Tiểu Sư Muội Thiên Tư Xuất Chúng, Nhưng Ngũ Hành Thiếu Đức

Chương 676



 

Sư tôn đại nhân mạnh như vậy, đừng nói đại náo cái Thánh Hỏa Điện, chính là lật tung Thánh Nhân Cung cũng không có gì là lạ.

 

“Nha đầu, con e là không biết, thực lực của Thánh Hỏa Điện, ở toàn bộ Thiên Hỏa Thánh Vực chính là sự tồn tại mạnh mẽ nhất sao?

 

Vị Thánh Hỏa Thiên Tôn Đàm Diệu đó càng là kẻ có thù tất báo, hơn nữa thực lực cao cường, sở hữu vài loại Thiên Diễm...”

 

“Thiên Diễm?”

 

Trì Vũ hơi ngẩn ra.

 

Vào khoảnh khắc này, nàng nghĩ tới vị cố nhân đó của mình.

 

Mơ hồ cảm thấy, giữa hai người bọn họ e là có mối liên hệ nào đó.

 

“Đúng vậy, Thiên Diễm là một loại do thiên địa nuôi dưỡng mà sinh ra...”

 

“Ơ, cái này con biết.”

 

Trì Vũ cưỡng ép cắt ngang lời phổ cập kiến thức của lão, “Vậy sư tôn bọn họ lúc này cụ thể đang ở đâu, có tin tức gì không?”

 

“Cái này à, có người nói là trốn vào Ma Diễm Cốc, cũng có người nói là giấu mình trong dãy núi Quỷ Diễm...

 

độ tin cậy đều không cao.

 

Nhưng con cứ yên tâm, ta sẽ tiếp tục phái người nghe ngóng, hễ có tin tức, ta sẽ thông báo cho con ngay lập tức.”

 

Dừng một chút, lão bổ sung nói, “Tất nhiên, con nếu muốn tới Thiên Hỏa Thánh Vực tìm kiếm bọn họ, chờ chiến sự ở đây kết thúc, ta sẽ đích thân dẫn người cùng con đi tìm kiếm.”

 

“Vâng,” Trì Vũ gật đầu, “Hiện tại chiến huống thế nào rồi?”

 

Ba nhà khai chiến, vốn dĩ, nàng là muốn đi tham gia náo nhiệt một chút.

 

Ngặt nỗi lão gia t.ử thà ch-ết không chịu để nàng đi mạo hiểm, còn để vài đại cao thủ túc trực trông chừng, chuyện này khiến nàng nghẹn khuất vô cùng.

 

“Yên tâm.”

 

Lão gia t.ử rất đắc ý vuốt râu, “Có Thiên nhi ở đó, giải quyết cỏn con nhà họ Tống đúng là quá dễ dàng!

 

Còn về nhà họ Trì, ta hứa với con, chờ tiêu diệt nhà họ Tống, liền dẫn con theo cùng đi báo thù!”

 

“Lão gia t.ử, con có một câu hỏi...”

 

“Con hỏi đi.”

 

“Thiên nhi đạo sư, cô ấy rốt cuộc là tu vi gì?”

 

Đây là điều Trì Vũ tò mò nhất.

 

Lúc trước ở hạ giới, bản thân thực lực thấp kém, nhìn không thấu cũng đành chịu.

 

Hiện tại tới thượng giới, tự giác đã không yếu, nhưng vẫn cứ nhìn không thấu cô ấy.

 

“Ha ha, ta biết ngay là con sẽ hỏi cái này mà!”

 

Lão gia t.ử cười thần bí, chậm rãi lên tiếng, “Thánh nhân chi hạ nàng vô địch!

 

Thánh nhân chi thượng thì... khó nói.”

 

Chương 526 Bên trong nghe rõ đây, các người đã bị ta bao vây rồi

 

Cái gì!?

 

Thánh nhân chi hạ vô địch!

 

Trì Vũ kinh ngạc thất sắc:

 

“Cô ấy thế mà mạnh như vậy sao!”

 

Đã từng nghĩ cô ấy rất mạnh, nhưng không ngờ mạnh đến mức này.

 

Thế thì bảo sao mình căn bản không nhìn thấu nổi cô ấy!

 

Đúng là quái vật vượt chuẩn rồi!

 

“Haiz!

 

Nếu con từ nhỏ đã ở thượng giới, biết đâu còn mạnh hơn nàng nữa.”

 

Trong mắt lão gia t.ử lóe lên một tia tiếc nuối.

 

“Hì hì, không sao, con bây giờ đã thấy rất mãn nguyện rồi!”

 

Trì Vũ cười cười, xoay chuyển lời nói, “Lão gia t.ử, ngài xem, con ở đây thực sự là nhàn rỗi phát chán, hay là, cứ để con ra tiền tuyến xem một cái đi!”

 

“Chuyện này...”

 

Hàn lão đầu lập tức lộ vẻ khó xử, “Nha đầu à, không phải ta không cho con đi!

 

Chủ yếu là chiến trường hung hiểm, con vạn nhất có mệnh hệ gì, ta không cách nào ăn nói với cha mẹ đã khuất của con!

 

Con liền đừng có làm khó lão già ta nữa được không?”

 

Từ trước đến nay, trong lòng lão luôn thấy hổ thẹn, thật sự không muốn để nàng đi mạo hiểm thêm lần nào nữa.

