Tiểu Sư Muội Trời Sinh Phản Cốt, Nữ Chủ Rơi Xuống Hố Nàng Liền Chôn Đất Luôn

Chương 231



 

“Trần Khải Minh cũng cảm thấy lời này của Lục Linh Du cực kỳ trẻ con.”

 

Nhưng đối phương là người của Thanh Diểu Tông, Phó Ngọc lại bảo nàng là Đan tu, trong cơn tuyệt vọng, vẫn không nhịn được dâng lên một tia hy vọng nhỏ nhoi.

 

Bên này ông vẫn chưa cân nhắc xong.

 

Mạnh Vô Ưu vốn không phải là người chịu nhịn nhục.

 

Trực tiếp lạnh lùng nói.

 

“Các người thích chữa thì chữa không thích thì thôi, nhưng muốn giam giữ chúng ta, thì cứ việc ra tay, ta ngược lại muốn xem xem bản lĩnh của Trần gia các người thế nào.”

 

Một câu nói khí phách hiên ngang, trực tiếp khiến đám đệ t.ử nòng cốt Trần gia ồn ào không dứt phải câm nín trong giây lát.

 

Lại thấy nhị thúc nhà mình cư nhiên còn để mặc cho bọn họ làm càn, một số người thầm nghĩ không biết nhóm người Lục Linh Du rốt cuộc có lai lịch thế nào.

 

Lục Linh Du đối với lời nói của những người này ngược lại không mấy tức giận.

 

Nàng thành danh khi còn nhỏ, không tránh khỏi việc bị người ta nghi ngờ vì tuổi tác và thâm niên.

 

Tình huống này nàng thấy nhiều rồi.

 

Hơn nữa đúng như sư tôn đã nói, cùng lắm thì không chữa.

 

Thật sự không được thì đợi người của Thất đại tông môn đều tới, trực tiếp cưỡng chế hạ gục Phó gia.

 

Áp lực lớn một chút thì lớn một chút, dù sao Vô Cực Tông cũng xông lên phía trước.

 

“Mạnh phong chủ, Lục tiểu hữu, liệu có thể mượn một bước nói chuyện không?”

 

Trần Khải Minh vẫn không muốn khuất phục trước những kẻ đã ra tay với Trần gia bọn họ.

 

Mạnh Vô Ưu có chút phiền lòng gật đầu.

 

Sư tôn nhà mình có mặt, Lục Linh Du tự giác làm một đứa trẻ ngoan, sư tôn nói gì thì là cái đó.

 

Trần Khải Minh lại nói với nhóm người Khâu Ứng:

 

“Làm phiền các vị nghĩ thêm cách, cho đại ca uống thêm chút đan d.ư.ợ.c, áp chế chốc lát.”

 

Lông mày Khâu Ứng sắp thắt nút lại rồi.

 

Sau đó mới đau lòng lấy ra một viên Bổ Linh Đan cực phẩm, còn có một viên Thanh Linh Đan.

 

“Trần nhị gia, đây là những viên đan d.ư.ợ.c cuối cùng của ta rồi, nói trước nhé, tình hình hiện tại rất nguy hiểm, ta chỉ có thể giúp áp chế thêm hai khắc đồng hồ, chất độc của Trần gia chủ này quá bá đạo rồi.”

 

Khâu Ứng gật đầu.

 

Sau đó lại gọi Phó Ngọc và Trần Vũ Sênh:

 

“Hai người các ngươi cũng qua đây.”

 

Riêng tìm một căn phòng, Trần Khải Minh bấy giờ mới bắt đầu hỏi về trải nghiệm của Phó Ngọc ở Luyện Nguyệt.

 

Biết được Lục Linh Du cư nhiên luyện chế ra Phục Linh T.ử Đan, còn là lò đan lớn đầy lò, ánh mắt không nhịn được sáng lên vài phần.

 

Nhưng nghe Lục Linh Du kiên trì nói phải dùng cái gọi là y thuật phàm nhân, vẫn không nhịn được chần chừ.

 

“Thật sự không còn cách nào khác sao?”

 

Lục Linh Du:

 

“Không có.”

 

Độc đã ngấm vào phổi, cho dù nàng có chế ra giải độc đan thật, với mức độ trúng độc hiện tại của Trần gia chủ, cũng không thể tự mình ép độc ra.

 

“Bây giờ chỉ có thể dùng châm cứu thuật trước, ép ra phần lớn độc tố, sau đó mới tiến hành điều dưỡng.”

 

Trần Khải Minh gật đầu loạn xạ, nói với Mạnh Vô Ưu một tiếng chờ chút, sau đó lại gọi Phó Ngọc và Trần Vũ Sênh đi.

