Tiểu Sư Muội Trời Sinh Phản Cốt, Nữ Chủ Rơi Xuống Hố Nàng Liền Chôn Đất Luôn

Chương 180



 

“Diệp Trăn Trăn đi theo phía sau Phong Hoài Xuyên nhanh ch.óng đi về.”

 

Nàng ảo não không thôi.

 

Rõ ràng đều đã tính toán kỹ rồi, hiện tại chính là thời cơ tốt nhất để công phá tâm phòng của đối phương.

 

Tại sao thất bại?

 

Phản ứng của Phong Hoài Xuyên, hoàn toàn khác với những gì nàng nghĩ.

 

Hắn thậm chí còn dám buông lời độc địa, để nhị sư huynh rửa sạch cổ mà chờ.

 

Hừ.

 

Đừng nói nàng coi thường hắn, Phong Hoài Xuyên có thiên tài đến mấy đi chăng nữa, cũng nhập môn muộn hơn nhị sư huynh bao nhiêu năm.

 

Cho dù Thanh Diểu Tông nghiến răng cho hắn tài nguyên còn nhiều hơn cả nhị sư huynh, cũng tuyệt đối không thể vượt qua nhị sư huynh.

 

Hơn nữa, theo nàng biết, tài nguyên Thanh Diểu Tông cho Phong Hoài Xuyên, còn không bằng nhị sư huynh đâu.

 

Hắn dựa vào cái gì mà dám so với nhị sư huynh chứ?

 

Nhưng những cái này còn chưa phải là quan trọng nhất.

 

Quan trọng nhất là, hắn nói dùng lưu ảnh thạch?

 

Đám nghèo kiết xác Thanh Diểu Tông kia trên người có thể có lưu ảnh thạch sao?

 

Cho dù có, bọn họ nỡ tùy tiện dùng sao?

 

Diệp Trăn Trăn cẩn thận hồi tưởng lại một chút, lúc nàng vừa tìm thấy Phong Hoài Xuyên nói chuyện, trong tay đối phương chắc chắn là không có lưu ảnh thạch.

 

Nếu như có, nhất định là nhân lúc mình nói chuyện mà lấy ra.

 

Lúc đó toàn bộ tâm thần của mình đều đặt vào việc phải nói thế nào mới có thể đả động đối phương.

 

Nếu thật sự là lúc đó, đối phương đã khởi động lưu ảnh thạch, vậy những lời mình nói, hắn đã ghi lại được bao nhiêu?

 

Mặc kệ bao nhiêu, chỉ cần phát ra ngoài, nàng còn làm người thế nào được nữa.

 

Nhị sư huynh lại sẽ nhìn nàng như thế nào?

 

Diệp Trăn Trăn ch-ết lặng c.ắ.n môi.

 

Nhất định phải nhân lúc đối phương đưa ra trước, làm chút gì đó.

 

Diệp Trăn Trăn chỉ lo đuổi theo Phong Hoài Xuyên, tốc độ đề thăng đến cực trí.

 

Đến mức không chú ý tới, sau khi nàng rời đi, ở trong góc, có một vị thư sinh áo trắng lén lén lút lút bò ra, trong tay hắn nắm một viên đ-á nhỏ màu trắng, nhanh ch.óng hòa vào đám đông.

 

Diệp Trăn Trăn và Phong Hoài Xuyên trước sau chân trở về phụ cận thử luyện đài.

 

Phong Hoài Xuyên lúc này đang run lẩy bẩy co rụt ở phía sau Cẩm Nghiệp cùng Phong Vô Nguyệt.

 

Nhanh ch.óng truyền âm, thuật lại với mấy người Cẩm Nghiệp về trải nghiệm kinh hãi vừa rồi của chính mình.

 

Kỳ thật hắn đâu có lưu ảnh thạch gì chứ, lưu ảnh thạch đắt như vậy, còn đắt hơn cả đan d.ư.ợ.c thượng phẩm.

 

Có tiền này, hắn mua thêm chút đan d.ư.ợ.c mang trên người phòng thân không tốt sao?

 

Sở dĩ nói như vậy, là sợ đối phương dây dưa, càng sợ đối phương nói bừa, đến lúc đó liền thật sự nhảy xuống Hoàng Hà cũng rửa không sạch rồi.

 

Tuy nhiên trải qua sự việc lần này, hắn cảm thấy có lẽ chính mình thực sự cần một viên lưu ảnh thạch.