 

“Ấy chà, con có phải thiên kim đại tiểu thư gì đâu, ngài làm như vậy ngược lại khiến con thấy rất không quen!

 

Ngài yên tâm, con hứa sẽ đứng từ xa mà nhìn thôi.”

 

“Ừm...”

 

Hàn lão đầu đi tới đi lui hồi lâu, cuối cùng cũng nới lỏng miệng, “Được rồi, ta đồng ý với con.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng con không được rời khỏi ta nửa bước!”

 

“Được!”

 

Trì Vũ không chút suy nghĩ đồng ý ngay lập tức.

 

“Vậy bao giờ chúng ta xuất phát?”

 

“Chỉ cần con muốn, bất cứ lúc nào cũng được.”

 

“Vậy thì ngay bây giờ!”

 

Trì Vũ lập tức chạy về phòng, gọi bọn Phượng Thư theo.

 

Đi theo Hàn lão đầu, vội vã đi mất hai ngày hai đêm, cuối cùng cũng tới chiến trường.

 

Lúc này nhà họ Tống đã là nỏ mạnh gần đà, hộ tộc đại trận đã lung lay sắp đổ.

 

“Gia chủ!”

 

Thấy lão đầu tới, vài vị trưởng lão lập tức tiến lên hành lễ.

 

“Ừm,” Hàn lão đầu khẽ gật đầu, “Chiến huống thế nào rồi?”

 

Một vị trưởng lão trong đó cười híp mắt trả lời:

 

“Gia chủ cứ việc yên tâm, vài đại chiến lực của nhà họ Tống, sớm đã bị tiểu thư đ-ánh ch-ết.

 

Chậm nhất là trước khi trời tối, chúng ta liền có thể phá vỡ đạo kết giới cuối cùng này!”

 

Nhìn quanh bốn phía, không thấy bóng dáng Hàn Thiên nhi, Hàn lão đầu nhíu mày:

 

“Thiên nhi đâu?”

 

“Tiểu thư ở một nơi khác, nơi đó có phong ấn kết giới do thánh nhân để lại, ước chừng lúc này đã sắp công phá xong rồi!”

 

Rõ ràng, lão đối với thực lực của Hàn Thiên nhi có niềm tin tuyệt đối.

 

“Ồ.”

 

Hàn lão đầu gật gật đầu.

 

“Kỳ quái?

 

Nhà họ Trì lẽ nào không có viện binh tới sao?”

 

Trong mắt Trì Vũ lóe lên một tia kinh ngạc.

 

“Chúng ta cũng rất thắc mắc.”

 

Vị trưởng lão đó gãi gãi mũi, “Theo lý mà nói, người nhà họ Trì nên tới cứu viện ngay từ lúc đầu, nhưng cho đến tận bây giờ vẫn không thấy lấy một bóng người.”

 

Hoàn toàn không biết, nhà họ Trì bây giờ, ngày tháng cũng chẳng dễ dàng gì.

 

Cách dăm bữa nửa tháng, liền có cấp cao bị ám s-át.

 

Không phải chỗ này bốc hỏa, thì là chỗ kia gặp tai ương.

 

Trì Khuyết bản thân còn đang sứt đầu mẻ trán, đâu còn tâm trí đâu mà quản chuyện sống ch-ết của nhà họ Tống.

 

Cấm địa nhà họ Tống.

 

Một đám nhân vật nòng cốt của gia tộc mặt như tro tàn, co cụm ở một góc run rẩy.

 

Thế công của nhà họ Hàn quá mức mãnh liệt, thực sự là chống đỡ không nổi.

 

Vị lão tổ nhà họ Tống Tống Kim Cương - kẻ vì uống siêu thần phẩm nổ tung đan mà bị hủy hoại nhục thân đó, lúc này đang trỏ mũi Tống Đức mà c.h.ử.i bới:

 

“Heo!

 

Ngươi đúng là một con heo!

 

Ai bảo ngươi vào cái thời điểm then chốt này, khai chiến với nhà họ Hàn hả?

 

Bản thân nặng nhẹ bao nhiêu cân lượng mà không rõ sao?

 

Bây giờ hay rồi, sắp diệt tộc rồi!

 

Ngươi hài lòng chưa?

 

Lão t.ử nhà họ Tống sao lại sinh ra cái thứ hỗn chướng như ngươi chứ!”

 

“Lão tổ, con cũng không muốn mà!”

 

Tống Đức mang một khuôn mặt khổ sở trả lời, “Là người nhà họ Hàn ngang ngược không giảng đạo lý, ra tay trước!

 

Chúng ta tổng không thể ngồi chờ ch-ết được chứ?”

 

“Nói bậy!”

 

Tống Kim Cương vung tay tát một cái cho hắn quay mòng mòng, hằn học nói, “Đừng tưởng ta cái gì cũng không biết!

 

Nếu không phải ngươi cứ nhất định dẫn người đi tìm phiền phức cho ai đó, để đến mức dẫn tới đại họa như thế này?”

 

“Nhưng mà...”

 

Tống Đức nghiến răng, vẻ mặt đầy không cam lòng nói, “Nàng ta đã g-iết Tống Mệnh!

 

Đó là tôn nhi của con, tôn nhi ruột thịt!

 

Là người cầm lái tương lai của nhà họ Tống chúng ta!

 

Con tổng không thể coi như không có chuyện gì xảy ra được chứ?”