Tiểu Sư Muội Thiên Tư Xuất Chúng, Nhưng Ngũ Hành Thiếu Đức

Chương 718



 

“Trẻ con mà, không hiểu chuyện là bình thường.

 

Được rồi, muội nghỉ ngơi đi, ta còn có việc, đi trước đây.”

 

“Đại sư tỷ đi thong thả, muội không tiễn tỷ được đâu.”

 

Đợi đến khi khí tức của tỷ ấy hoàn toàn biến mất, A Phiêu mới dám từ trong chỗ tối bay ra, thấp giọng oán trách:

 

“Lần sau tỷ ấy tới, cô có thể báo trước cho tôi một tiếng không?

 

Cứ thế dẫn về nhà, vừa nãy dọa ch-ết tôi luôn rồi đấy!”

 

“Sợ cái gì?

 

Đại sư tỷ cũng đâu có ăn thịt ngươi.”

 

Trì Vũ không thèm để ý xua xua tay.

 

Nghĩ mãi không ra, đại sư tỷ là người tốt như vậy, tại sao đa số mọi người đều sợ tỷ ấy như vậy nhỉ?

 

“Trên người tỷ ấy sát khí nặng quá, không đùa đâu, nhìn thấy tỷ ấy là bắp chân tôi cứ run bần bật lên ấy!”

 

A Phiêu vẫn còn sợ hãi vỗ vỗ ng-ực, thuận tay lôi ra một cái bình nhỏ đưa qua, “Nè ~ Đây là sản phẩm mới.”

 

“Ồ?”

 

Trì Vũ vặn nắp bình ra, bên trong là chất lỏng màu đỏ thẫm đặc quánh như m-áu, ngửi ngửi một chút, lại không ngửi thấy chút mùi thơm nào.

 

Trong mắt lóe lên một tia nghi hoặc, “Ngươi chắc chắn thứ này có độc?”

 

“Không có.”

 

A Phiêu lắc đầu, “Thứ này vốn là một loại phế phẩm, nhưng tôi phát hiện ra nó có một loại công hiệu thần kỳ khác, ước chừng cô sẽ thấy hứng thú đấy.”

 

“Thật sao?”

 

Nói như vậy quả thực đã khơi dậy hứng thú của Trì Vũ, ngay lập tức ngồi xếp bằng dậy, “Nói nghe chút coi.”

 

“Hắc hắc ~” A Phiêu nhe răng cười, “Uống thứ này vào, sẽ bị chảy m-áu không ngừng!

 

Loại mà có chặn cũng không chặn nổi ấy!”

 

“Thất khiếu?”

 

“Không ~” A Phiêu không nói rõ, nhưng theo ánh mắt của nó không ngừng dời xuống, cuối cùng dừng lại ở một nơi nào đó, Trì Vũ lập tức hiểu ra.

 

Không khỏi kêu thất thanh lên, “Cái đệch!

 

Thế chẳng phải uống vào xong, một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày đều bị bà dì ghé thăm sao?

 

Cái này ai mà chịu nổi chứ!”

 

“Hắc hắc, tuy không thể làm người ta mất mạng, nhưng lại có thể hành hạ người ta tới mức sống không bằng ch-ết!”

 

A Phiêu cười tà mị một tiếng, “Thế nào, thu-ốc này thú vị chứ?”

 

“Quả thực thú vị!”

 

Trì Vũ gật đầu, nhìn cái bình nhỏ trong tay, lại hỏi, “Hiệu quả này không phân biệt nam nữ chứ?”

 

“Không phân.”

 

“Thế thì đúng là một món bảo bối!

 

Sau này hưng hứa sẽ có đất dụng võ.”

 

Trì Vũ cẩn thận cất nó vào ngăn bí mật của tủ.

 

Chân núi Thiên Trì Phong mới.

 

Trong một gian nhà cỏ cực kỳ sơ sài.

 

Miêu Hữu Bệnh hai người ngồi trên chiếc chiếu rách nát ẩm ướt, đầy gián và sâu bọ bò lổm ngổm, ra sức cạy cái hũ sắt trên đầu, muốn tháo nó xuống.

 

Thực hiện một hồi thao tác, lại kinh ngạc phát hiện ra, thứ này dường như mọc trên đầu vậy, căn bản không tháo ra được.

 

“Lạ thật đấy, chỉ là một cái hũ rách thôi mà, sao lại không tháo ra được nhỉ?”

 

Miêu Hữu Bệnh hai tay bấu vào mép hũ, dùng hết sức bình sinh mà vẫn không thể tháo nó xuống được.

 

Đã từ bỏ giãy dụa, Kê Vô Lực trầm giọng nói:

 

“Ngươi đừng có phí sức nữa, hưng hứa là bên trong này có môn đạo gì đó, ngày mai tìm nữ nhân kia hỏi một chút.”

 

“Cũng đúng.”

 

Miêu Hữu Bệnh bất đắc dĩ từ bỏ, đ-ánh giá hoàn cảnh nhà cỏ một phen, không khỏi oán trách, “Cái nơi rách nát gì thế này?

 

Hoàn cảnh cũng quá tệ rồi đấy chứ?

 

Ngươi nhìn xem, nóc nhà còn bị dột nữa!

