Tống Đức ngẩng đầu nhìn về phía Đông, lông mày xoắn lại thành hình hoa quai san:
“Lão Trì đầu, đám người Huyết tộc này sao mãi vẫn chưa tới?
Theo ước hẹn, đáng lẽ phải đến từ lâu rồi mới đúng!”
Trì Khuyết trề môi:
“Ngươi hỏi ta, ta biết hỏi ai?”
Nào có biết lúc này Huyết Vực đã là một mảnh tinh phong huyết vũ.
Tộc Chúc Long bị trục xuất khỏi biên cảnh nhiều năm trước đã cuốn thổ trùng lai, đang đ-ánh nh-au đến mức không thể tách rời với Huyết tộc.
Đại bản doanh còn đang lo chưa xong, lấy đâu ra thời gian mà quản chuyện rách nát này.
Ngay lúc này, phía cửa vào phong ấn, truyền đến một trận d.a.o động năng lượng.
Hai người nhìn nhau, đồng thời hạ lệnh:
“Chuẩn bị sẵn sàng!
Hai con tiện tì kia sắp ra rồi!”
Lời vừa dứt, phong ấn giải khai.
“Lên cho ta!
Cố gắng bắt sống.”
Theo lệnh của hai người, tinh nhuệ của hai nhà đồng thời g-iết về phía cửa vào.
Tuy nhiên đón tiếp bọn họ, lại là ba cái bóng đen.
“Đây là... lò đan sao?”
Nhìn những chiếc lò đan bay về phía đám đông, mọi người đều ngơ ngác không hiểu gì.
Người thì không thấy, ném ra ba cái lò đan trước là có ý gì?
Hơn nữa ba cái lò này, đều là hàng cực phẩm!
Nghe thấy những tiếng kêu tích tích tích đó, Trì Khuyết phản ứng nhanh nhất, rít giọng hét lớn:
“Lùi lại mau...”
Tiếc thay, lời cảnh báo của lão rốt cuộc vẫn muộn mất nửa nhịp.
“Ầm ầm ~” Ba đám mây hình nấm đồng thời bay v.út lên trời, tinh nhuệ hai nhà tức khắc tổn thất hơn nửa, tay chân đứt lìa bay loạn xạ khắp bầu trời.
Thảm nhất, vẫn là hai vị khách khanh trưởng lão của Tống gia, Thiên Ưng nhị lão.
Chính là cặp đạo lữ hình mẫu nhận được sự chúc phúc của Thánh Nhân Cung đó.
Chẳng hiểu mô tê gì, hai người họ mỗi người ôm một cái lò đan, ngay tại chỗ nổ cho thần hình câu diệt, đến nửa câu di ngôn cũng không kịp để lại.
Trong làn khói cuồn cuộn, mấy bóng người lần lượt xuất hiện.
Trong đó một người tay trái cầm kiếm, tay phải cầm phiên, trên cổ còn quấn một sợi cay đỏ rực, chính là Trì mỗ.
“Còn đứng ngây ra đó làm gì?
Lên cho ta!
Nhất định không được để hai con tiện tì đáng ghét này chạy thoát!”
Trì Khuyết vạn lần không ngờ tới, đối phương lại chơi chiêu âm hiểm thế này!
Vừa lên đã khiến gia tộc tổn thất t.h.ả.m trọng!
Thật sự đáng ghét tột cùng!
Nổi trận lôi đình, lão một lần nữa kêu gọi tinh anh gia tộc vây lên.
Lần này trong bảy đại trưởng lão của gia tộc, lão đã mang tới tận bốn người.
Trong đó ba người Bán bộ Hóa Thần cảnh, còn có một người là lão già Hóa Thần cảnh hàng thật giá thật, cộng thêm cao thủ phía Tống gia bên kia, bắt giữ bọn họ là chuyện dễ như trở bàn tay.
“Bắt tay chịu trói đi!
Các ngươi không chạy thoát được đâu.”
“Lũ các ngươi tội ác tày trời, nếu còn cố chấp không ngộ, ngoan cố chống cự, nhất định sẽ khiến các ngươi thần hình câu diệt!”
Chương 509 Sao hả? Ngươi đang nghi ngờ thực lực của ta à?
Nhìn đám cao thủ đang vây đuổi tới, giọng Dược Lão trầm xuống:
“Theo sát ta!
Ta dẫn các ngươi g-iết ra một con đường m-áu!”
“Khó đấy!”
Ánh mắt Trì Vũ lướt qua một lượt, các phương vị Đông Tây Nam Bắc đều bị người ta canh gác nghiêm ngặt, trong đó lại càng có vô số cao thủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong lòng thầm lo lắng, sư huynh sư tỷ đâu rồi?
