Tiểu Sư Muội Trời Sinh Phản Cốt, Nữ Chủ Rơi Xuống Hố Nàng Liền Chôn Đất Luôn

Chương 270



 

“Tâm trí của Y Mị Nhi hầu như đều đặt trên người Linh Kiều Tây và Thu Lăng Hạo.”

 

Lúc trước Lục Linh Du lại ngồi ở phía sau.

 

Nên bây giờ mới phát hiện, Lục Linh Du vẫn là bộ váy xanh nhạt lúc trước, trên mặt đừng nói là kết sương, ngay cả da gà cũng không nổi một cái.

 

Lục Linh Du liếc nàng một cái:

 

“Ngươi nói xem?"

 

“Xem ra các ngươi không phải vô tình xông vào Minh giới."

 

Lục Linh Du lộ ra một nụ cười thâm sâu.

 

Vẻ thản nhiên đó khiến Y Mị Nhi bực bội:

 

“Nếu ngươi đã có thể mua được hoa Lương Vụ từ chỗ Trấn Hồn Sứ, tại sao chỉ mua cho mình, không cho họ?"

 

“Họ không phải người của ngươi sao?"

 

Lục Linh Du hiểu rồi.

 

Đối mặt với ánh mắt có chút hoài nghi của Y Mị Nhi, nàng không quan tâm nhún vai:

 

“Chẳng qua là hai tên đầy tớ vô dụng mà thôi."

 

“Ch-ết thì ch-ết thôi."

 

Đầy tớ Linh Kiều Tây + Thu Lăng Hạo:

 

.......

 

Không, họ muốn sống, và họ cũng không vô dụng đến thế......

 

đâu nhỉ?

 

“Không ngờ tuổi ngươi còn nhỏ, mà tâm địa lại độc ác như vậy."

 

Y Mị Nhi thấy Lục Linh Du quả thực không giống đang giả vờ không lạnh.

 

Cộng thêm nàng biết, ngoại trừ hoa Lương Vụ trong tay Trấn Hồn Sứ, người dương giới tuyệt đối không thể chống lại hàn độc của Minh giới.

 

Chỉ cảm thấy nàng ta tàn nhẫn.

 

“Không đúng, không lẽ ngươi mua không nổi?"

 

Dù là mua không nổi hay tàn nhẫn, thì hai vị lang quân tuấn tú này cũng lành ít dữ nhiều rồi.

 

“Kiều công t.ử, chủ t.ử của ngươi đang trơ mắt nhìn ngươi ch-ết đấy, ngươi thực sự không cân nhắc đề nghị của ta sao?"

 

Linh Kiều Tây hăm hở xoa khuôn mặt đông cứng, dở khóc dở cười, suýt chút nữa là không cẩn thận đồng ý luôn.

 

Nhưng lý trí khiến hắn kiên quyết lắc đầu.

 

“Quả thực là một kẻ bướng bỉnh."

 

“Nhưng dáng vẻ trung thành ngu ngốc này của ngươi, lại khiến ta càng thêm hứng thú."

 

Bàn tay trắng bệch của Y Mị Nhi lại sờ lên mặt Linh Kiều Tây, Linh Kiều Tây vừa lạnh vừa yếu, Lục Linh Du cũng không thèm quản hắn, tránh né vô cùng chật vật.

 

Y Mị Nhi không thể toại nguyện, chỉ có thể nuối tiếc rời đi lần nữa.

 

Trước khi đi, vẫn để lại lời nhắn:

 

“Muốn sống thì tới tìm ta, ta sẽ luôn đợi các ngươi."

 

Y Mị Nhi tâm trạng rất tốt, trong lòng đinh ninh Linh Kiều Tây và Thu Lăng Hạo đã là vật trong túi của nàng.

