“Diệp Trăn Trăn giống như bị bỏng mà lùi ra khỏi lòng Sở Lâm.”
Ủy khuất cực kỳ.
“Các người chính là ngậm m-áu phun người.”
Nàng ta chỉ là thói quen được sư tôn an ủi, thói quen ỷ lại vào sư tôn mà thôi, sao họ có thể nói mình như vậy.
Diệp Trăn Trăn ủy khuất là thật sự ủy khuất, nàng ta chưa bao giờ nghĩ đến việc xảy ra chuyện gì với sư tôn.
Những người Bắc Vực này thật đáng ghét, đầu óc bẩn thỉu nên nhìn cái gì cũng bẩn.
Nghĩ như vậy nên nàng ta cũng nói ra như thế.
Người của sáu đại thế gia Bắc Vực thật sự bị làm cho chấn động một phen.
Có chút nghi ngờ nhìn về phía người của sáu đại tông môn Luyện Nguyệt.
Trên mặt viết đầy chữ:
“Không phải chứ, Luyện Nguyệt các người thực sự phóng khoáng đến mức này sao?”
Bắc Vực đừng nói là giữa sư đồ như thế này trước bàn dân thiên hạ ôm ấp, mà ngay cả phu thê đã kết hôn cũng không có chuyện vượt quá khuôn phép như vậy ở bên ngoài.
Ngoại trừ những tên lãng t.ử khét tiếng và kỹ nữ thanh lâu.
Lại là những kẻ Ma tộc không màng đến luân thường cương thường kia.
Đám người Luyện Nguyệt bị nhìn đến mức mặt đỏ rần.
Họ cũng đâu có mù.
Chỉ có điều...
Lục Linh Du nghịch nghịch viên lưu ảnh thạch vừa thu hoạch đêm qua, nhanh ch.óng tiếp lời:
“Da mặt chúng ta mỏng, họ làm ra được chuyện đáng tởm như vậy nhưng con nói không nên lời.”
Mọi người:
.......
Ồ, da mặt mỏng à, thế mấy cái xác Ma tộc trần truồng đêm qua là ảo giác hả?
Phong Vô Nguyệt cũng không chịu kém cạnh:
“Họ thường xuyên như vậy, chúng ta đều quen rồi, lười nói.”
Người Bắc Vực:
.......
Xem ra hai người cấu kết không ít thời gian rồi, thật không biết xấu hổ.
Cận Vũ hiếm khi bồi thêm đao:
“Chủ yếu là còn có không ít người bảo vệ Diệp Trăn Trăn, đại sư huynh nhị sư huynh tam sư huynh của con đều như bị teo não vậy, bị nàng ta mê hoặc đến mức quay mòng mòng, con mà dám nói một câu không phải của nàng ta thì chắc chắn là một trận đòn đau.
Không chỉ Lăng Vân Các chúng con, các nam tu sĩ có tướng mạo không tệ thiên phú không tệ của các tông môn khác cũng có không ít đâu.
Đại sư huynh huynh nhìn đệ làm gì, sư thúc, đại sư huynh lại muốn vì Diệp Trăn Trăn mà đ-ánh đệ kìa.”
Thu Lăng Hạo:
......
Ngươi nói như vậy thật sự muốn đ-ánh rồi đấy.
Người Bắc Vực:
......
Thậm chí đều có chút sùng bái rồi.
Hải vương đích thực nha.
Có kẻ tâm tư quỷ dị thầm nghĩ:
“Làm sao làm được việc khiến nhiều người thâm tình không đổi như vậy mà vẫn chung sống hòa bình?”
Muốn học quá.
Cẩm Nghiệp cũng thong dong nói:
“Cũng là vì Vô Cực Tông thế lớn, mọi người sợ bị Vô Cực Tông trả thù nên có giận cũng không dám nói.”
Lần này mắt của các cao tầng thế gia Bắc Vực sáng rỡ lên.
Hiểu rồi.
Luyện Nguyệt không phải là một khối sắt, không cần quá sợ năm nhà khác của Luyện Nguyệt đứng về phía họ.
Người khó chịu nhất là Diệp Trăn Trăn.
Nàng ta không ngờ lại có nhiều người đầu óc dơ bẩn nghĩ về nàng ta như vậy.
