“Thương Sinh Lục sao có thể sai được, ta cũng không thể nhìn nhầm."
Vương chủ phán nghiêm túc nói.
Lão nhắc nhở:
“Tuyệt đối không được để Ti Mệnh và Ti Các biết chuyện này."
“Vãng Sinh Trì cạn kiệt, ngoại trừ nguyên nhân bất khả kháng ra, còn có một nguyên nhân nữa là sự biến mất của U Minh Quỷ Hỏa năm đó, nếu không có U Minh Quỷ Hỏa c.ắ.n nuốt tội ách trong Vãng Sinh Trì và Bổ Hồn Thạch, Ti Mệnh hắn có bướng bỉnh đến mấy cũng chẳng cầm cự được lâu."
“Nếu để họ biết sự tồn tại của U Minh Quỷ Hỏa, dù chỉ còn lại hai cái Vãng Sinh Trì, nhưng chỉ cần U Minh Quỷ Hỏa c.ắ.n nuốt ách vận, hai cái Vãng Sinh Trì cũng có thể duy trì sự vận hành của Minh giới."
“Nếu ách vận trong Bổ Hồn Thạch cũng được trừ sạch, vậy thì những kẻ hiện đang nghe lệnh chúng ta, e rằng không ít người sẽ ngả về phía Ti Mệnh, chuyện này vô cùng bất lợi cho chúng ta."
La chưởng lệnh và Thôi sứ đài liếc nhìn nhau, đều thấy được sự thận trọng từ mắt đối phương:
“Chúng ta đương nhiên biết nặng nhẹ, nhưng vấn đề hiện nay là, không phải là chuyện chúng ta có nói hay không, nếu nha đầu đó phóng U Minh Quỷ Hỏa ra thì chuyện này chắc chắn chẳng giấu được."
Ánh mắt Thôi sứ đài mang theo tia lạnh lẽo:
“Nha đầu này đúng thật là một mối họa tâm phúc."
La chưởng lệnh cũng gật đầu:
“Đúng vậy, cho nên lần này nhất định phải lấy được Minh Vương Lệnh, nếu không đợi Ti Mệnh họ biết U Minh Quỷ Hỏa hiện thế thì e rằng quyền phát ngôn ở Minh giới mà chúng ta vất vả lắm mới giành được sẽ mất sạch."
Vương chủ phán gật đầu như bổ củi:
“Ta cũng có ý đó, mấu chốt là bây giờ làm sao để đảm bảo không để nha đầu đó tiết lộ sự tồn tại của U Minh Quỷ Hỏa, mà lại lấy được Minh Vương Lệnh."
Sắc mặt của La chưởng lệnh và Thôi sứ đài càng tệ hơn.
“Một đám phế vật."
Thôi sứ đài đột nhiên lên tiếng:
“Bất kể có lấy được Minh Vương Lệnh hay không, nha đầu đó cũng không thể giữ lại."
“Nhất định phải trừ khử nàng ta trước khi nàng ta tiết lộ U Minh Quỷ Hỏa."
Vương chủ phán ngẩn ra:
“Không phải chứ, các ngươi không nghĩ tới việc lôi kéo nàng ta sao?"
Thôi sứ đài cười lão ngây thơ:
“Nàng ta cần Bổ Hồn Thạch, ngươi có thứ nàng ta c.ầ.n s.ao?"
“Vậy chẳng phải có thể đợi Ti Mệnh giúp nàng ta khôi phục linh hồn......"
Vương chủ phán nói được một nửa thì không nói tiếp được nữa.
Đúng vậy, nha đầu đó ngay từ đầu đã thuộc phe cánh của Ti Mệnh, không nói đến chuyện có chút tình nghĩa hợp tác nào không, cứ nói đến Cửu Lệnh Bí Chúc của nàng, nếu đã kích hoạt Nhiên Hồn thì chắc chắn sẽ không chỉ muốn để đó làm cảnh.
Chỉ cần nàng còn muốn dùng Nhiên Hồn thì tất yếu phải giao hảo với Ti Mệnh.
Họ có lôi kéo thế nào cũng chẳng kéo về được.
Trừ phi họ g-iết ch-ết Ti Mệnh, lấy được Bổ Hồn Thạch, đáng tiếc là nếu Ti Mệnh mà dễ g-iết như vậy thì họ cũng chẳng cần phải vì một con nhóc mà nổi trận lôi đình rồi.
La chưởng lệnh cũng gật đầu theo:
“Đúng vậy, nha đầu đó buộc phải trừ khử."
“Lấy được Minh Vương Lệnh là tốt nhất, nhưng nhìn cái bộ dạng của lũ phế vật kia thì chuyện này e là treo rồi, còn về nha đầu đó, bất kể dùng cách gì, nhất định phải trừ khử, nếu không thể trừ khử thì cũng phải tìm cách lấy được U Minh Quỷ Hỏa."
Thôi sứ đài lạnh lùng hừ một tiếng:
“Không trừ khử nàng ta mà đòi lấy được U Minh Quỷ Hỏa, ta khuyên ngươi nên tỉnh táo lại đi, nàng ta chẳng thèm kiêng dè phóng Hỏa Phượng ra, nhưng lại chậm chạp không thấy phóng U Minh Quỷ Hỏa, ước chừng đã sớm biết U Minh Quỷ Hỏa là vật của Minh giới."
“Vậy bây giờ quan trọng nhất là không thể để nàng ta phóng U Minh Quỷ Hỏa ra, nhưng họ đang ở trong Vạn Quỷ Tháp, chúng ta cũng chẳng có cách nào can thiệp nha."
