Tiểu Sư Muội Trời Sinh Phản Cốt, Nữ Chủ Rơi Xuống Hố Nàng Liền Chôn Đất Luôn

Chương 166



 

Sau khi Tống Dịch Tu đi, Tô Tiện hỏi, “Câu đó của hắn có ý gì vậy."

 

Nghe qua thì không hiểu.

 

Nghĩ kỹ lại vẫn không hiểu.

 

Phong Vô Nguyệt không nói gì, dáng vẻ như đang suy tư.

 

Lục Linh Du thì nhướng mày, lúc trước khi xem quy tắc, nàng đã có chút suy nghĩ, Tống Dịch Tu lại nhắc đến như vậy nữa......

 

Không đợi mấy người bàn bạc, rất nhanh Ngụy Thừa Phong đã trở lại, còn mang về tin tức về thứ tự thi đấu của Ngũ đạo đại tỷ thí.

 

Lần lượt là Khí Trận Phù Đan Kiếm.

 

“Khí đạo đầu tiên, hay là để Tiểu Lục tiên..."

 

Hai chữ luyện khí còn chưa ra khỏi miệng.

 

Thương Kình đột nhiên xuất hiện như ma đã xách Lục Linh Du đi mất.

 

“Hoảng cái gì mà hoảng, vẽ bùa xong trước rồi hãy nói."

 

Lục Linh Du:

 

.......

 

Sự quan tâm của sư thúc tổ tuy có muộn nhưng vẫn đến.

 

Đến phòng chế bùa, Thương Kình đặt Lục Linh Du xuống.

 

Sắc mặt coi như ôn hòa.

 

“Nói cho ta biết trình độ hiện tại của ngươi, loại bùa Hoàng phẩm cơ bản nhất, vẽ bao nhiêu tờ mới thành công một tờ?"

 

Lục Linh Du ngẩn ra một lúc, “Cái này phải thử mới biết được."

 

“Cái gì?"

 

Sắc mặt Thương Kình ngay lập tức thay đổi.

 

“Ý của ngươi là, chưa từng thành công tờ nào?"

 

Lục Linh Du gật đầu.

 

Đúng vậy.

 

Thương Kình chát một tiếng vỗ bàn, “Dùng mực bùa và giấy bùa mới chế, cũng không thành?"

 

“Lúc ở Tàng Thư Các ngươi nói với ta thế nào?"

 

Còn khoác lác nói quá hai ngày nữa là có thể vẽ ra được, lừa ma chắc.

 

Không đúng.

 

Mực bùa và giấy bùa đều là do con nhóc này nghiên cứu ra, không lẽ nào không thành công.

 

Ông ta nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt ngay lập tức cực kỳ khó coi, “Ngươi đừng bảo là từ sau khi chế tạo ra mực bùa và giấy bùa xong, ngươi chưa từng thử một lần nào đấy nhé?"

 

Lục Linh Du có chút chột dạ, “Con..... chưa kịp ạ."

 

Chuyện thực sự quá nhiều.

 

Dẫu là “Vua cày" không ăn không ngủ, cũng vẫn chưa kịp rảnh tay.

 

“Hừ."

 

Thương Kình đ-ập một đống giấy bùa và mực bùa lên bàn.

 

“Vậy thì bây giờ vẽ cho ta, hôm nay không vẽ ra được, không được phép đi."

 

May mà ông ta không yên tâm nên đã tới.

 

Nếu không tới, con nhóc thúi này chắc chắn thật sự dám bỏ bê.

 

Lục Linh Du ngược lại không có ý kiến gì, vẽ bùa chắc chắn là phải vẽ rồi.

 

Nếu hôm nay thật sự không vẽ ra được, không cần Thương Kình nói, chính nàng cũng không thể chấp nhận được.

 

“Còn hai người các ngươi nữa."

 

Thương Kình chỉ vào Phong Hoài Xuyên, “Ngươi, hôm nay không luyện đến mức một trăm tờ thành công 3 tờ, không được phép đi."

 

Lại chỉ vào Ôn Dữu, “Ngươi, không đạt được một trăm thành một, cũng không được phép đi."

 

Lục Linh Du lúc này mới phát hiện, trong phòng chế bùa còn có hai kẻ đáng thương.

