“Không ngờ người còn chưa tới, giữa hư không đột nhiên xuất hiện một bàn tay lớn, bóp c.h.ặ.t lấy cổ lão như bóp ch-ết một con ch.ó, trong chốc lát đã khiến lão không thể cử động được.”
Cảnh tượng này ngay lập tức làm Lão Ngũ kinh hãi.
Cho dù Lão Bát đang mang thương tích, cũng không đến nỗi bị khống chế dễ dàng như vậy chứ!
Người này rốt cuộc lai lịch thế nào?
Đối phương ngáp một cái, khẽ mở mắt:
“Chỉ dựa vào cái danh Tam điện chủ của ngươi mà muốn diệt Vân Khê Tông ta, e là chưa có bản lĩnh đó đâu."
“Ngươi rốt cuộc là ai?
Mau buông Lão Bát ra!"
Lão Ngũ bước tới một bước, lạnh giọng quát.
Người kia vươn vai, chậm rãi mở miệng:
“Đại trưởng lão Vân Khê Tông, Hàn Thiên Nhi."
“Hóa ra là ngươi!"
Ngay khi nghe thấy danh hiệu, sắc mặt Lão Tam đại biến.
Yêu nữ nhà họ Hàn, sao nàng ta lại ở đây.
Lão thay đổi thái độ cao cao tại thượng lúc nãy, hạ giọng nói:
“Ngươi đừng có làm bừa, đừng quên giữa ngươi và vị kia có ước định đấy!
Ngươi không được ra tay với người của Thánh Nhân Cung ta!"
“Đúng vậy!
Thực sự là như vậy."
Hàn Thiên Nhi gật đầu:
“Nhưng... ngươi có phải đã quên mất ước định này còn có một tiền đề không?
Thánh Nhân Cung các ngươi không được chủ động trêu chọc ta!"
“Chúng ta trêu chọc ngươi khi nào!"
Lão Tam có chút tức giận.
“Đầu ngươi không bị vào nước đấy chứ?"
Hàn Thiên Nhi dùng ánh mắt nhìn kẻ thiểu năng nhìn lão nói:
“Đã đ-ánh tới tận tông môn của ta rồi, đây mà không gọi là trêu chọc sao?
Ta nói cho ngươi biết, cho dù hôm nay ta đ-ánh ch-ết sạch các ngươi, ta cũng là người có lý!"
“Chát~"
Lời vừa dứt, trên mặt Lão Tam đã xuất hiện thêm một dấu bàn tay đỏ hỏn, m-áu tươi chảy ròng ròng.
Hơi một tí là tát vào mặt lão đấy hả?
“Tông môn của ngươi?"
Lão Tam ôm lấy gò má phải đã mất hết cảm giác, cố nén cơn giận trong lòng chất vấn:
“Ngươi trở thành người của Vân Khê Tông từ khi nào?"
“Sao hả?
Ta gia nhập tông môn lúc nào còn phải báo cáo với ngươi à?
Ngươi xứng sao?"
Hàn Thiên Nhi không hề nể mặt đối phương, mở miệng là một tràng mắng mỏ.
“Ngươi..."
“Được rồi!
Đừng có ngươi với chả ta nữa."
Hàn Thiên Nhi cắt ngang:
“Một là cuốn xéo cùng đám người của ngươi!
Hai là ở lại đây mãi mãi."
Lão Tam nghiến răng, tức tối nói:
“Vậy thì ngươi mau buông Lão Bát ra đi!
Hắn sắp không chịu nổi rồi!"
Lão Bát tội nghiệp bị bóp cho trợn ngược mắt, nước dãi chảy dài, trông vô cùng t.h.ả.m hại.
“Ồ~ r-ác r-ưởi thì phải mang đi, đừng làm bẩn vùng đất phong thủy này của ta."
Hàn Thiên Nhi phất tay áo, Lão Bát ngay lập tức bị ném văng ra xa.
“Chúng ta đi!"
Lão Tam vô cùng không cam lòng nghiến răng, quay đầu bỏ đi.
Lão Ngũ đỡ lấy Lão Bát nhanh ch.óng đi theo:
“Tam ca, lẽ nào chúng ta thực sự phải ra về tay trắng như vậy sao?"
“Vậy ngươi muốn thế nào?
Phải bỏ mạng ở đây mới vừa lòng à?"
Lão Tam lạnh lùng liếc lão một cái.
“Nhưng mà..."
“Thôi đi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lão Tam cắt ngang lời lão, mặt mày u ám nói:
“Nàng ta không đắc ý được lâu đâu, đợi Đại ca từ Thiên Ngoại Thiên trở về, có được thứ đó rồi mới tới dọn dẹp nàng ta cũng chưa muộn!"
Nghe vậy, Lão Ngũ không nói thêm gì nữa, lẳng lặng bước theo.