 

Phong Hoài Xuyên đang nói đây, nhìn thấy Diệp Trăn Trăn nhìn qua, lại cưỡng hành ưỡn thẳng sống lưng.

 

Đừng quản trong lòng kinh hồn bạt vía run lẩy bẩy thế nào.

 

Đối mặt với Diệp Trăn Trăn, hắn nhanh ch.óng lộ ra một biểu tình khinh thường, đừng có tới chọc ta, chọc ta ta liền dám bóc phốt.

 

Diễn xuất mà, hắn cũng có!

 

Diệp Trăn Trăn nhất thời không nắm chắc được hắn rốt cuộc có dùng lưu ảnh thạch hay không.

 

Nhưng nàng không thể ngồi chờ ch-ết.

 

Não nàng nhanh ch.óng vận chuyển, sau đó liền đi tìm Thẩm Vô Trần.

 

“Nhị sư huynh, trận đấu phù đạo vòng sau, huynh nhất định phải cẩn thận cái tên Phong Hoài Xuyên kia.”

 

Thẩm Vô Trần ngẩn ra một chút:

 

“Phong Hoài Xuyên?”

 

Cái tên bại tướng dưới tay đó sao?

 

“Tiểu sư muội, muội không đùa chứ?”

 

Mạc Tiêu Nhiên tiến lại gần.

 

“Cái tên Phong Hoài Xuyên đó sao dám so với nhị sư huynh chứ?”

 

Nhị sư huynh chính là sớm đã ổn định tỷ lệ thành phù một phần ngàn, lúc tốt thậm chí còn có thể một ngàn thành 2 hoặc thành 3.

 

Cái tên Phong Hoài Xuyên kia nghe nói một ngàn năm trăm tờ cũng không thấy thành công được một tờ đâu.

 

Diệp Trăn Trăn liền nói:

 

“Muội vừa rồi thấy hắn quỷ quỷ túy túy cầm một quyển thủ tráp đang xem, bởi vì nghe nói Phù đạo lão tổ của Thanh Diểu Tông gần đây xuất quan rồi, nói không chừng có cảm ngộ gì đó, muội cảm thấy không đúng, cho nên cố ý tiếp cận hắn, cũng nói một số lời, muốn từ miệng hắn dò hỏi tin tức.”

 

Diệp Trăn Trăn đem những lời mình nói đại trí phục thuật lại một lần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Kỳ thật nàng không muốn nói đâu, loại lời này bất luận là thật lòng hay giả ý, để nhị sư huynh biết được, ước chừng trong lòng liền sinh ra hiềm khích.

 

Nhưng hiện tại đối phương rất có khả năng đã dùng lưu ảnh thạch.

 

Nàng liền không dám nói dối nữa.

 

Vạn nhất đối phương phát ra ngoài.....

 

Còn không bằng chính nàng tự mình thành thật khai báo thì tốt hơn.

 

Chỉ có điều, nàng cố ý lược bỏ đoạn đối phương có khả năng đã dùng lưu ảnh thạch.

 

Quả nhiên, Thẩm Vô Trần nghe thấy lời Diệp Trăn Trăn phục thuật lại, sắc mặt liền không mấy tốt rồi.

 

Diệp Trăn Trăn vội vàng lại nói:

 

“Những cái này đều không phải là lời thật lòng của muội, nhị sư huynh ở trong lòng muội, quăng cái tên Phong Hoài Xuyên kia đi không biết bao nhiêu con phố, huynh vẫn luôn là người ưu tú nhất.

 

Muội nói như vậy chẳng qua là vì có được sự tín nhiệm của hắn, hỏi thăm chút tiến độ tu luyện của hắn thôi.

 

Không ngờ tới, còn thực sự hỏi thăm được rồi.”

 

Thẩm Vô Trần nghe đến đây, đè nén sự không vui trong lòng xuống:

 

“Hỏi thăm được cái gì?”

 

Những lời kia của tiểu sư muội mặc dù khiến hắn không thoải mái, nhưng đã là giả, cũng không có gì.

 

Hơn nữa tiểu sư muội đều là vì mình.

 

“Tỷ lệ thành công cụ thể hắn không nói, tuy nhiên hắn rất cuồng, cư nhiên nói nhị sư huynh còn quá non, đ-ánh bại huynh không tốn chút sức lực nào, còn để huynh rửa sạch cổ mà chờ, đại tỷ lần này, nhất định để huynh thua rất t.h.ả.m.”