 

Đợi đến khi chỉ còn ba người có mặt, Trần Khải Minh trực tiếp kết ấn, hạ cấm chế cách âm.

 

Bấy giờ mới hỏi Trần Vũ Sênh:

 

“Ngươi bảo nàng ấy hiểu y thuật phàm nhân, ngươi tận mắt chứng kiến sao?”

 

“Chứng kiến rồi mà.”

 

“Nàng ấy chữa thế nào, chữa bệnh gì.”

 

Trần Vũ Sênh:

 

“......

 

Ôn dịch gà.”

 

“......”

 

Trong sắc mặt như tro tàn của Trần Khải Minh, Trần Vũ Sênh đem chuyện gặp Lục Linh Du, sau đó nàng giúp chữa khỏi cho con gà hoa nhỏ kể lại đầu đuôi một lượt.

 

Nói đến cuối cùng, giọng nói càng lúc càng nhỏ.

 

“Mặc dù...... vẫn chưa thấy nàng ấy chữa cho người bao giờ, nhưng nàng ấy đã vừa hiểu Đan đạo, lại vừa trổ tài y thuật phàm nhân, chắc hẳn......”

 

Có lẽ, đại khái, dường như, cũng có chút tài năng?

 

“Nhị thúc, hay là nếu thật sự không được, thì nghe lời tam thúc bọn họ, tìm người ‘đó’?”

 

Chủ yếu là người đang nằm đó là cha ruột mình, mặc dù cha hắn đ-ánh hắn mắng hắn, không quản hắn, nhưng dẫu sao cũng là lão cha nhà mình không phải sao.

 

Vừa nghĩ đến việc cha ruột sắp ch-ết, tim gan phèo phổi hắn đều đau.

 

Không dám cược, không dám cược.

 

Hắn không dám, nhưng Trần Khải Minh lại dám.

 

Trần Khải Minh nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, cuối cùng hạ quyết tâm:

 

“Vậy thì để nàng ấy thử một lần.”

 

Thật sự không được, thì lại tìm người kia.

 

Thanh Diểu Tông dẫu sao cũng là tông môn chính thống, dù có kỳ lạ đến đâu cũng mạnh hơn người của ma tộc.

 

Trần Khải Minh quay đầu tìm Lục Linh Du.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Làm phiền Lục cô nương nhất định phải dốc hết sức cứu chữa đại ca ta, sau khi thành công, Trần gia ta nguyện dâng lên hai mươi vạn linh thạch thượng phẩm.”

 

Lục Linh Du nhướng mày.

 

Trần gia khác với Phó gia, Trần gia cả nhà đều đồng tâm hiệp lực, ngoài mặt không có kẻ phản bội, chỉ là cứu chữa Trần gia chủ, hai mươi vạn linh thạch thượng phẩm không phải là ít.

 

Trần gia chủ rõ ràng là đã tính toán qua, theo tình hình hiện tại của Trần gia chủ, số lượng và giá cả của giải độc đan và Thanh Linh Đan cần thiết còn vượt xa con số đó, thậm chí còn gấp hơn hai lần.

 

Có tiền không kiếm là đồ ngốc.

 

Trần nhị gia này rõ ràng cũng là người biết điều, Lục Linh Du tự nhiên cũng đồng ý.

 

Trần Khải Minh dẫn người vội vàng đi, lại vội vàng trở lại.

 

Đợi ông tuyên bố muốn để Lục Linh Du thử cứu chữa cho Trần gia chủ, một nhóm đệ t.ử nòng cốt Trần gia tức khắc nổ tung.

 

“Nhị thúc, mạng của gia chủ sao có thể giao cho một con nhóc lai lịch bất minh, con nhóc đó còn là do Trần Vũ Sênh dẫn tới.”

 

“Nhị thúc, gia chủ tuyệt đối không được có bất kỳ sơ suất nào.”

 

“Lục cô nương này, nếu ngươi biết điều thì tự động từ bỏ đi, mạng của gia chủ chúng ta, không phải thứ ngươi đền nổi đâu.”

 

“Được rồi, tất cả im miệng cho ta.”

 

Trần Khải Minh nộ quát một tiếng.

 

“Ta đã để nàng ấy chữa, tự có lý lẽ của ta.

 

Xảy ra bất kỳ chuyện gì, một mình ta gánh chịu.”

 

Lời này của Trần Khải Minh thốt ra, mọi người dám giận mà không dám nói gì.

 

“Những người không phận sự đều đi ra ngoài, nhiều nhất chỉ được để ba người ở lại.”

