Tiểu Sư Muội Trời Sinh Phản Cốt, Nữ Chủ Rơi Xuống Hố Nàng Liền Chôn Đất Luôn

Chương 159



 

“Phong Vô Nguyệt ôm lấy trái tim nhỏ bé của mình.”

 

Nếu không phải hắn đã có chuẩn bị trước.

 

Nếu không phải trước đó đã trải qua vô số lần.

 

Nếu không phải bây giờ hắn cũng đã có chỗ dựa.

 

Đạo tâm kiên cố hơn trước đó.

 

Cái họng của lão ngũ này, chưa biết chừng đã tiễn hắn đi rồi.

 

Hắn thu lại sự kinh ngạc trên mặt, mặt không cảm xúc trả lời:

 

“Mười viên.”

 

Và không hề thăng phẩm.

 

Đan phương là hạ phẩm, thứ hắn luyện ra cũng là hạ phẩm.

 

Hồi đó sư phụ còn khen hắn thiên phú dị bẩm nữa kìa.

 

“Tiểu sư muội, muội là thiên tài trong số các thiên tài.”

 

Phong Vô Nguyệt cảm thán nói.

 

Lúc nãy khi hắn đến, tiểu sư muội đã bắt đầu rồi.

 

Thấy nàng không rảnh để ý tới mình, hắn cũng không lên tiếng quấy rầy nàng.

 

Vốn định mình ở bên cạnh canh chừng giúp nàng, nếu xảy ra vấn đề gì thì nhắc nhở, ai ngờ căn bản không cần dùng đến hắn.

 

Lục Linh Du dè dặt gật đầu.

 

“Cũng thường thôi ạ.”

 

Chỉ là làm theo quy trình thôi mà.

 

“Sư huynh các huynh tìm muội có chuyện gì không?”

 

“Không có chuyện gì.”

 

Cẩm Nghiệp mỉm cười nói:

 

“Tứ sư huynh của muội nói muội muốn luyện đan, chúng ta liền qua đây xem chút.”

 

Tô Tiện:

 

“Không ngờ tiểu sư muội muội một lần là thành công luôn.”

 

Hắn xoa cằm:

 

“Nhìn qua có vẻ như cũng chẳng có gì khó khăn cả, ta cũng muốn thử xem sao.”

 

Dù nói rườm rà thì rườm rà một chút, các bước không được sai, cũng không được phân tâm.

 

Chẳng phải nghe tiểu sư muội nói cứ làm theo là được rồi sao?

 

Nghĩ đến bây giờ tông môn nhà mình cũng coi như là một nửa luyện đan đại tông rồi, mình nỗ lực thêm chút nữa, có phải là có thể trở thành thiên tài tam tu Kiếm Đan Khí không?

 

Vừa nghĩ đến cái này, Tô Tiện nhiệt huyết sôi trào.

 

Tô Tiện một tay khoác lên vai Phong Vô Nguyệt:

 

“Tứ sư huynh, cũng mượn cho đệ một cái lò đan đi.”

 

Phong Vô Nguyệt mặt không cảm xúc.

 

“Không có.”

 

“Hì hì, tứ sư huynh đừng giả vờ nữa, đệ biết huynh có mà.”

 

“Tiểu sư muội, có phải muội còn định mở thêm một lò nữa không?”

 

Lục Linh Du gật đầu:

 

“Vâng, là chuẩn bị thử lại lần nữa.”

 

Đan phương hạ phẩm đã thử qua rồi, tiếp theo nên thử đan phương trung phẩm rồi.

 

“Vậy hay là vẫn luyện Bổ Linh Đan?

 

Ta cùng muội.”

 

“Được thôi.”

 

Bổ Linh Đan thì Bổ Linh Đan vậy.

 

Dù sao vẫn còn linh thực.

 

Tô Tiện đắc ý cười:

 

“Tứ sư huynh huynh nhìn xem, tiểu sư muội lần này vẫn luyện Bổ Linh Đan, đệ cùng với muội ấy.”

 

Các bước luyện chế và thủ pháp kết ấn của Bổ Linh Đan trung phẩm và Bổ Linh Đan hạ phẩm, thực tế là giống nhau.

 

Điểm khác biệt chỉ là chất lượng linh thực và sự khống chế đối với lò đan.