 

“Hừ~” Thẩm Vô Trần tức khắc cười rồi.

 

“Chỉ dựa vào hắn sao?”

 

Diệp Trăn Trăn:

 

“Dù sao hắn chính là nói như vậy đó, tuy nhiên lời của hắn, muội một chữ cũng không tin, nhị sư huynh ưu tú như vậy, người trong thiên hạ ai mà không biết, nhị sư huynh là thiên tài lợi hại nhất của thế hệ trẻ trên con đường phù đạo.

 

Kỳ thật muội đã hối hận rồi, nhìn dáng vẻ của hắn, căn bản không cần phải đi thử thăm dò làm gì.

 

Còn trái lương tâm ở trước mặt hắn nói nhiều lời hạ thấp nhị sư huynh như vậy.

 

Hiện tại muội hồi phục tinh thần lại rồi, hắn sở dĩ nói như vậy, khẳng định là hai lần trước đó thua cho nhị sư huynh, trong lòng không cam tâm, thẹn quá hóa giận mới buông lời độc địa chút thôi.”

 

Một tràng lời nói của Diệp Trăn Trăn, khiến tia không vui cuối cùng trong lòng Thẩm Vô Trần cũng biến mất rồi.

 

Tất cả sự không vui chuyển dời sang người Phong Hoài Xuyên.

 

Bên này Phong Hoài Xuyên vừa mới cùng mấy người Cẩm Nghiệp nói xong diễn biến sự việc.

 

Quay đầu liền thấy Thẩm Vô Trần dẫn theo Diệp Trăn Trăn đi tới.

 

Thẩm Vô Trần đi lên chính là một câu:

 

“Nghe nói ngươi để ta rửa sạch cổ mà chờ?”

 

Cẩm Nghiệp và Phong Vô Nguyệt lập tức đứng bên cạnh Phong Hoài Xuyên.

 

Phong Hoài Xuyên cảm nhận được sự ủng hộ của đồng môn, mặc dù không muốn cãi nhau, nhưng vẫn ưỡn thẳng sống lưng.

 

“Cho nên ngươi đã rửa sạch chưa?”

 

Hả?

 

Đừng nói Thẩm Vô Trần, ngay cả quần chúng ăn dưa đều cảm thấy Phong Hoài Xuyên điên rồi.

 

“Người vừa nói chuyện thật sự là Phong Hoài Xuyên sao?

 

Sao hắn lại dám thế chứ?”

 

“Đừng nói nha, Phong sư huynh đỉnh lấy một gương mặt tiểu thỏ con ôn nhu vô hại, nói lời này còn thực sự mang theo kình lực.”

 

“Lần đầu tiên phát hiện Phong sư huynh thật soái nha.”

 

“Cứ kém đại sư huynh một chút xíu thôi.”

 

“Các người thôi đi, có phải chưa xem hai lần đại tỷ trước đó không, hiện tại lời nói càng đầy bao nhiêu, một lát nữa mặt liền bị vả sưng bấy nhiêu.”

 

Mấy nữ tu sĩ bĩu môi:

 

“Chẳng qua là xem thêm hai trận đại tỷ thôi mà, làm như cái gì ngươi cũng hiểu hết vậy, Phong sư huynh dám nói, ta liền dám tin.”

 

“Chưa thấy Thanh Diểu Tông đại tỷ kỳ này vả mặt các tông môn khác bao nhiêu lần rồi sao, tại sao Phong sư huynh không thể chứ, chỉ cần Phong sư huynh dám nói, ta liền dám tin, hừ!”

 

Các nam tu sĩ khác:

 

Hừ~

 

Thẩm Vô Trần cũng bị chọc cười rồi.

 

“Giao thủ nhiều lần như vậy, hôm nay ta lần đầu tiên bội phục ngươi.”

 

“Trình độ vẽ bùa chẳng ra gì, lời nói ngược lại thật sự là dám nói.”

 

“Tam sư huynh của ta kỳ thật càng thích dùng hành động để nói chuyện hơn, ngươi rửa sạch cổ rồi là tốt rồi, tam sư huynh của ta sẽ c.h.é.m dứt khoát một chút.”

 

Phong Vô Nguyệt không khách khí hồi đốp lại.