thức được mình nói sai rồi, hắn rụt cổ im lặng.

Đám người thích xem náo nhiệt đứng bên cạnh sướng rơn, điên cuồng đăng bài lên diễn đàn, truyền tin tức.

[Xem ra thế này, Minh Nguyệt CP của Nguyệt Thanh Tông và Trường Minh Tông, Phong Thủy CP của Thành Phong Tông và Bích Thủy Tông đều là thật.]

[... Thật cái con khỉ.]

Mấy tông môn này rốt cuộc đang làm cái trò mèo gì vậy.

Đang yên đang lành khóa bí cảnh không phải thuần túy là rảnh rỗi sinh nông nổi sao?

"Cho nên mọi người tụ tập đông đủ là để đến thảo phạt chúng ta?" Tần Hoài cảm thấy đã đến lúc nói rõ ràng một chút rồi, hắn nhíu mày: "Đầu tiên, chúng ta không gọi là thân truyền, chúng ta có tên."

Mở mồm ra là một câu thân truyền, Tần Hoài thầm nghĩ, ngoại trừ Diệp Kiều ra, những người khác bọn họ không xứng có tên họ sao?

"Thứ hai, ai cho các ngươi cái ảo giác là tất cả mọi người c.h.ế.t sạch rồi?"

"Chúng ta ra ngoài trước tiên, là do tốc độ chúng ta nhanh, chứ không phải bọn họ đều c.h.ế.t rồi."

Bọn Minh Huyền là người ra ngoài đầu tiên, vừa ra đã bị tu sĩ bên ngoài và kim quang của tên Phật t.ử kia làm mù mắt, không bước nổi chân, dẫn đến những người phía sau đều bị chặn ở bên trong.

Giọng nói Tần Hoài rõ ràng, nhất thời khiến bốn phía lặng ngắt như tờ.

Rất nhanh có người phản bác: "Vậy bọn họ vì hành vi của các ngươi! Đã phải trả giá bằng sinh mạng, tất cả các ngươi đều phải chịu trách nhiệm cho việc này."

"Ta kiến nghị nhốt tất cả thân truyền vào thủy lao để kiểm điểm."

"Đúng đúng đúng, địa lao bọn họ đều cướp ngục rồi, lần này nhốt vào thủy lao!" Thủy lao t.h.ả.m hơn địa lao nhiều, t.r.a t.ấ.n tinh thần và thể xác con người, một khi bị nhốt vào đó, chính là hoàn toàn không thấy ánh mặt trời.

Mắt thấy tiếng hô hào càng ngày càng lớn, Minh Huyền cuối cùng cũng nhận ra, mục đích của bên phía Phật Đạo là gì rồi.

Trong đám đông chắc chắn có người của Phật Đạo cố ý kích động, mục đích chuyến đi này của đám người này có vẻ là mượn hành vi này để tóm gọn bọn họ một mẻ.

Mẹ kiếp, biết ngay đám lừa trọc này không có ý tốt mà.

Đôi khi áp lực dư luận vẫn rất đáng sợ, Tần Hoài bình tĩnh lại, nghe bọn họ lôi số người c.h.ế.t ra nói chuyện, vậy hắn chẳng có gì phải hoảng loạn nữa, thanh niên cười một tiếng, nhẹ nhàng gạt tua kiếm bên hông, ánh mắt như d.a.o găm c.h.ặ.t vào mặt Thần Tử: "Vậy chi bằng chúng ta thống kê một chút, tỷ lệ sống sót của bí cảnh lần này?"

Tần Hoài đã tham gia rất nhiều đại bí cảnh, duy chỉ có lần này hắn có thể cam đoan, lần đầu tiên hắn thấy số lượng sống sót cao như vậy.

Mấy ngày đầu đại bí cảnh sóng yên biển lặng, nhưng đợi đến về sau, đại yêu Nguyên Anh, Kim Đan hậu kỳ tầng tầng lớp lớp, vận khí kém chút có lẽ sẽ gặp phải Yêu Vương, dẫn đến số người giảm một nửa.

Nhưng lần này không giống, vạn thú triều tông, bái chính là Diệp Kiều.

"Ý của ngươi là, các ngươi đã đưa người ra hết rồi?"