Tiểu Sư Muội Trời Sinh Phản Cốt, Nữ Chủ Rơi Xuống Hố Nàng Liền Chôn Đất Luôn

Chương 202



 

“A a a!"

 

Dưới đài vang lên những tiếng thét ch.ói tai liên hồi.

 

Trưởng lão chủ trì vội vàng đi lên, gọi người mang Lãnh Luyện Vũ xuống.

 

Gương mặt ông lạnh lùng, nhìn Lục Linh Du vẫn còn đang toát ra sát khí đằng đằng.

 

Lục Linh Du thản nhiên nhìn lại.

 

Đột nhiên nở một nụ cười, nụ cười đó như hoa mùa hạ nở rộ, như gió xuân thổi qua mặt.

 

“Trưởng lão, ngài vẫn chưa nói ai thắng ai thua đâu."

 

Ánh mắt trưởng lão chủ trì lạnh lẽo, dựa trên tố dưỡng nghề nghiệp, nhịn xuống lời trách móc định thốt ra, lạnh lùng nói, “Thanh Miểu Tông, Lục Linh Du thắng."

 

Lục Linh Du lúc này mới cười híp mắt gật đầu, dùng một cái Khứ Trần Quyết làm sạch vết m-áu trên Huyền Kiếm, nhảy xuống võ đài, trở lại bên cạnh Cẩm Nghiệp và Tô Tiện.

 

Đợi đến khi cô trở lại địa giới của Thanh Miểu Tông, mọi người lúc này mới phản ứng lại.

 

“Thắng rồi?

 

Lục tiểu sư muội thật sự thắng rồi?"

 

“Ta biết ngay mà."

 

“Ta đã nghĩ đến cô ấy sẽ thắng, nhưng không ngờ rằng......"

 

Vị kia lại thua t.h.ả.m hại đến thế.

 

Đây mới là trận thứ hai đã có người bị phế đan điền.

 

Đừng nói là đệ t.ử thân truyền của thất đại tông môn tham dự, ngay cả những người đứng xem cũng không nhịn được mà nuốt một ngụm nước bọt.

 

Thật là hung tàn mà.

 

Phải nói là con đường tu tiên gian nan, dù là những thiên chi kiêu t.ử của thất đại tông môn này, chẳng phải cũng nói phế là phế luôn sao?

 

Lãnh Luyện Vũ được đưa về bên cạnh Sở Lâm.

 

Sở Lâm lạnh mặt kiểm tra một hồi, “Kim Đan vỡ vụn, đan điền bị hủy."

 

Diệp Trăn Trăn đột nhiên mở to hai mắt.

 

Lục Linh Du dựa vào tu vi Trúc Cơ trung kỳ đ-ánh bại tứ sư huynh Kim Đan không nói, còn.....

 

Phế luôn huynh ấy!

 

Cô lập tức trừng mắt phẫn nộ nhìn về phía Lục Linh Du, chất vấn, “Sao cô có thể phế đan điền của tứ sư huynh?"

 

Lục Linh Du ngước mắt nhìn qua, “Vậy hay là phế của cô?"

 

Diệp Trăn Trăn đại kinh thất sắc.

 

Gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch ra.

 

Lục Linh Du, “Được rồi, biết rồi, lần sau nhất định."

 

Diệp Trăn Trăn:

 

......

 

Diệp Trăn Trăn lúc này mới muộn màng rùng mình một cái.

 

Sự phẫn nộ vì Lãnh Luyện Vũ bị thương nháy mắt chuyển thành sự may mắn thầm kín.

 

May mà sư phụ đã nghĩ ra cách, mình không bị bốc trúng cùng một tổ với cô ta.

 

Dù mình có thượng cổ trận bàn, còn có vô thượng pháp quyết Đại Quang Minh Quyết, nhưng vừa rồi cô cũng đã thấy rồi.

 

Dù Lục Linh Du ban đầu rơi vào thế hạ phong, nhưng nhờ có bí pháp dịch chuyển, khả năng bảo mạng vô cùng tốt.

 

Hơn nữa, linh khí trong c-ơ th-ể đối phương rất dồi dào, tứ sư huynh là Kim Đan mà còn cạn kiệt linh khí, cô ta lại giống như hoàn toàn không có cảm giác gì vậy.

 

Hỏi sao cô ta có thể điều khiển cái lò đan thiên phẩm to như cái bồn tắm kia.

 

Đan điền của cô ta rốt cuộc lớn đến mức nào chứ?

 

Nếu không có sự trù tính của sư phụ, mình thật sự chẳng may bốc trúng cùng tổ với cô ta.

 

Vậy kết cục của mình liệu có giống như tứ sư huynh không?

 

Diệp Trăn Trăn nhất thời không dám nói năng gì nữa.

 

Cô cúi đầu, trong lòng khó chịu vô cùng, cảm giác vừa hận vừa sợ khiến sắc mặt cô đặc biệt khó coi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Điều này trong mắt những người khác chính là vì cô đang đau lòng cho vết thương của Lãnh Luyện Vũ.