 

“Thế sao được.”

 

Đám người vừa bị Trần Khải Minh trấn áp lại định nhảy dựng lên.

 

Bị Trần Khải Minh lườm một cái sắc lẹm:

 

“Tất cả ra ngoài.”

 

“Khâu đạo hữu xin dừng bước.”

 

“Trần Vũ Sênh cũng ở lại.”

 

Mọi người mặt đen như đ-ít nồi đi ra ngoài.

 

Lúc đi còn lườm Trần Vũ Sênh một cái.

 

Ra ngoài thì thôi đi, cái phế vật này cư nhiên được ở lại.

 

Chờ đó, nếu gia chủ xảy ra bất kỳ vấn đề gì, bọn họ muốn Trần Vũ Sênh phải ch-ết.

 

Tất nhiên, cái tên lang băm kia cũng phải ch-ết.

 

Trần Khải Minh nghĩ rất đơn giản, Đan tu nhất định phải để lại một người, đề phòng có chuyện gì bất trắc.

 

Mà đối phương muốn dùng cái gọi là y thuật phàm nhân để chữa cho đại ca.

 

Ở đây người hiểu chút y thuật phàm nhân chỉ có Trần Vũ Sênh, đại ca không cho phép có sơ suất, hắn cũng nhất định phải ở lại.

 

“Lục tiểu hữu, liệu có thể để Phó Ngọc cũng ở lại không?”

 

Vị này là người biết rõ lai lịch của bọn họ nhất, cũng từng thấy đối phương luyện đan, tốt nhất cũng nên ở lại.

 

Thêm một người, không ảnh hưởng gì nhiều.

 

Lục Linh Du đồng ý.

 

“Nhưng ta có lời nói trước, những người ở lại, bất kể nhìn thấy gì nghe thấy gì, ta không cho các người động, không ai được phép nhúng tay vào, cũng không được nói chuyện.”

 

Trần Khải Minh còn có thể làm gì nữa, đại ca sắp ch-ết rồi, chỉ có thể đồng ý thôi.

 

“Tiểu sư muội, bọn huynh giúp muội, có phải cởi quần áo trước không?”

 

Tô Tiện và Phong Vô Nguyệt hưng phấn xông lên giúp đỡ.

 

Lại được chứng kiến tiểu sư muội đại phát thần uy rồi nha.

 

Ngân châm trong tay, thiên hạ ta có, chính là ngầu như vậy đó.

 

Lục Linh Du lấy ngân châm ra bắt đầu chuẩn bị:

 

“Đúng.”

 

Tô Tiện và Phong Vô Nguyệt vô cùng thuần thục trực tiếp ra tay, ba chân bốn cẳng lột Trần gia chủ chỉ còn mỗi cái quần đùi.

 

Bọn họ nhanh Lục Linh Du cũng nhanh, ngay khoảnh khắc lột sạch, phập phập mấy nhát ngân châm đ-âm xuống.

 

“......”

 

Cảnh tượng này khiến đám người Trần Khải Minh ngũ quan đều co giật.

 

Nếu không phải nhớ đến lời nói trước đó của Lục Linh Du, Trần Khải Minh bây giờ đã xông lên c.h.é.m người rồi.

 

Dẫu vậy, ông cũng nhịn đến mức gân xanh nổi đầy mình, thái dương giật thon thót.

 

Khâu Ứng vốn dĩ coi thường cái gọi là y thuật phàm nhân, đùa gì vậy, linh đan còn không chữa nổi, đám cỏ r-ác phàm giới của ngươi có thể làm gì.

 

Hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý đợi đối phương sắc ra thứ gọi là thu-ốc thang, giày vò đến mức gà bay ch.ó chạy, mình lại lâm nguy nhận mệnh, bị Trần gia chủ ép buộc móc thêm hàng nén đáy hòm của mình ra để kéo dài mạng sống cho Trần gia chủ thêm một lát.

 

Kết quả......

 

Hắn đã nhìn thấy cái gì?

 

Đám người này, cũng..... quá không biết xấu hổ rồi.

 

Phó Ngọc cả người đều ngây dại.

 

Còn Trần Vũ Sênh thì trong lòng điên cuồng gào thét.

 

Đây hoàn toàn không phải y thuật phàm nhân, nhà ai y thuật phàm nhân lại vừa lột đồ vừa đ-âm kim chứ.

 

Nếu không phải nể lão cha nhà mình đã già rồi, hắn đều phải hoài nghi một cách hợp lý xem đối phương liệu có mục đích không thể lộ ra ánh sáng nào hay không.