Nàng ta theo phản xạ định tìm Sở Lâm an ủi, muốn hắn làm chủ cho mình nhưng đối mặt với một đám người có ánh mắt như bắt gian, chỉ có thể đứng sững tại chỗ, sắc mặt khó coi vô cùng.
Hơn nữa hiện giờ mọi người đồng thanh lên tiếng, Sở Lâm muốn làm chủ cho nàng ta cũng phải cân nhắc.
Hắn chỉ có thể giữ một bộ mặt băng giá, nói một câu chẳng có mấy sức thuyết phục.
“Kẻ trong sạch tự khắc trong sạch, Trăn Trăn nói đúng, kẻ có tâm địa bẩn thỉu nhìn cái gì cũng bẩn.”
Mọi người:
“Hì hì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sư đồ bất luân nói nghiêm trọng cũng nghiêm trọng, nói không nghiêm trọng thì cũng chẳng có hậu quả gì.
Chỉ cần đương sự da mặt đủ dày, người nhà họ không quản thì người khác cùng lắm là công kích bằng ngôn ngữ.
Không thể nâng tầm thành công kích thân thể được.
Vì vậy chủ đề thảo luận của mọi người nhanh ch.óng quay trở lại việc giữa Diệp Trăn Trăn và Mạc Tiêu Nhiên, rốt cuộc ai mới là kẻ cấu kết với Ma tộc.
Sở Lâm mặc kệ mọi người phản bác thế nào, dù sao cũng mang bộ dạng lợn ch-ết không sợ nước sôi, khăng khăng khẳng định không liên quan đến Diệp Trăn Trăn.
Đều là Mạc Tiêu Nhiên trong lúc sơ suất trúng kế của Ma tộc.
Việc Diệp Trăn Trăn tiên phong ra tay cũng là vì tưởng đối phương muốn g-iết sư huynh nàng ta, nàng ta vì cứu người sốt sắng mới làm vậy.
Nhưng dù không phải cố ý nhưng đệ t.ử của hắn quả thực không đúng, cho nên nên trừng phạt thì trừng phạt, bồi thường cần có đều sẽ có, khoản bù đắp mà sáu đại thế gia hứa hẹn cho bảy đại tông môn Luyện Nguyệt trước đó, Vô Cực Tông cũng không cần nữa.
Người của sáu đại thế gia cãi nhau với hắn cũng phát phiền, dứt khoát hỏi thái độ của Vô Cực Tông là gì.
Hách Liên Vinh mặt đen lại, uất ức bày tỏ ý của Sở Lâm cũng chính là ý của họ.
Vân phu nhân cười âm hiểm, khuôn mặt xinh đẹp đều vặn vẹo.
“Được, nếu Vô Cực Tông đã vậy thì cứ theo lời các ngươi, g-iết ch-ết kẻ câu kết Ma tộc rồi mới tiến hành bồi thường.”
Đừng có trách họ sư t.ử ngoạm.
Mạnh Vô Ưu mặt lạnh đứng ra:
“Vì sự đ-âm sau lưng của Vô Cực Tông các ngươi mà dẫn đến việc chúng ta cũng phải trả giá lớn hơn, chuyện này không thể cứ thế mà bỏ qua.”
Họ cũng muốn bồi thường đấy.
Các trưởng lão phong chủ của mấy tông môn khác cũng vội vàng gật đầu.
“Đúng vậy đúng vậy, đệ t.ử của ta cũng tạm thời bị điều động qua hỗ trợ dẫn đến việc bên phía chúng ta phải trả giá rất lớn mới giữ vững được, Thiên phẩm pháp khí cũng hỏng mất hai món.”
Dù sao cũng chẳng có chứng cứ chứng minh họ không dùng Thiên phẩm pháp khí, bảo hỏng rồi mà, ch-ết không đối chứng, ta nói gì thì là nấy.
“Bên ta còn t.h.ả.m hơn, đệ t.ử của ta đều bị thương, đan d.ư.ợ.c cực phẩm uống mấy bình rồi mà vẫn chưa kh-ỏi h-ẳn.”
“Chúng ta cũng t.h.ả.m.”