 

Nha đầu kia không màng sống ch-ết của họ, mình đợi đến lúc họ sắp ch-ết mới tới, không tin họ không phục, cho dù họ không phục, đợi sau khi mình cứu họ, ơn cứu mạng còn đó, còn sợ họ không nguyện ý đi theo mình sao?

 

Y Mị Nhi trở về trong lều, bèn đem tình hình mình dò xét được chỗ Lục Linh Du ra nói.

 

“Là một thế lực nhỏ không danh tiếng, chắc là mục đích giống chúng ta, nhưng hoặc là không có thực lực, ngay cả hoa Lương Vụ cho người hầu cũng mua không nổi, hoặc là một chủ t.ử độc ác.

 

Nhưng có độc ác đến đâu, cũng chỉ là một nha đầu con, một mình nàng ta, không đáng lo ngại."

 

Bàng Chử Lương gật đầu, hắn vốn dĩ không để ba cái đồ bệnh tật yếu ớt kia vào mắt.

 

“Vậy thì mặc kệ nàng ta, nếu nàng ta thực sự có thể đi qua cầu Đoạn Thủy cạnh tranh với chúng ta, lúc đó mới giải quyết nàng ta, bây giờ tốt nhất đừng động thủ, tránh gây ra những rắc rối không cần thiết."

 

Những người khác đều bày tỏ nghe theo.

 

Chỉ có Bàng Thanh Thanh nghĩ đến Linh Kiều Tây, lại thấy bộ dạng nhất quyết phải có được của Y Mị Nhi, đáy mắt hiện lên một tia đấu tranh.

 

Bắc Vực.

 

Lúc Mạnh Vô Ưu trở về, bèn nghe thấy tiếng khóc thét như quỷ khóc sói gào của Tô Tiện.

 

Tiếng khóc đó xé lòng thực sự, ai khuyên cũng không nghe.

 

Đám người Cẩm Nghiệp, Tạ Hành Yến cũng mặt không còn chút m-áu.

 

“Đây là làm cái gì vậy?"

 

Mạnh Vô Ưu bực mình hỏi.

 

“Sư thúc, hu hu hu sư thúc, người cuối cùng cũng về rồi, Tiểu sư muội, nấc, Tiểu sư muội xảy ra chuyện rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Mí mắt Mạnh Vô Ưu giật nảy:

 

“Linh Du làm sao?"

 

Sở Lâm không phải nói nàng trốn thoát rồi sao?

 

“Các ngươi tìm thấy Linh Du rồi?"

 

“Không, không có, nhưng Tiểu sư muội để lại di ngôn cho con."

 

Mạnh Vô Ưu lúc này thực sự không thể bình tĩnh được nữa.

 

“Di ngôn gì?"

 

Tô Tiện đem Thanh Ngọc Lệnh đang nắm c.h.ặ.t trong tay đặt trước mặt Mạnh Vô Ưu.

 

Mục truyền tin thuộc về Lục Linh Du, hiện rõ mấy chữ to tướng.

 

【Giúp ta đốt thêm ít giấy.】

 

Mạnh Vô Ưu:

 

......

 

“Oa a Tiểu sư muội hu hu hu hu....."

 

Tô Tiện khóc càng to hơn.

 

“Chúng con đã tìm khắp xung quanh mà không thấy, Cận Vũ nói muội ấy đã trốn thoát, nhưng họ căn bản không nhìn rõ muội ấy và Sở Lâm giao thủ thế nào, Tiểu sư muội chắc chắn đã trọng thương, nói không chừng cảm thấy mình không còn sống được bao lâu, cho nên mới......"

 

Mạnh Vô Ưu nhìn bộ dạng khóc không ra hơi của hắn, nhịn không được tát cho một cái.

 

“Ngươi còn nói bậy nữa tin không ta xé miệng ngươi ra không."

 

Cái đồ đệ gây họa này, Chưởng môn sư huynh thật đáng thương.

