“Đúng vậy!"
Miêu Hữu Bệnh cũng đứng ra giải thích, “Thiên Tôn đại nhân, ngài nghĩ xem, lần trước bí cảnh mở ra đã là trăm năm về trước.
Yêu thú trong bí cảnh này cũng đâu có quy định là chúng không được phép đi lại lung tung đâu!"
“Ý các ngươi là, do lão t.ử xui xẻo, còn các ngươi thì không liên quan nửa điểm sao?"
Đàm Diệu nghiến răng ken két, gân xanh trên trán giật lên thình thịch.
Vốn dĩ là vậy mà!
Một cái ngoài ý muốn cũng có thể đổ lên đầu lão t.ử sao?
Còn có giảng đạo lý hay không đây?
Kê Vô Lực trong lòng oán niệm rất sâu, nhưng trên miệng lại chẳng dám hé răng nửa lời.
“Được rồi, chuyện này quả thực không thể trách bọn họ."
Thánh Hỏa Lão Tổ bước ra hòa giải, “Trong bí cảnh vốn dĩ cơ duyên và nguy hiểm luôn song hành, cũng không thể hoàn toàn ỷ lại vào bản đồ, cứ để mọi người cẩn thận một chút là được."
Đàm Diệu mặt đen như đ-ít nồi không đáp lời, nhặt bản đồ dưới đất lên, mở ra liếc nhìn đại khái một cái:
“Tất cả đi theo bước chân của bản tôn, nếu ai tụt lại phía sau, hậu quả tự chịu!"
Tiếp theo đó quả thực không xảy ra ngoài ý muốn gì, đoàn người bình bình an an đi qua một đoạn đường, đi tới một khu rừng cây kỳ quái.
Nơi này trên bản đồ có đ-ánh dấu, trong rừng có Xích Huyễn Xà xuất hiện.
Loại rắn này không có sức sát thương gì lớn, nhưng lại có thể phun ra một loại sương mù màu đỏ, khiến người hít phải nảy sinh ảo giác, từ đó tàn sát lẫn nhau.
Đàm Diệu lạnh giọng nhắc nhở:
“Tất cả nín thở, vạn lần không được hít phải làn sương đỏ kia!
Một khi phát hiện Xích Huyễn Xà, phải diệt sát chúng từ khoảng cách xa!"
“Rõ!"
Vào rừng, quả nhiên đúng như lời đ-ánh dấu trên bản đồ, có không ít những con rắn nhỏ màu đỏ đang du đãng trong bóng tối.
Không đợi Đàm Diệu hạ lệnh, các đệ t.ử thi nhau ra tay, thấy một con g-iết một con, căn bản không cho chúng có cơ hội phun ra độc vụ.
Trong nhất thời, sự chú ý của mọi người đều đổ dồn vào lũ Xích Huyễn Xà.
Không một ai nhận ra rằng, từng cái cây kỳ quái xung quanh theo sự di chuyển của bọn họ, cũng đang lặng lẽ thay đổi tư thái.
“Vút~" Một cành cây sắc nhọn, thừa dịp một đệ t.ử xoay người trong nháy mắt, lấy tốc độ sét đ-ánh không kịp bịt tai đ-âm xuyên qua sau gáy của hắn.
Chỉ trong chớp mắt, đã hút sạch sành sanh huyết nhục trong c-ơ th-ể hắn.
Đáng sợ hơn là, linh hồn của người bị hút cũng cùng với huyết nhục hóa thành chất dinh dưỡng cho cái cây quái dị kia.
Cảnh tượng tương tự liên tục xảy ra ở khắp nơi, Đàm Diệu với cảm giác nhạy bén rất nhanh đã phát hiện ra điều bất thường, hét lớn:
“Đừng quan tâm đến lũ rắn đó nữa!
Cẩn thận những cái cây bên cạnh!"
“Vút~" Lời vừa dứt, một cành cây từ trong bóng tối đ-âm thẳng về phía sau gáy của hắn.
“Thiên Tôn đại nhân cẩn thận!"
Miêu Hữu Bệnh ở bên cạnh vung móng vuốt xuống, cành cây bị c.h.é.m đứt tại chỗ, chất lỏng xanh biếc phun đầy đầu đầy mặt hắn.
Đàm Diệu thừa cơ ném ra một quả cầu lửa, cái cây quái dị phía sau lưng lập tức bốc cháy.
“A a a!!"
Cái cây quái dị giống như người sống, phát ra tiếng kêu t.h.ả.m thiết thê lương, ngã xuống đất không ngừng giãy giụa.
Theo tiếng kêu t.h.ả.m thiết này vang lên, những cái cây quái dị trong rừng tức khắc trở nên linh hoạt, tiếng kêu quái dị y y nha nha nghe mà da đầu tê dại.
“Đốt!
Đốt sạch cánh rừng này cho ta!"
Đàm Diệu nhảy vọt lên cao, Thiên Diễm trong tay ngưng tụ thành một đóa hỏa liên khổng lồ giữa không trung, “Thiên Liên, nộ tiếu!"