 

Tô Tiện cảm thấy mình vừa nãy đã nhớ kỹ quy trình rồi, cứ thế mà bắt chước, cùng lắm nếu quên thì bên cạnh vẫn còn bài để chép.

 

Tỷ lệ thành công chắc chắn tăng cao.

 

Hắn tràn đầy tự tin vào bản thân.

 

Kết quả Phong Vô Nguyệt hừ lạnh một tiếng, trực tiếp lôi ra một cái nồi.

 

“Đệ dùng cái này luyện.”

 

Ở trong bí cảnh cầu sinh, nhờ phúc của Hổ Vương, linh thực trong tay bọn họ thực sự không ít, lão ngũ hứng thú bừng bừng, để hắn thử chút cũng không sao.

 

Phong Hoài Xuyên kỳ lạ nhìn Phong Vô Nguyệt một cái:

 

“Tứ sư đệ, sao đệ cũng mang theo nồi bên người vậy?”

 

Tiểu sư muội và lão ngũ mang theo thì thôi đi.

 

Đệ dù sao cũng là đan tu chính quy.

 

Sắc mặt Phong Vô Nguyệt có chút không tự nhiên:

 

“Phòng bệnh hơn chữa bệnh không được sao?”

 

Hắn liếc nhìn Tô Tiện đang mong chờ một cái, chẳng phải cái này liền có đất dụng võ rồi sao?

 

Cái nồi sắt lớn đẩy ra phía trước.

 

Phong Vô Nguyệt:

 

“Không phải muốn luyện sao?

 

Luyện đi.”

 

Tô Tiện bị cái nồi của Phong Vô Nguyệt đ-ập vào mặt, hắn cảm nhận được sự sỉ nhục.

 

“Tứ sư huynh, đệ muốn lò đan, muốn lò đan.”

 

“Đệ lần đầu tiên luyện đan, sợ đệ làm nổ lò đan.

 

Cứ dùng cái này, các bước và quy trình cứ theo bình thường mà làm.”

 

“Đệ làm sao lại là lần đầu tiên?”

 

Hắn và tiểu sư muội không biết đã cùng nhau luyện qua bao nhiêu lần rồi, coi thường ai vậy chứ.

 

Phong Vô Nguyệt mặt không cảm xúc nhìn hắn:

 

“Không làm nổ nồi ta liền đưa lò đan cho đệ.”

 

Tô Tiện còn muốn giãy giụa thêm chút nữa:

 

“Lò đan đều nhỏ nhỏ xinh xinh, cái nồi lớn thế này, bảo đệ luyện thế nào đây?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cũng không phải là nấu thang thu-ốc như trước đó.

 

“Nồi lớn thì không thể xào rau nhỏ được à?”

 

Tô Tiện:

 

“......”

 

Biết Phong Vô Nguyệt sẽ không thỏa hiệp, hắn cũng cam chịu ngồi xuống.

 

Hừ, nồi lớn thì nồi lớn.

 

Hắn mà dùng nồi lớn luyện thành công, để xem trái tim nhỏ bé của tứ sư huynh có chịu đựng nổi không.

 

Cả hai đều đem linh thực cần dùng ra.

 

Trước mặt Tô Tiện còn bị Phong Vô Nguyệt đặt một cuốn 《Luyện Đan Quy Trình Giải Thích Tỉ Mỉ》.

 

Phong Vô Nguyệt ra lệnh một tiếng.

 

Cả hai cùng lúc bắt đầu.

 

Lục Linh Du một khi tiến vào chế độ luyện đan, liền tiến vào cảnh giới quên mình.

 

Tô Tiện hứng thú bừng bừng, không bỏ sót một động tác nào đi theo Lục Linh Du.

 

Khởi động lò đan, cho nước không rễ, thêm linh thực, đốt lửa......

 

Sau đó.

 

“Bùm.”

 

Cái nồi nổ tung.

 

Tô Tiện ngơ ngác một mặt.

 

Phong Vô Nguyệt đã có chuẩn bị trước nhanh ch.óng né ra.

 

Và may mắn trước đó kiên quyết không để lão ngũ ở sát cạnh tiểu sư muội.

 

Tô Tiện không phục.

 

“Là vấn đề của cái nồi, nếu là lò đan, chắc chắn sẽ không dễ cháy hỏng như vậy.”

 

Phong Vô Nguyệt:

 

“Đệ tưởng đệ nổ nồi, là vì cái nồi không chịu được lửa?”

