Tiểu Sư Muội Thiên Tư Xuất Chúng, Nhưng Ngũ Hành Thiếu Đức

Chương 686



 

“Đáng đời!

 

Đáng cho cái miệng tiện của ả!”

 

“Hình như có chút lợi hại đấy!”

 

Nhìn đao mang đang ngày càng đến gần, ánh mắt Trì Vũ khẽ d.a.o động, hắc mang trên Ma kiếm càng lúc càng đậm đặc.

 

“Thiên Ma Trảm!”

 

Nàng quát đại một tiếng, nghênh đón đao mang, toàn lực c.h.é.m ra một kiếm.

 

Khoảnh khắc kiếm khí đen kịt va chạm cùng đao mang kia, một tiếng nổ kịch liệt vang lên, ánh sáng phát ra soi sáng đêm đen rực rỡ tựa ban ngày.

 

“Hừ!

 

Giãy dụa vô ích!”

 

Đồ Diệp lạnh lùng nhìn nữ nhân đối diện, đã bắt đầu ảo tưởng đến kết cục thê t.h.ả.m khi ả bị nổ đến mảnh giáp không còn.

 

Đợi đến khi d.a.o động năng lượng tan biến, lại thấy nơi Trì Vũ đứng lúc nãy đang úp một chiếc nồi đen.

 

Ngay sau đó chiếc nồi đen lật mở, tiểu tiện nhân kia vậy mà lông tóc không tổn hao gì đứng thẳng dậy!

 

Chương 534 Chẳng lẽ, ngươi là đệ t.ử của người đó

 

“Chuyện gì thế này?

 

Một chiếc nồi nát, vậy mà có thể đỡ được Nộ Diễm Trảm của ta!”

 

Đồ Diệp trợn tròn mắt, vẻ mặt đầy vẻ không thể tin nổi.

 

Đòn này, bản thân lão đã dốc hết mười phần sức lực, vậy mà không lấy được cái mạng nhỏ của ả!

 

Giây tiếp theo, nữ nhân kia vác nồi, chạy trối ch-ết về phía chỗ tối.

 

Vừa chạy, vừa nôn ra m-áu, xem chừng là bị thương không nhẹ.

 

“Hừ!

 

Bây giờ muốn chạy?

 

Muộn rồi!

 

Dám nh.ụ.c m.ạ ta, hôm nay chính là ngày giỗ của ngươi!”

 

Khiến bản thân mất mặt trước đám đông, Đồ Diệp làm sao có thể thả ả chạy thoát, tay vung Hỏa Diễm Đao, tung người đuổi theo.

 

Thấy đối phương càng lúc càng gần, Trì Vũ vừa chạy vừa hét:

 

“Ái chà, đừng đuổi nữa, đừng đuổi nữa!

 

Sai rồi!

 

Thật sự sai rồi!”

 

“Ta đã nói rồi, muộn rồi!

 

Lúc ngươi nh.ụ.c m.ạ bản tọa, nên nghĩ đến bản thân sẽ có kết cục gì!

 

Kiếp sau, quản cho tốt cái miệng rách của ngươi đi!”

 

Thấy ả đã lui không còn đường lui, Đồ Diệp nhe răng cười tiến lên.

 

Mà đúng lúc này, phía sau truyền đến một trận xôn xao.

 

Khoảnh khắc Lăng, Không nhị lão xuất hiện, Trì Vũ lập tức thay đổi sắc mặt, hai tay chống nạnh:

 

“Hê~ Ta sai chỗ nào cơ?”

 

“Đồ Diệp, thúc thủ chịu trói đi!

 

Chúng ta có lẽ còn có thể cân nhắc để lại cho ngươi một cái mạng nhỏ!”

 

“Nếu ngươi ngoan cố chống cự, chắc chắn phải ch-ết!”

 

“Hàn Lăng, Hàn Không!”

 

Tim của Đồ Diệp trong nháy mắt chìm xuống đáy cốc.

 

Sơ suất rồi!

 

Tiểu tiện nhân này vừa rồi là cố ý yếu thế, mục đích là để dụ lão mắc câu!

 

Mà hai lão bất t.ử này, thực lực chỉ đứng sau lão quỷ Hàn Chấn Thiên.

 

Một thân một mình lão, tuyệt đối không phải là đối thủ của hai người họ.

 

Có rồi!

 

Trong đầu lóe lên một tia sáng, bắt giặc phải bắt vua trước!

 

Nếu bọn họ đã quan tâm đến tiểu tiện nhân kia như vậy, chỉ cần lão bắt ả làm con tin trước, cục diện này có thể phá!

 

Nghĩ đến đây, Đồ Diệp giả vờ chịu thua:

 

“Hai vị, có gì thì từ từ nói!

 

Hàn gia các ngươi và Thánh Hỏa Điện của ta thật ra không có thù oán gì, hoàn toàn không cần thiết phải náo đến mức bất t.ử bất hưu, các ngươi nói xem có đúng đạo lý này không?”

 

Khi lời vừa dứt, Đồ Diệp đột ngột tăng tốc, tay phải tạo thành hình trảo, vồ thẳng về phía Trì Vũ.

 

Thấy sắp sửa đắc thủ đến nơi, dưới chân đột nhiên hiện lên từng đạo văn lộ trận pháp kỳ quái.