“Oanh tành~" Tiếng nổ lớn vang lên, cả cánh rừng trong nháy mắt hóa thành một biển lửa.
“A a!!"
Những cái cây bị đốt cháy, t.h.ả.m thiết lao về phía đám đông, hễ ai bị kéo lại đều cùng nó hóa thành tro bụi.
“Rút!
Mau rút!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đàm Diệu đi tiên phong mở đường, mấy vị trưởng lão theo sát phía sau.
Mà lúc này trên sườn núi cách đó không xa, đám người Trì Vũ đang tĩnh lặng nhìn xuống biển lửa đang di động bên dưới.
Một lát sau, mấy người đồng thời xoay người, đi về hướng khác.
Vất vả lắm mới thoát khỏi biển lửa, Đàm Diệu lúc này đã tức đầy ng-ực.
Trải qua một phen này, đệ t.ử dưới trướng chỉ còn lại khoảng trăm người, mà ai nấy đều mặt mũi xám xịt, còn chẳng bằng kẻ ăn mày, đâu còn nửa điểm phong thái ngày thường.
Hắn sầm mặt nhìn về phía hai người Kê, Miêu:
“Vụ này lại giải thích thế nào?
Hai người các ngươi nói xem!"
“Chuyện này..."
Hai người nhìn nhau, Kê Vô Lực kiên trì bước lên giải thích, “Thiên Tôn đại nhân, ta nghĩ trên bản đồ khó tránh khỏi có chút sai sót, cũng là bình thường..."
“Sai sót?"
Đàm Diệu nghe vậy trợn trừng mắt, một cước đ-á văng hắn ngã nhào xuống đất, “Tin tức quan trọng như vậy mà nàng ta không ghi lại, lại bắt chúng ta chú ý mấy con rắn rách nát!
Đây rõ ràng là cố ý đ-ánh lạc hướng sự chú ý của chúng ta!"
Không đợi hai người ngụy biện, ngữ khí Đàm Diệu trầm xuống, “Hiện tại ta nghiêm trọng hoài nghi, có phải hai người các ngươi cố ý câu kết với người của Vân Khê Tông, lấy cái bản đồ rách này về để hãm hại lão t.ử hay không!
Còn nữa, số Huyền Tinh kia, có phải đã bị hai người các ngươi nuốt riêng rồi không?
Các ngươi to gan thật đấy!"
Nghe thấy lời này, sắc mặt hai người thay đổi kịch biến:
“Thiên Tôn đại nhân!
Ngài sao có thể nghĩ về chúng ta như vậy?"
“Đúng vậy!
Ta và Kê ca vì Thánh Hỏa Điện, không tiếc dấn thân vào nguy hiểm, dũng cảm xông vào ma quật, đấu trí đấu dũng với mụ đàn bà kia!
Tấm lòng này, trời đất chứng giám, nhật nguyệt soi sáng!"
Thấy Đàm Diệu vẫn giữ bộ mặt hầm hầm, hai người nghiến răng, giơ tay lên trời:
“Thiên Tôn đại nhân nếu vẫn không tin, hai người chúng ta có thể dùng đạo tâm thề thốt!
Nếu có nửa điểm lòng riêng, trời tru đất diệt!
Xác không toàn thây!"
Sau một hồi trầm mặc ngắn ngủi, Đàm Diệu chậm rãi mở miệng:
“Nếu các ngươi đã nói như vậy, bản tôn tạm thời tin các ngươi thêm một lần nữa.
Tuy nhiên, nói trước để các ngươi biết, nếu còn xảy ra sai sót nào nữa, đừng trách ta tâm ngoan thủ lạt!
Còn nữa!
Đoạn đường phía sau, hai người các ngươi chịu trách nhiệm đi trước thăm dò, ta nghĩ các ngươi chắc không có ý kiến gì chứ?"
Đàm Diệu tự nhiên sẽ không vì vài câu nói ngắn ngủi mà xóa tan nghi ngờ trong lòng.
Nhưng so với việc g-iết bọn họ vào lúc này, thà rằng tận dụng bọn họ thì hơn.
Hai người nhìn nhau, nghiến răng đáp:
“Nguyện nghe theo sự sắp xếp của Thiên Tôn đại nhân!"
“Rất tốt!
Vậy thì tiếp tục tiến lên!"
Mà đoạn đường tiếp theo, thuận lợi đến mức vô lý.
Không những không có nguy hiểm, mà còn thuận tay thu hoạch được mấy món bảo bối.
Kê Vô Lực cầm một cây linh thực quý hiếm, đi đến bên cạnh Đàm Diệu tranh công:
“Thiên Tôn đại nhân ngài xem, ta đã nói rồi, cái bản đồ này không thể nào là giả được!"
Đàm Diệu không đáp lời, hắn luôn cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng lại không nói ra được là ở chỗ nào.
Cứ như có ai đó đứng sau lưng cố ý dẫn dắt, đ-âm ngươi một đao, rồi lại ban cho ngươi một quả táo.
Tổng kết lại, thương tổn xa xa lớn hơn thu hoạch.