 

“Chứ không thì sao?”

 

Nhìn thấy đôi mắt trong veo kia của Tô Tiện, Phong Vô Nguyệt:

 

“Đệ hay là tự mình đặt một cái cấm chế cho cái nồi đi, đệ là khí tu, cái này không khó chứ?”

 

Tô Tiện:

 

.......

 

Đúng là không khó.

 

Hắn là một khí tu, đặt một cái cấm chế làm cho nồi sắt chắc chắn hơn vẫn là dễ như trở bàn tay.

 

Tô Tiện không chịu thua, sau khi đặt xong cấm chế, lại lấy linh thực ra, một lần nữa bắt đầu.

 

Sau đó......

 

“Bùm”

 

Lại nổ nồi lần nữa.

 

Sắc mặt Tô Tiện đen kịt lại.

 

Phạch một cái ném mảnh vỡ nồi sắt đi:

 

“Chính là vấn đề của cái nồi, lò đan chắc chắn sẽ không.”

 

Phong Vô Nguyệt cạn lời, lẳng lặng lùi sau hai bước, sợ tro đen trên người hắn dính vào mình.

 

“Đệ nổ nồi là vì lúc linh thực giải phóng linh khí, đệ không kịp thời dẫn dắt chúng nó cho tốt.”

 

Linh khí chạy loạn trong nồi, không nổ mới lạ.

 

Tô Tiện:

 

???

 

Phong Hoài Xuyên không nhìn nổi nữa, lấy ra một đỉnh lò đan hạ phẩm:

 

“Ngũ sư đệ nếu đệ không tin, thì lấy cái này thử xem sao.”

 

Tô Tiện kinh hãi:

 

“Tam sư huynh, huynh lấy đâu ra vậy?”

 

“Tình cờ có được ở bên ngoài, dù sao ta cũng không dùng tới, tứ sư đệ muốn thử thì cứ thử đi.”

 

Đừng nhìn Tô Tiện vừa nãy khẳng định chắc nịch, lúc này thực sự có lò đan rồi, vẫn là do dự.

 

Bọn họ là tông môn nghèo rớt mồng tơi mà, vừa nãy đều là đầu óc nóng lên, cảm xúc dâng trào, đều lãng phí hai nồi linh thực rồi.

 

Cái này mà thêm một lần nữa.

 

Vạn nhất thực sự giống như tứ sư huynh nói......

 

“Sao nào?

 

Thừa nhận không phải là vấn đề của lò đan, không dám rồi à?”

 

Tô Tiện làm sao chịu nổi phép khích tướng của Phong Vô Nguyệt.

 

Lập tức vươn cổ lên, biểu thị nhất định phải lộ một tay.

 

Kết quả, lại là một tiếng bùm.

 

Lò đan hạ phẩm không còn nữa.

 

Tô Tiện:

 

......

 

Nhìn nhìn tiểu sư muội nhàn nhã tự tại, nửa điểm không giống như lần đầu tiên luyện đan, lại nhìn một đống mảnh vỡ trước mặt mình.

 

Tô Tiện nghiến răng thật c.h.ặ.t.

 

Hắn vẫn còn không tin nữa.

 

Lần này không hỏi Phong Vô Nguyệt nữa.

 

Tự mình từ không gian nhẫn móc ra mấy cái nồi sắt, cạch cạch mấy cái liền quét mấy lớp dấu ấn gia cố.

 

Thời gian từng giây từng phút trôi qua.

 

Lục Linh Du đã có kinh nghiệm lần trước, lần này càng thêm thuận tay, vừa đ-ánh xong đan ấn, một nồi đan d.ư.ợ.c ra lò thì nghe thấy mấy tiếng bùm bùm bùm.

 

Quay đầu nhìn lại, trước mặt Tô Tiện là một đống lớn mảnh vỡ nồi lò, hắn mặt mày xám xịt, trên đầu bốc khói.

 

Và một mặt đau lòng.

 

Phong Vô Nguyệt bình thản đi tới sau lưng Lục Linh Du.

 

Mỏng môi khẽ mở:

 

“Cực phẩm Bổ Linh Đan, mười ba viên, đầy lò.”

 

Tô Tiện:

 

......

 

Nồi sắt trong tay trực tiếp ném đi.

 

Sự khác biệt giữa người với người, sao mà lại lớn thế chứ?