 

Chuyện này nếu mà mưa xuống...”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Rắc ~” Lời vừa dứt, một tiếng sấm nổ vang trời, ngay sau đó mưa như trút nước xuống.

 

Ngoài nhà mưa to, trong nhà cũng mưa to, hai người ngay lập tức ướt như chuột lột.

 

Kê Vô Lực gạt nước mưa trên mặt đi, phóng xuất linh lực chống lên một cái hộ trảo, nghiến răng nói:

 

“Tạm bợ một đêm đã, ngày mai chúng ta tự bỏ tiền ra, thuê người xây dựng lại là được.”

 

Dù sao vẫn còn một khoản tiền thừa lớn, phung phí một chút cũng không sao.

 

Hai người cứ như vậy ngồi xổm ở góc tường, ngồi khô cả một đêm.

 

Sáng sớm hôm sau trời chưa sáng đã đi tìm thợ thủ công tới xây nhà mới.

 

Vừa mới bắt đầu động công, đã thấy Trì Vũ dắt ch.ó thong thả đi tới.

 

Mí mắt Kê Vô Lực run lên:

 

“Tại sao nhìn thấy nàng, trong lòng lại có một loại dự cảm không lành nhỉ?”

 

Quả nhiên không ngoài dự đoán, giây tiếp theo, đã nghe thấy tiếng quát tháo của nàng truyền tới:

 

“Dừng lại!

 

Ai cho các ngươi chưa được phép đã tự tiện động công?”

 

Kê Vô Lực vội vàng nghênh đón, bồi cười nói:

 

“Tiên t.ử, hoàn cảnh cư trú này thực sự có chút không được như ý, chúng ta tối qua bị dột cả đêm, cũng là bất đắc dĩ mới...”

 

“Im miệng!”

 

Trì Vũ căn bản không cho lão cơ hội nói hết, lạnh lùng dạy bảo, “Chịu được khổ trong khổ, mới tu thành tiên trên tiên!

 

Chỉ có chịu khổ nhiều, mới có thể tôi luyện ra ý chí thép như ta được!

 

Có biết không, để cung cấp cho các ngươi hoàn cảnh tu luyện tốt như thế này, tông môn đã tiêu tốn bao nhiêu tâm huyết không?

 

Hai ngươi thì hay rồi, không những không biết ơn, còn ác ý phá hoại kiến trúc tông môn!

 

Quả thực mật to bằng trời!”

 

“Tiên t.ử bớt giận!”

 

Thấy nàng càng nói càng kích động, Kê Vô Lực chỉ đành đặt tư thái xuống mức thấp nhất, hạ giọng thấp hèn nói, “Hai người chúng ta không phải cố ý muốn phá hoại kiến trúc tông môn...”

 

Trì Vũ cắt ngang ngay lập tức:

 

“Nói nhiều vô ích!

 

Phạt tiền!”

 

Tốt tốt tốt!

 

Cái này mẹ nó mới là mục đích ngươi sáng sớm tới đây đúng không?

 

Ta thấy ngươi không móc sạch tiền trong túi hai anh em ta ra là sẽ không dừng lại đâu!

 

Hai người tức tới mức nghiến răng nghiến lợi, nhưng vì cân nhắc lâu dài, chỉ đành ngậm đắng nuốt cay, ngoan ngoãn dâng lên một túi Huyền Tinh.

 

Thu lấy Huyền Tinh, sắc mặt Trì Vũ rốt cuộc cũng dịu đi đôi chút:

 

“Nể tình thái độ nhận lỗi của hai người khá tích cực, chuyện này ta không truy cứu nữa.

 

Nhưng hai người nhớ kỹ cho ta, muốn động công thì phải làm báo cáo trước, ta phê chuẩn, thiết kế đồ thông qua rồi, mới nộp lên trên đăng ký vào sổ sách mới được thi công.

 

Nếu không thì chính là xây dựng trái phép!

 

Hậu quả đó cực kỳ nghiêm trọng đấy!”

 

“Cái này cũng quá phức tạp rồi đi?”

 

Kê Vô Lực nghe mà đầu muốn nổ tung, lông mày xoắn lại thành hình chữ bát.

 

Phải biết rằng, bản thân ở Thánh Hỏa Điện, muốn xây dựng cái gì cũng chỉ là chuyện một câu nói.

 

Tới cái tông môn rách nát này, thủ tục lại phiền phức như thế!

 

Chắc chắn không phải là đang cố ý tìm chuyện đấy chứ?

 

Chương 561 Ngươi nói con mụ đen tối kia, có phải là cố ý hành hạ hai ta không

 

Lần này quả thực đã bị lão đoán đúng rồi, Trì Vũ chính là tới để cố ý tìm chuyện.

 

“Quốc có quốc pháp, tông có tông quy!

 

Vân Kheo Tông ta, chính là lập chí muốn tạo dựng thành đại tông môn đệ nhất thượng giới, làm mọi chuyện đều có quy trình nghiêm ngặt.

 

Không phải hạng tông môn gà rừng không lên được mặt bàn như Thánh Hỏa Điện có thể so sánh được đâu!”

 

Nàng không nói thêm gì nữa, phất phất tay áo, “Được rồi, hai người nhớ kỹ lời ta nói, đừng có ngày nào cũng làm ta thấy nghẹn khuất.

 

Nếu không thì trực tiếp cuốn gói xéo đi cho ta!”