Thấy người của Thánh Nhân Cung biến mất không còn tăm hơi, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.
Những đệ t.ử nhìn Hàn Thiên Nhi với ánh mắt vô cùng phức tạp.
Phải biết rằng, vị Đại trưởng lão này hầu như không bao giờ lộ diện trong tông môn.
Đồn rằng nàng không nhận đồ đệ, cũng không quản bất kỳ sự vụ nào của tông môn, đúng chuẩn một kẻ nhàn rỗi.
Ai ngờ được nàng lại có thực lực như vậy!
Đúng là mở mang tầm mắt.
Quay lại đại điện tông môn, Nguyệt Vô Ngân thở dài:
“Xem ra Thánh Nhân Cung này đã bị chúng ta đắc tội ch-ết rồi."
Hàn Thiên Nhi hiếm khi tham gia vào cuộc trò chuyện:
“Cho dù ngươi không đi gây chuyện, đám ngụy quân t.ử đó sớm muộn gì cũng tìm tới cửa thôi.
Bọn họ không cho phép có thế lực nào đe dọa đến địa vị của mình đâu."
“...
Hơn nữa, đứng sau Thánh Hỏa Điện đó chính là Thánh Nhân Cung điều khiển, kế sách hiện nay là nhanh ch.óng nâng cao thực lực!"
“Cũng không biết mấy đứa tụi nó tình hình thế nào rồi."
Nguyệt Vô Ngân có chút lo lắng nhìn ra ngoài đại điện.
“Tính toán ngày tháng, chắc cũng sắp về rồi nhỉ."
Hai ngày sau.
Đám người Trì Vũ lần lượt trở về.
Vạn hạnh là Đàm Diệu không mang theo mảnh vỡ đó bên người mà giấu trong động phủ.
Sau khi báo cáo tình hình, Liễu Vô Cực trầm giọng nói:
“Hiện tại muội đã có được sáu mảnh vỡ, còn một mảnh nữa nằm trong tay Huyết tộc, xem ra phải đi Huyết tộc một chuyến rồi."
Lời vừa dứt, đã có đệ t.ử vào báo:
“Ngoài cổng sơn môn có người cầu kiến, nói là cố nhân của Vũ sư tỷ."
Cố nhân của ta?
Trì Vũ thốt lên:
“Ai vậy?
Nam hay nữ?"
Đệ t.ử đó cung kính đáp:
“Là nam, tự xưng là Vương t.ử của tộc Chúc Long."
“Hóa ra là hắn!"
Trì Vũ sờ sờ cằm, quay sang nhìn Nguyệt Vô Ngân:
“Cho hắn vào, nếu hỏi đến con thì cứ bảo con không có nhà.
Bất kể hắn nói gì cứ thoái thác đi là được, tóm lại là đừng có đồng ý."
“Con lại muốn giở trò gì nữa đây?"
Lão già vô cùng khó hiểu.
“Đến lúc đó Người sẽ biết thôi."
Trì Vũ không giải thích thêm, xoay người bước ra ngoài.
Không lâu sau, một thiếu niên mặt trắng ăn mặc hoa lệ được đệ t.ử dẫn vào đại điện tông môn.
Rất biết điều chắp tay:
“Vãn bối Vân Dật của tộc Chúc Long, bái kiến Tông chủ cùng chư vị trưởng lão."
Nguyệt Vô Ngân cười hì hì xua tay:
“Không cần đa lễ!
Mau mời ngồi."
“Đa tạ Tông chủ đại nhân."
Sau một hồi khách sáo, Vân Dật ngồi xuống chiếc ghế lớn bên cạnh, nhìn quanh một lượt nhưng không thấy bóng dáng Trì Vũ.
“Không biết tiểu hữu từ xa tới đây có chuyện gì?"
Nguyệt Vô Ngân vẻ mặt hiền hậu nhìn hắn.
Vân Dật cười nói:
“Năm đó ở hạ giới, đa tạ Tiểu Trì đạo hữu của quý tông đã ra tay cứu giúp, ta mới có thể thoát khỏi khốn cảnh.
Chuyến này tới đây là đặc biệt đến để cảm tạ nàng, chỉ là không biết hiện tại nàng đang ở đâu?"
“Nó à!
Haiz!"
Lão già lắc đầu, bày ra vẻ mặt bất đắc dĩ:
“Tính tình lúc nào cũng lông bông, khắp người đều là xương phản chủ, không có tổ chức không có kỷ luật, tông môn đương nhiên là không giữ chân được nó rồi, ta cũng không biết giờ này nó đang ở đâu."
Lời vừa dứt, đã nghe Trì Vũ thầm truyền âm:
“Này, nói chuyện thì nói đi, đừng có bôi nhọ hình tượng của con có được không?"