 

Ước chừng Thương Kình vừa đến, liền xách hai người tới đây.

 

Phong Hoài Xuyên và Ôn Dữu hai người mặt mày khổ sở.

 

“Sao?

 

Có vấn đề gì?"

 

Ba người đồng thời lắc đầu.

 

Không dám không dám.

 

“Còn ngẩn ra đó làm gì, mau ngồi xuống vẽ đi."

 

Lục Linh Du:

 

......

 

Thấy Thương Kình đã kéo một chiếc ghế, đặt bên cạnh nàng, bộ dạng như muốn giám sát nàng, nàng chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi xuống.

 

Khứ Trần Quyết tẩy trần, tĩnh tâm, ngưng thần, cầm b.út, tụ linh khí vào ngòi b.út......

 

Lúc trước dùng loại giấy bùa và mực bùa kiểu cũ, Lục Linh Du cảm thấy luôn luôn ở chỗ mấu chốt nhất, thiếu mất một chút xíu.

 

Bây giờ có mực bùa và b.út bùa mới, đột nhiên cảm thấy thuận lợi hơn nhiều.

 

Tuy nhiên ở bước cuối cùng, không biết làm sao, linh khí ở ngòi b.út vẫn bị tán đi.

 

“Hạ b.út quá nặng, chuyển hướng quá nhẹ, linh khí mất cân bằng, thất bại, làm lại."

 

Lục Linh Du cam chịu rút ra một tờ mới.

 

“Hạ b.út quá nhẹ, điểm gập quá gượng ép, thất bại, làm lại."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lục Linh Du:

 

......

 

Nàng hít một hơi, lại rút ra một tờ nữa, thông qua sự nhắc nhở của Thương Kình, nàng đại khái biết được, vẽ bùa cũng giống như viết chữ, chú trọng một chữ “cân bằng".

 

Viết chữ chỉ cần sự cân bằng giữa mực đậm nhạt, vẽ bùa thì chú trọng sự cân bằng giữa sự kết hợp của linh khí với b.út mực và giấy bùa.

 

Lần thứ ba không phạm sai lầm nữa, nàng cẩn thận điều khiển dòng chảy của linh khí, “Bút thế cân bằng, linh khí dung hợp chuẩn xác, thành công, nhưng không đủ lưu loát, làm lại."

 

Lục Linh Du khựng lại một chút.

 

Nàng biết vấn đề nằm ở đâu rồi.

 

Trước đây khi dùng giấy bùa kiểu cũ, nàng luôn cho rằng mình vận dụng linh khí không hợp lý, cộng thêm phiên bản mực bùa và giấy bùa không phù hợp để nhập môn.

 

Sự nhắc nhở này của Thương Kình mới khiến nàng biết được, có lẽ cũng có nguyên nhân do nàng quá gượng ép.

 

Giống như học sinh tiểu học mới học viết chữ, từng nét từng nét một, nhất định phải chuẩn xác đến từng milimet.

 

Nhưng lại không đủ lưu loát.

 

Nếu nói về lưu loát.

 

Nàng đã bao nhiêu năm không viết chữ Khải rồi.

 

Lúc mới bắt đầu học vẽ bùa, cũng là dựa theo hình mẫu b.út thế, từng nét từng nét phục chế lại.

 

Lại nghĩ đến trận pháp bùa chú chữ Thảo trong Quy Nguyên Tháp.

 

“Ngẩn ra đó làm gì, đừng tưởng vẽ ra được là đã thành công, ngươi đây là gặp vận may ch.ó ngáp phải ruồi thôi, tiếp tục."

 

Trời mới biết Thương Kình khi thấy nàng đến tờ thứ ba đã thành bùa, trong lòng kích động thế nào.

 

Nhưng vừa thấy con nhóc này vừa mới tiến bộ đã dừng tay, nghĩ đến việc mình vừa nói vẽ thành công mới cho phép ra cửa.

 

Hừ.

 

Nằm mơ đi.

 

Thiên phú tốt như vậy, thì nên nỗ lực thêm chút nữa, vẽ thêm vài tờ.

 

Con nhóc này đầu óc thông minh, học cái gì cũng nhanh, lời khen ngợi chắc chắn là đã nghe không ít rồi, ông ta không thể khen thêm nữa, khen nữa con bé này sẽ bay lên trời mất.

