“Trong sự hỏi han không biết mệt mỏi của Linh Kiều Tây.”
Cuối cùng hắn cũng biết được bí ẩn của Cửu Lệnh Bí Pháp.
Nhiên Huyết, Nhiên Hồn, tăng tốc, di chuyển tức thời.....
Hóa ra chữ lệnh cũng phân cấp bậc.
Khoảnh khắc này, Linh Kiều Tây đột nhiên thấu hiểu cho những 'người bạn' từng đề phòng hắn lúc trước.
Đừng nói gì khác, chỉ riêng tin tức về Cửu Lệnh Bí Chúc trên người Lục Linh Du, cũng như hàm nghĩa chữ lệnh, tác dụng của chữ lệnh ở các giai đoạn.
Chỉ cần bán ra một lần, chắc cũng đủ cho Linh Thông Các bọn họ ăn nửa năm.
Linh Kiều Tây bấm mạnh vào hổ khẩu của mình, ừm, hắn nhịn được.
Lúc Lục Linh Du và Linh Kiều Tây trở về nơi đóng quân, Thu Lăng Hạo đã nướng tới con thỏ thứ ba rồi.
Khi hắn nhìn thấy bóng dáng Lục Linh Du và Linh Kiều Tây chậm rãi đi về, vội vàng nhét miếng thỏ cuối cùng trên giá lửa vào miệng.
Kết quả là “oái" một tiếng, miệng bị bỏng một nốt phồng.
Ngoài ra còn suýt chút nữa thì bị nghẹn ch-ết.
Thế nhưng sau khi Lục Linh Du và Linh Kiều Tây ngồi xuống, hắn đ-ấm mạnh vào ng-ực một phát, nuốt miếng thịt đang mắc ở cổ họng xuống.
Sau đó vẻ mặt bình tĩnh nói, “Về rồi à, ngại quá nha, ta còn tưởng hai người phải tán dóc tới tận mai, thực sự rảnh rỗi quá vô vị, nên đã ăn sạch thịt nướng rồi, hai người nếu muốn ăn thì chỉ có thể tự nướng lại thôi."
Hừ, gạt hắn ra ngoài mà còn muốn ăn thịt hắn nướng sao.
Hắn phải bày tỏ thái độ, mình không phải là người hầu thực thụ đâu.
Linh Kiều Tây trực tiếp trợn trắng mắt, “Ai thèm thỏ của ngươi chứ."
“Làm như ai không biết làm không bằng."
“Du Du ngươi yên tâm, ta thấy hắn nướng vài lần rồi, đã học được rồi."
Lục Linh Du đờ mặt gật đầu.
Nửa nén nhang sau, nàng đờ mặt tiếp quản nhiệm vụ nướng thịt.
Linh Kiều Tây sờ sờ mũi, đành phải đóng góp vài quả linh quả trung giai.
Tất nhiên lần này không có phần của Thu Lăng Hạo.
Còn ba ngày nữa mới tới thử thách Đoạn Thủy Kiều, Lục Linh Du nghỉ ngơi ba canh giờ, ngày hôm sau quả quyết đi tìm người nghe ngóng chuyện Bổ Hồn Thạch.
Kết quả hiển nhiên, một lũ cô hồn dã quỷ sao có thể biết được?
Ngay cả nữ quỷ áo cưới và nam quỷ giáp trụ - những đầu lĩnh trong đám quỷ cũng vẻ mặt mờ mịt.
Trong quá trình này, lại bắt gặp một đám cô hồn dã quỷ đang vây đuổi chặn đường hai nhà Bàng Y.
Lúc này người của hai nhà Bàng Y ai nấy đầu tóc bù xù, mặt mày nhem nhuốc, mặt mũi bầm dập, quần áo trên người bị lột gần hết, thậm chí còn có những vết thương lớn nhỏ, trông còn giống quỷ hơn cả quỷ.
Mãi đến ngày cuối cùng, Lục Linh Du cuối cùng cũng trở thành 'bạn tốt' với một vị Trấn Hồn Sứ cấp bậc không thấp, kết quả đối phương vừa nghe thấy Bổ Hồn Thạch liền trợn tròn mắt.
“Ngươi đang nghĩ gì vậy?"
“Bổ Hồn Thạch đó là do Tư Mệnh đại nhân cai quản Vãng Sanh Trì nắm giữ, trừ việc cho các âm sai bị tổn thương hồn thể sử dụng ra, bình thường keo kiệt lắm, nhìn cũng không cho ai nhìn một cái, ngươi là người dương giới mà cũng muốn dùng, trừ phi đợi vị Tư Mệnh đại nhân nhiệm kỳ này ch-ết đi thì còn có khả năng."
“Vậy ngươi có cách nào giúp ta gặp Tư Mệnh đại nhân không?"
“Không có, đừng nghĩ nữa, hơn nữa chúng ta không thân, tuyệt đối đừng nói ngươi từng gặp ta."
Con thuyền tình bạn nói lật là lật ngay, nhưng hắn không quên mang theo minh chứng cho tình hữu nghị từng có của bọn họ --- một túi quần đầy linh thạch.
Lục Linh Du:
......
Cũng không phải hoàn toàn không có thu hoạch.
Ít nhất chứng minh được tin tức Linh Kiều Tây cung cấp không sai.
Có điều chắc là phải đợi qua được Đoạn Thủy Kiều và Minh Diễm Cốc, khôi phục tu vi rồi tính tiếp.
Thử thách Đoạn Thủy Kiều chính thức bắt đầu.