Không phải đã nói là đợi ở bên ngoài sao, chạy đi đâu mất tiêu rồi?
“Không thử sao biết được?
Chiến thôi!”
Dược Lão bay người lên phía trước, hai vị trưởng lão Trì gia nhìn nhau, lập tức tiến lên ứng chiến.
Trong tình thế lấy một địch hai, bà tuy không rơi vào thế hạ phong, nhưng cũng nhất thời khó có thể giành chiến thắng.
Mà vị lão già có tu vi Hóa Thần cảnh kia, thì hai mắt nhắm nghiền, khoanh chân treo lơ lửng giữa không trung, hoàn toàn không có ý định ra tay.
“Chúng ta cũng lên!”
Trì Vũ quát khẽ một tiếng, tiên phong ra tay trước.
Có lẽ là thấy tu vi nàng không quá Độ Kiếp tầng bảy, Tống gia lập tức bay ra một lão già tu vi tương đương tiến lên ứng chiến.
Không ngờ rằng, giao thủ mới chỉ một hiệp, nàng đã thực hiện một cuộc phẫu thuật đoạn chi từ cổ trở lên cho lão già đó.
T.ử vong tại chỗ!
Linh hồn thể còn chưa kịp phản ứng, đã bị thu vào trong phiên.
G-iết người thu hồn, chỉ diễn ra trong chớp mắt, khiến khán giả xem đến há hốc mồm.
Thanh kiếm trong tay Trì Vũ vung lên, sát khí toàn thân tràn ngập:
“Còn ai không sợ ch-ết nữa không?
Cứ việc lên đi!
Bản tọa sẽ gọt từng cái thóp đầu của bọn bây!”
“Xì xì ~” Con Xích Huyết Minh Xà quấn trên cổ nàng không ngừng thè lưỡi rắn.
Một bộ dạng ch.ó cậy gần nhà, rắn cậy gần người.
“Đậu xanh?
Con tiện tì này ác vậy sao?”
Tống Đức giật mình kinh hãi, vội vàng kêu gọi lão giả bên cạnh tiến lên ứng chiến.
“Gia chủ chớ lo lắng, hãy xem lão phu bắt giữ nàng ta như thế nào!”
Lão giả đó có tu vi Độ Kiếp tầng chín, tràn đầy tự tin ra trận.
“Ái chà, lợi hại quá!
Đ-ánh không lại, đ-ánh không lại!”
Sau khi miễn cưỡng qua lại được hai chiêu, Trì Vũ giả vờ địch không lại, nhân lúc lão giả đó mải miết truy kích, đột nhiên quay đầu lại, hét lớn:
“Ăn một con rắn của ta đây!”
Sợi cay quấn trên cổ, bị nàng coi như ám khí ném thẳng vào mặt đối phương.
“Hả?
Á!!”
Lão giả tránh né không kịp, bị c.ắ.n trúng cổ.
Một cú c.ắ.n này xuống, m-áu tươi tức khắc cuồng phun không ngừng.
Lão càng dùng linh lực trấn áp, ngược lại m-áu càng phun ra hăng say hơn.
Trong lúc tình thế cấp bách, chỉ đành từ bỏ nhục thân, nào ngờ giây tiếp theo linh hồn đã bị thu vào trong phiên.
“Khá cho con tiện tì này, thủ đoạn lại độc ác đến thế!
Đúng là ta đã đ-ánh giá thấp ngươi rồi, hèn gì tôn nhi Tống Mệnh của ta lại ngã gục trong tay ngươi!”
Trong mắt Tống Đức lóe lên một tia độc ác, ra hiệu bằng ánh mắt với hai vị trưởng lão phía sau.
Hai người nhìn nhau, đồng thời bay người lên phía trước.
“Đến đúng lúc lắm!”
Trì Vũ thu hồi sợi cay, quấn lại lên cổ.
Cầm kiếm xông lên, lấy một địch hai, không hề sợ hãi, cộng thêm trong c-ơ th-ể có sức mạnh huyết mạch Yêu Long gia trì, nàng càng chiến càng hăng.
Hai lão già kia vậy mà không chiếm được một chút ưu thế nào.
Phía trên bầu trời đ-ánh nh-au vô cùng kịch liệt, thu hút vô số quần chúng vây xem.
Trong số này có Phượng Xu, Mặc Thất Thất, cùng với hộ hoa sứ giả Triệu đại công t.ử.
“Ta sao cứ cảm thấy người đó có chút quen mắt nhỉ?”