 

Mấy đạo quỷ ảnh thoáng qua trước mắt, khoảnh khắc này lão chỉ cảm thấy c-ơ th-ể nặng nề dị thường, đã không thể cử động, linh hồn dường như muốn bị thứ gì đó kéo ra khỏi thể xác.

 

Đồng thời bên tai truyền đến từng trận tiếng quỷ khóc sói hú.

 

Đồng t.ử Đồ Diệp co rụt lại, thất thanh kinh hãi kêu lên:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Đây là...

 

Vạn Quỷ Phược Linh Trận!

 

Gần đây... chẳng lẽ còn có quỷ tu?”

 

“Geigeigei~” Theo mấy tiếng cười quái dị, phía sau Trì Vũ hiện lên thân ảnh của một A Phiêu (hồn ma).

 

Chân không chạm đất bay đến trước mặt Trì Vũ, bắt đầu tranh công:

 

“Hắc hắc, thế nào, chiêu này ta mới lĩnh ngộ được dùng tốt chứ?”

 

“Cũng bình thường thôi~” Trì Vũ bĩu môi, “Ta tốn bao nhiêu tiền mua cho ngươi cái quan tài nát kia.

 

Nếu không có chút tác dụng nào, ta về sẽ chẻ ra làm củi đốt!”

 

Nghe cuộc đối thoại của một người một ma này, khóe miệng Đồ Diệp giật mạnh:

 

“Ngươi... ngươi vậy mà còn nuôi thứ tà vật này!”

 

“Thì sao nào?”

 

Trì Vũ đảo mắt trắng, “Ra tay!”

 

“Băng Long Kình!”

 

Lăng, Không nhị lão đồng thời ra tay.

 

Đồ Diệp tại chỗ bị đ-ấm ngã lăn ra đất, phun ra liên tục mấy ngụm m-áu tươi.

 

Nhị lão hoàn toàn không cho lão cơ hội phản kháng, một trận hợp lực đ-ánh đ-ập hội đồng xong, trực tiếp phế đi tứ chi của lão.

 

Đồ Diệp nén đau đớn kịch liệt, đỏ mắt gầm rống lên:

 

“Bỉ ổi!

 

Ngươi đã nói là đấu đơn mà?

 

Bây giờ thế này là tính sao?”

 

“Thì là đấu đơn mà!”

 

Trì Vũ thản nhiên dang tay, “Một mình ngươi, đấu đơn với một đám chúng ta, thế nào?

 

Đủ nể mặt ngươi rồi chứ?”

 

“Ngươi!

 

Phụt~” Một ngụm m-áu tim phun ra, sắc mặt Đồ Diệp trong nháy mắt trở nên trắng bệch như tờ giấy.

 

Lần đầu tiên lão cảm nhận được sự hiểm độc của lòng người.

 

Cái cảm giác bị người ta trêu đùa này, quả thực khó chịu tột cùng!

 

“Tả hộ pháp!”

 

Người của Thánh Hỏa Điện, lúc này cuối cùng cũng chậm rãi tới muộn.

 

“Ô hô, người cứu ngươi đến rồi kìa!

 

Có cảm động không?”

 

Trì Vũ giơ chân đ-á đ-á họ Đồ đang nằm bò trên đất.

 

Thấy hộ pháp đại nhân nhà mình chịu nhục, người của Thánh Hỏa Điện lập tức hét lên:

 

“Tiện tỳ!

 

Ngươi đ-á thêm một cái nữa thử xem!”

 

“Nghe thấy rồi chứ, đây là người của ngươi bảo ta đ-á đấy nhé!”

 

Trong lúc nói chuyện, Trì Vũ tung một cước thật nặng đ-á vào mạng sườn của Đồ Diệp.

 

“Rắc~” Tiếng xương gãy vang lên, đau đến mức lão gào thét t.h.ả.m thiết.

 

Chịu nỗi nhục lớn này, Đồ Diệp vốn định vứt bỏ nhục thân để trốn thoát, lại thấy trên tay nữ nhân kia không biết từ lúc nào đã xuất hiện một lá cờ vàng ch.ói mắt.

 

Từ d.a.o động linh hồn tỏa ra bên trên có thể phán đoán, thứ này chắc chắn là dùng để thu hồn!

 

Chỉ đành nén xuống ý nghĩ trong lòng, nghiến răng căm hận nói:

 

“Hôm nay sa vào tay ngươi, ta nhận!

 

Nói đi, phải thế nào mới chịu thả ta?

 

Ngươi nên biết, g-iết ta, không có bất kỳ lợi ích gì cho ngươi cả!”

 

“Nhưng giữ ngươi lại, đối với ta mà nói, hình như cũng chẳng có lợi ích gì nhỉ?

 

Ngươi nói xem?”

 

Vừa nói, Trì Vũ vừa giơ chân di di trên người lão.

 

Kẻ điên!

 

Đây mẹ nó đúng là một kẻ điên!

 

Đồ Diệp đau đến nhe răng trợn mắt, khó khăn mở miệng:

 

“Ngươi muốn cái gì, ta đều có thể cho ngươi!

 

Linh khí, đan d.ư.ợ.c, công pháp...

 

đàn ông cũng được!”

 

Trì Vũ lắc đầu, lực chân dần dần tăng nặng:

 

“Ngại quá, những thứ ngươi nói, hình như ta đều không hứng thú, hay là... ngươi nghĩ kỹ lại xem, còn có cái gì khác không?”