 

Cho nên ông ta cố ý sầm mặt lại, liếc nhìn về phía hai người Phong Hoài Xuyên và Ôn Dữu đang trợn tròn mắt bên kia.

 

Trên mặt hai người giống hệt nhau, đồng thời viết:

 

“Chắc chắn là vận may ch.ó ngáp phải ruồi?

 

Sao không cho bọn họ ngáp một cái.”

 

“Nhìn cái gì mà nhìn, vẽ bùa của các ngươi đi."

 

Lục Linh Du là một người dũng cảm thử nghiệm.

 

Nghĩ là làm.

 

Bút bùa chấm mực, linh khí tụ ở ngòi b.út......

 

“Nét b.út không đúng, thế b.út không đúng, chỗ cần chuyển hướng thì lại vẽ vòng tròn, sai rồi sai rồi sai hết rồi, con nhóc này vẽ cho hẳn hoi vào ơ...... thành rồi?"

 

Thương Kình giống như con vịt bị bóp cổ, trố mắt nhìn, ngay lập tức mất giọng.

 

Khoảnh khắc Lục Linh Du thu b.út, ông ta vèo một cái giật lấy.

 

“Cái đống vẽ bậy như bùa này của ngươi là cái gì?"

 

“Vẫn là Bộc Liệt Phù mà."

 

Thương Kình nhìn trái nhìn phải, nhìn ngang nhìn dọc, “Làm thêm một tờ nữa, cái loại bùa vẽ bậy ơ...

 

Bộc Liệt Phù kiểu này này."

 

Làm thì làm.

 

Linh Du vung b.út, xoẹt xoẹt mấy cái, lại là một tờ.

 

Sau đó không đợi Thương Kình nhắc nhở, tự giác đặt sang một bên, lại lấy giấy bùa mới ra, tiếp tục xoẹt xoẹt xoẹt.

 

Thương Kình ở bên cạnh nhìn mà khóe mắt giật liên hồi.

 

Dùng chữ Thảo vẽ bùa không phải ông ta không biết, nhưng loại này thường là xây dựng trên cơ sở đã hoàn toàn thành thục tinh thông các loại bùa chú, bất kể là b.út pháp hay linh khí đều có thể tùy ý khống chế.

 

Hiệu quả loại này cao hơn thật, nhưng tỉ lệ thất bại cũng cao hơn mà.

 

Thông thường người dùng phương pháp này, không phải đại năng thì cũng là để bảo mật cách vẽ bùa bậc cao.

 

Phòng ngừa người khác bắt chước theo, giải mã cách vẽ bùa.

 

Năm đó ông ta cũng phải sau khi đột phá Hóa Thần kỳ mới bắt đầu thử nghiệm đấy.

 

Nhìn con nhóc này vẽ bùa bình thường thì chậm chạp, đủ thứ lỗi, nhưng vẽ bằng chữ Thảo thì giống như bôi bẩn vậy, muốn thế nào được thế nấy, ngay trong lúc ông ta ngẩn người, mười mấy tờ bùa thành công đã chất đống trước mặt ông ta rồi.

 

Thương Kình:

 

.......

 

Đúng là quá vô lý.

 

Thương Kình mặt gỗ lại lấy ra Tốc Độ Phù, Ngưng Thần Phù, Ẩn Thân Phù, Phá Giáp Phù, Định Thân Phù, Truy Phong Phù.......

 

Lục Linh Du đón nhận hết thảy, vung b.út mấy cái, không còn sự gian nan như lúc đầu nữa.

 

Thương Kình mím môi, từ việc ngồi thẳng đơ ban đầu, đến sau đó nằm bò ra ghế.

 

Khóe miệng nhếch lên đếm.

 

Mười thành năm.....

 

Mười thành sáu.....

 

Thành bảy, thành tám.....

 

Lúc gà rừng gáy sáng.

 

Lục Linh Du đã vẽ hết tất cả các loại bùa mà Thương Kình lấy ra một lượt, tỉ lệ thành công cuối cùng ổn định ở mức chín thành.

 

Thậm chí có hai tờ, còn miễn cưỡng được coi là bùa Huyền phẩm.