Ba người Lục Linh Du và người của hai nhà Chu Hoàng cùng nhau tới Đoạn Thủy Kiều, hai nhà Bàng Y và hai nhà Triệu Kỳ đã đợi sẵn ở đó từ sớm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Người của hai nhà Bàng Y cuối cùng cũng mặc được một bộ quần áo tươm tất, có điều khuôn mặt sưng vù bầm dập kia trông thật nực cười.
Ánh mắt Bàng Thanh Thanh như muốn trừng ra hai cái lỗ trên người Lục Linh Du.
Y Mị Nhi nhìn thấy Linh Kiều Tây vẫn còn tung tăng hớn hở cũng cười âm hiểm.
Còn có hai thế lực mà Lục Linh Du trước đó chưa từng giáp mặt, lần lượt là Phòng gia và Ngô gia.
Đối mặt với bầu không khí đột nhiên giương cung bạt kiếm tại hiện trường, hai nhà có chút ngơ ngác nhưng lại thầm vui mừng, đ-ánh nh-au đi mới tốt, bọn họ mới có thể đục nước b-éo cò chứ.
Rất nhanh, một nam một nữ đều mặc áo đen bước tới.
“Hân hạnh gặp gỡ các vị, chúng ta là sứ giả gác cầu của thử thách Đoạn Thủy Kiều lần này, quy tắc thử thách Đoạn Thủy Kiều rất đơn giản."
Nữ sứ giả chỉ tay vào sông Vong Xuyên phía sau, “Xích sắt làm cầu, chỉ cần trong thời gian quy định tới được bờ bên kia, các ngươi coi như qua màn."
Mọi người nhìn mấy sợi xích sắt trần trụi đang tỏa ra hàn quang lạnh lẽo trên mặt sông, sắc mặt vô cùng đặc sắc.
Đều đã tu tiên rồi, nếu là bình thường, đừng nói là một chân bước trên xích sắt, dù là đứng dưới đất không mượn bất kỳ công cụ nào, trực tiếp bay mấy dặm cũng không thành vấn đề.
Nhưng tu vi hiện tại của bọn họ đều bị áp chế rồi a, giống hệt như một người bình thường vậy.
Dù c-ơ th-ể có cường tráng hơn một chút nhưng cũng chưa từng luyện qua loại này a.
Hơn nữa bên dưới xích sắt chính là sông Vong Xuyên, nước sông Vong Xuyên có tính ăn mòn, hiện giờ bên trong có không ít hồn thể bị quỷ sai ném vào, chỉ một lát sau hồn thể đã mờ nhạt đi rất nhiều.
Và xích sắt đặt rất thấp, vị trí ở giữa gần như sát mặt sông.
Độ cao của hai bờ cũng tương đương nhau.
Muốn lợi dụng việc treo vào xích sắt để trượt sang bờ bên kia là không thể nào.
Mấu chốt nhất là những cô hồn dã quỷ đang chịu cực hình dưới sông kia cực kỳ có khả năng vì ác tâm nổi lên mà trực tiếp kéo bọn họ xuống sông.
Đây chính là t.ử cục a.
Nữ sứ giả tao nhã thắp một nén nhang, “Nhắc nhở các vị nha, không được sử dụng bất kỳ pháp khí hay đan d.ư.ợ.c hay vật hỗ trợ bên ngoài nào trên người các vị, được rồi, tính giờ bắt đầu, mời các vị."
“......"
Một đám người đờ đẫn.
Các thế lực nhao nhao bàn bạc.
Nhưng mọi người bàn bạc nửa ngày đều là......
“Chuyện này phải làm sao bây giờ?"
“Cái này quá khó rồi đi."
“Cái này căn bản không thể nào."
Còn về những biện pháp đưa ra thì cũng chỉ có......
“Ai thăng bằng tốt nhất thì đi thử trước đi."
Người của Ngô gia và Triệu gia là không nhịn được nhất, chọn ra hai người tới sợi xích sắt thuộc về nhà mình thử một chút.
Kết quả một trong số đó mới đi được hai bước đã “tùm" một tiếng rơi xuống sông, c-ơ th-ể vừa tiếp xúc với nước sông lập tức xèo xèo bốc khói.
Người còn lại thì lảo đảo nghiêng ngả, dùng hết sức bình sinh đi thêm được vài bước, kết quả một ác quỷ dưới sông nhe răng chạy tới, một kéo một lôi, người này cũng rơi xuống xèo xèo bốc khói.
Hai nhà luống cuống tay chân kéo người lên, tính mạng thì không lo nhưng đau tới mức lăn lộn trên đất.
Còn không dám dùng đan d.ư.ợ.c trước mặt sứ giả.
Lục Linh Du lặng lẽ quan sát, đồng thời quan sát biểu cảm của hai vị sứ giả gác cầu kia.
Không đúng, đối với đám người không thể động dụng linh lực như bọn họ mà nói thì không thể nào thông qua được, nhưng Minh giới đã mời người xuống đây thì chỉ nhìn thái độ của Trấn Hồn Sứ trước đó là rất hoan nghênh bọn họ tới Vạn Quỷ Tháp.
Ánh mắt Lục Linh Du rơi vào phía sau bàn của Trấn Hồn Sứ, đống xích sắt cuộn tròn thành một lùm lớn ở đó.
Sông Vong Xuyên cũng không tính là rộng, ước chừng chỉ mấy chục mét.
Nếu ngoài sợi xích sắt dưới chân ra còn có thêm một sợi xích sắt để tay bám vào thì đơn giản hơn nhiều rồi.
Bàng Thanh Thanh vẫn luôn nhìn chằm chằm Lục Linh Du, thấy ánh mắt nàng cứ đảo qua đảo lại giữa sứ giả gác cầu và đống xích sắt.
Lập tức mắt lóe lên, lao tới trước mặt sứ giả gác cầu trước một bước.