 

Tô Tiện trước tiên bị đ-ánh cho ngơ ngác, sau đó bèn nghe thấy Mạnh Vô Ưu lạnh giọng nói:

 

“Linh Du không thể ch-ết được, muội ấy bảo ngươi đốt giấy cho muội ấy, thì ngươi mau mau đốt đi, đứng đờ ra đó làm gì, muốn làm sư muội ngươi lo sốt vó sao?"

 

Tô Tiện vẻ mặt ngây ngô.

 

Cẩm Nghiệp thì ánh mắt lóe lên:

 

“Sư thúc, ý của người là?"

 

Mạnh Vô Ưu thở dài một tiếng:

 

“Linh Du đa phần là đã đến Minh giới rồi."

 

Nghĩ đến việc đồ đệ nhà mình lúc trước cả ngày đều ru rú trong phòng mình, cũng không gặp mấy tên nhóc này, chuyện nàng nhìn thấu tương lai, họ tự nhiên không biết.

 

Sau khi Mạnh Vô Ưu kể lại sự tình, Tô Tiện lập tức trợn trừng đôi mắt sưng húp.

 

Vèo một cái triệu hồi ra Thần Hi kiếm, lại dán cho mình một tấm phù tăng tốc:

 

“Con đi mua giấy đốt ngay đây."

 

Hắn phải đốt thật nhiều, thật nhiều thật nhiều, nhất định phải để Tiểu sư muội đi ngang dọc trong Minh giới.

 

Lục Linh Du sau khi biết tin từ chỗ Y Mị Nhi, bèn chuẩn bị đi tìm Trấn Hồn Sứ.

 

“Các ngươi đi theo ta, hay là ở lại đây đợi ta?"

 

Linh Kiều Tây là người đứng dậy đầu tiên:

 

“Ta.... ta đi theo muội."

 

Thu Lăng Hạo cũng vội vàng bày tỏ muốn đi theo.

 

Cả hai đều mang bộ dạng sợ Lục Linh Du sẽ bỏ rơi họ ở đây.

 

Lục Linh Du chỉ đành dắt theo hai cái đuôi này lên đường.

 

Minh giới so với tu luyện giới mà nói, hoang vu hơn nhiều.

 

Nơi này không có cỏ cây, không có trăng sao nhật nguyệt, cả thế giới đều một màu sương xám mịt mù.

 

Trên mặt đất ngoại trừ cát thì là đ-á.

 

Lục Linh Du chậm rãi bước đi, thỉnh thoảng sẽ gặp một số hồn thể.

 

Những hồn thể này có yếu có mạnh, thực lực của họ rất dễ phân biệt.

 

Yếu thì thường vẫn giữ nguyên trạng thái lúc ch-ết, bị đao c.h.é.m ch-ết thì đầy mình đầy đầu vết thương và m-áu, trúng độc ch-ết thì mặt mũi xanh tím, thắt cổ ch-ết thì vừa đi vừa nghịch cái lưỡi dài của mình, bị c.h.é.m đầu ch-ết thì khi đi chỉ có thể ôm đầu mình, thỉnh thoảng hứng lên, còn đem đầu mình ra đ-á cầu chơi.

 

Thậm chí có những linh hồn không toàn vẹn, ngay cả thần trí cũng không duy trì được, hồn thể giống như vải mùng trong suốt, đi vất vưởng khắp nơi.

 

Còn những hồn thể mạnh, thì cố gắng thể hiện dáng vẻ tươm tất của mình, dáng vẻ thể hiện ra càng trẻ trung, thì chứng tỏ càng mạnh.

 

Kiếp trước mạng internet phát triển, nhưng nơi này rõ ràng không phải là Minh giới được các quỷ sai quản lý ngăn nắp như lời đồn trên mạng.

 

Lục Linh Du chặn con quỷ đang đ-á đầu kia lại.

 

Kết quả con quỷ đó thấy nàng như thấy ôn thần, thân thể phía trước chạy thục mạng, cái đầu phía sau lăn lóc đuổi theo.