 

Mạc Tiêu Nhiên ngồi xổm bên cạnh cô, không đành lòng liếc nhìn Lãnh Luyện Vũ một cái, nhưng người hắn an ủi lại là Diệp Trăn Trăn.

 

“Tiểu sư muội đừng buồn nữa, ai cũng không ngờ sẽ ra kết quả này."

 

Cũng may hắn còn nghĩ đến Lãnh Luyện Vũ, an ủi Diệp Trăn Trăn xong liền nói với Lãnh Luyện Vũ,

 

“Tứ sư huynh đừng quá lo lắng, nay đã khác xưa rồi, huynh nhất định sẽ khỏe lại thôi."

 

Suýt chút nữa là nói thẳng ra là dù sao cũng có Phục Linh T.ử Đan rồi.

 

Ngụy Thừa Phong ngồi cách Sở Lâm không xa đột nhiên lạnh mặt.

 

Đúng là tính toán hay thật.

 

Vân Triều Hạc một mặt lo lắng cho đệ t.ử môn hạ bị thương, một mặt không quên nhìn Ngụy Thừa Phong.

 

Thấy đối phương quả nhiên sinh giận, nhất thời kêu thầm không ổn.

 

Lại nói về phía Lục Linh Du, cô vừa mới đấu khẩu với Diệp Trăn Trăn xong.

 

Tiểu gà chíp liền kích động rồi.

 

Nó vỗ vỗ đôi cánh nhỏ muốn trèo lên vai cô.

 

Trèo mấy lần đều bị Lục Linh Du vô tình kéo xuống.

 

Tiểu gà chíp tức đến nỗi kêu chiêm chiếp liên hồi, nhưng kêu được vài tiếng là không màng tới nhiều như vậy nữa.

 

Nó bị Lục Linh Du ấn vào lòng, sốt ruột truyền âm cho Lục Linh Du.

 

“Ngươi đang làm cái gì thế, những gì ta nói với ngươi ngươi quên hết rồi sao?"

 

“Đó là người mà ngươi chọc vào nổi sao?"

 

“Còn cái kẻ bị ngươi phế đi kia nữa, không thấy hắn có quan hệ rất tốt với người đó sao?

 

Ngươi hạ thủ nặng nề như vậy làm gì, lần này trực tiếp kết thù rồi.

 

A a a, ngươi có thể khiến ta bớt lo một chút được không."

 

Ánh mắt Lục Linh Du nheo lại, “Ý của ngươi là, suốt cả cuộc thi hắn đều đang muốn g-iết ta, muốn lấy mạng của ta, lấy không được mạng của ta thì muốn phế ta, mà ta còn phải nương tay với hắn sao?"

 

“Ta, ta không có ý đó."

 

Tiểu gà chíp không biết vì sao, dù Lục Linh Du nói chuyện không lớn, thậm chí có thể nói là còn dịu dàng với nó hơn bình thường, nhưng nó vẫn vô thức chùn bước một cái.

 

Lắp bắp nói, “Nếu là người khác, ngươi, ngươi ngươi thế nào cũng được, nhưng hắn có quan hệ tốt với người đó, là sư huynh ruột của người ta, ngươi nhìn ngươi xem, không chỉ phế người ta, cái miệng còn độc như vậy, a a a, cái nha đầu này, nếu không có ta ở đây thì ngươi biết phải làm sao đây?

 

Đến ch-ết thế nào cũng không biết được đâu."

 

Tiểu gà chíp chiêm chiếp nửa ngày, sau đó lắc đầu một cái, “Phải phải phải, bây giờ ngươi mau xin lỗi người ta đi, rồi đưa cho người ta một viên Phục Linh T.ử Đan, không, hai viên, ba viên cũng được, rồi xin lỗi người ta cho đàng hoàng, sau này nhớ gặp bọn họ thì tránh xa ra một chút.

 

Ngươi mau cử động đi chứ, muốn làm ta ch-ết đứng hả."

 

Một sợi tóc của Lục Linh Du cũng chẳng thèm động đậy.

 

“Muộn rồi."

 

“Lần trước ta không nói với ngươi sao?"

 

“Vị khí vận chi t.ử mà ta nói với ngươi đó, đã kết thù từ lâu rồi."

 

“Ừm, t.ử thù."

 

Tiểu gà chíp, “......."

 

Dường như vẫn cảm thấy kích thích chưa đủ lớn, Lục Linh Du lại lên tiếng lần nữa.

 

“Biết tại sao Lãnh Luyện Vũ lại muốn g-iết ta không?"

 

“Chính là để trút giận cho tiểu sư muội nhà hắn đấy."

 

Tiểu gà chíp:

 

.......

 

Tiểu gà chíp bàng hoàng nằm bẹp trong lòng Lục Linh Du, cả con gà ngẩn ra như gỗ.

 

Giống như bị sét đ-ánh vậy.

 

Xong rồi.

 

Lần này triệt để xong đời rồi!