Vị trưởng lão này nghĩ nghĩ, nhất thời không nghĩ ra chỗ nào t.h.ả.m, dứt khoát há miệng nói bừa luôn:
“Ta lo lắng cho tiểu đồ đệ của ta có mệnh hệ gì, tâm thần bất định, dường như đạo tâm có vấn đề rồi.”
Mấy tông môn mỗi người một câu, tự kể lể mình t.h.ả.m hại biết bao.
Bồi thường mà, ai cũng muốn.
Hách Liên Vinh bóp mũi nhận lấy.
Nhưng việc xử t.ử Mạc Tiêu Nhiên thì Sở Lâm không chịu.
Cuối cùng lại là một hồi đấu khẩu kịch liệt, kết thúc bằng việc Sở Lâm đích thân ra tay phế đan điền của Mạc Tiêu Nhiên.
Mạc Tiêu Nhiên nằm bẹp trên đất, sắc mặt trắng bệch, không thể tin nổi.
Diệp Trăn Trăn vẫn còn sợ hãi, trốn phía sau run bần bật.
Cuối cùng.
Trong lúc hai bên đang dây dưa về việc cụ thể nên bồi thường bao nhiêu, Lục Linh Du rất biết điều thu hồi lưu ảnh thạch.
Chuyện tiếp theo không tiện công khai nữa, mặc kệ là các nhà Bắc Vực hay Luyện Nguyệt, ai mà chẳng muốn chút mặt mũi chứ.
Vì một chút lợi ích nhỏ nhoi mà tranh cãi như lũ đàn bà chợ b.úa, uy nghiêm của đại gia tộc và đại tông môn để ở đâu?
Lục Linh Du nghịch nghịch viên lưu ảnh thạch đã ngừng hoạt động trong tay.
Trước đó trong lúc chiến đấu với Ma tộc, nàng đã phát hiện ra hào quang nữ chính của Diệp Trăn Trăn mặc dù vẫn mạnh mẽ nhưng so với trong nguyên tác thì đã yếu đi không ít.
Chỉ cần nghe cái tên trong nguyên tác --- 《Đoàn sủng tiểu sư muội vừa kiêu vừa sái》 là biết.
Trong nguyên tác, Diệp Trăn Trăn cơ bản là không chịu thiệt thòi gì cả.
Trong cốt truyện mà nàng biết, Diệp Trăn Trăn cơ bản cũng không bị thương.
Hào quang nàng ta mạnh mẽ mà, dù không ngừng gây chuyện, không ngừng gặp khó khăn nhưng kẻ bị thương chịu thiệt đều là đối thủ của nàng ta, sau đó là những người bên cạnh nàng ta.
Đại sư huynh và tam sư huynh vì bảo vệ nàng ta mà không tiếc thân t.ử đạo tiêu, trái lại Diệp Trăn Trăn cùng lắm chỉ là chút vết thương ngoài da không đáng kể.
Nhưng hôm qua mặc dù có hào quang che chở, nàng ta đã thực sự trúng một đao.
Hơn nữa.....
Lục Linh Du nhìn Diệp Trăn Trăn lúc này.
Vì sợ bị người ta thêu dệt tin đồn ác ý, nàng ta không dám dựa vào Sở Lâm nữa.
Nhưng lại không dám đối mặt với mọi người, chỉ có thể rụt rè trốn sau lưng Sở Lâm, nước mắt như vỡ đê, từng hạt từng hạt rơi xuống, đôi mắt đỏ hoe như thỏ đế.
Đâu có thấy nửa điểm oai phong, rõ ràng là một kẻ mít ướt mà.
Thiết lập nhân vật sụp đổ, chịu thiệt nhiều hơn, còn bị thương nữa......
Chẳng phải là hào quang đã ảm đạm đi rồi sao?
Trong lòng Lục Linh Du thầm tính toán, hào quang nữ chính chắc cũng không phải là vô địch.
Nếu từ từ làm suy yếu cái hào quang này, ắt sẽ có ngày biến mất hoàn toàn.
Không có hào quang thì việc đối phó sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Mà nàng bây giờ phải tìm mọi cách để làm suy yếu hào quang của đối phương.
Nàng quay đầu hỏi Trần Vũ Sênh và Phó Ngọc vẫn luôn đi theo sau mình:
“Bắc Vực các bạn chắc cũng có những người hay tổ chức kiểu như Bách Hiểu Sinh chứ?”