Vương chủ phán thỏa hiệp rồi, trừ khử thì trừ khử vậy.
Chỉ có thể trách nàng cản đường thôi.
Cả Thôi sứ đài và La chưởng lệnh đều đen mặt.
Còn làm sao được nữa, chỉ có thể cầu nguyện nàng đừng phóng ra thôi.
Ba người họ bàn mưu tính kế một hồi như vậy, lúc trở lại trước màn sáng thì đám người Bàng Chử Lương vẫn đang hì hục phá trận.
Ti Các đã mang hai chiếc ghế qua đây, cùng Ti Mệnh mỗi người một cái, thậm chí còn gọi người mang lên một ít hoa quả bánh ngọt, vừa vui vẻ ăn, thỉnh thoảng thấy đám người Bàng Chử Lương lại một trận mặt mũi xám xịt, lại không nhịn được cười ha hả.
Hắn thấy ba người La chưởng lệnh thì còn có tâm trạng chào hỏi.
“Về rồi hả, không tức giận chứ?
Ôi, theo ta thấy nha, các ngươi cũng đừng thất vọng, thứ vốn không thuộc về các ngươi thì có cưỡng cầu thế nào cũng chẳng được đâu, chi bằng nghĩ thoáng ra chút đi, dù sao bây giờ chẳng phải các ngươi đã đi ngang ở Minh giới rồi sao?"
“Cái con người này nha, quan trọng nhất là biết đủ."
“Dù sao nếu không phải năm đó ta và Ti Mệnh nhìn nhầm thì ba người các ngươi còn chẳng biết đang làm trâu làm ngựa ở cái xó xỉnh nào đâu."
“......"
Thôi im miệng đi.
Ba người giả câm giả điếc, ánh mắt nhìn chằm chằm vào màn sáng, chỉ coi hắn không tồn tại.
Trong Vạn Quỷ Tháp.
Đám người Bàng Chử Lương đ-âm đầu đến sưng cả đầu vẫn chẳng phá được trận.
“Cứ thế này mãi không xong."
“Bàng thế thúc, ngài chẳng phải từng thấy loại phong ấn trận này sao?
Có bí quyết phá trận gì không?"
Phòng Bắc Hạng xụ mặt:
“Không có."
Lão lúc đó mới chỉ là một thằng nhóc con thôi, bao nhiêu năm trôi qua rồi lão làm sao mà nhớ rõ chi tiết được, hơn nữa, năm đó họ là đi hộ trận chứ đâu phải đi phá trận.
“Không thể cứ dùng sức thế này được, linh khí trong c-ơ th-ể ta sắp cạn sạch rồi."
Lão ngũ họ Triệu nói:
“Phòng công t.ử, có thể nghĩ ra cách gì không?"
Phòng Ngô Thân:
......
Ta cảm ơn ngươi đã coi trọng ta như vậy.
Hắn chỉ có thể cố ép mình làm:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Mọi người có ai hiểu chút về trận pháp không, có thể ra đây nói chút ý kiến."
Mọi người đồng loạt lắc đầu.
Họ chính là chính tông ngự quỷ đạo nha, ai rảnh mà đi nghiên cứu cái thứ đó chứ?
Trận pháp duy nhất hiểu biết cũng chỉ có Tụ Linh Trận và chướng nhãn pháp.
Phòng Ngô Thân gãi đầu, cảm thấy trí tuệ của mình đã bị vét sạch rồi.
“Ta nhớ đa số trận pháp đều chia thành tám vị trí mấu chốt là Càn Khôn Chấn Tốn Khảm Ly Đoài Cấn, hay là chúng ta cứ thử chuyên công một vị trí trước xem?"
Trận nhãn của thượng cổ trận pháp mà nằm ở những vị trí mà mấy tên ngốc này đều có thể nghĩ ra được thì chẳng gọi là thượng cổ trận nữa.
Đến cả trung giai trận pháp còn biết ẩn giấu trận nhãn nữa là.
Phòng Ngô Thân nói xong cũng cảm thấy mình đang nói nhảm.
Nhưng thực sự hết cách rồi, mọi người nhìn nhau, bất đắc dĩ nói:
“Vậy thì cứ thử hết một lượt đi."
Chứ không lẽ bỏ cuộc sao?
Một nhóm người lại luân phiên tấn công từ mọi phương vị.
Sau đó lại là một trận mặt mũi xám xịt đi xuống, không ngoài dự tính vẫn chẳng phá được trận.
“Né hết ra cho lão t.ử!"
Bàng Chử Lương xách đại đao hì hục lại xông lên, c.h.é.m loạn một hồi.
Phòng Bắc Hạng cũng lăm lăm cây b.úa lớn, bám sát theo sau.
“Hả, ta c.h.é.m!"
“Hừ hả, ta nện!!"
“A a a, ta c.h.é.m c.h.é.m c.h.é.m!!!"
“Hả, còn không mau vỡ cho lão t.ử!"
Phòng Ngô Thân tận mắt nhìn thấy dưới sự tấn công liên thủ của hai Hóa Thần mà phong ấn vẫn sừng sững bất động, nỗi tuyệt vọng quen thuộc lại dâng lên.
Họ không lẽ sẽ phải chịu thất bại ra về ngay tại tầng 10 này sao?
Cũng may hắn không bị nỗi tuyệt vọng bao trùm quá lâu.
Sau khi bọn người Y Mị Nhi cũng gia nhập, rất nhanh đã nhận thấy lực phản chấn của phong ấn hơi yếu đi một chút.
Phòng Ngô Thân vui mừng:
“Nhị thúc, Bàng đại bá, có động tĩnh rồi, sức mạnh của phong ấn đang giảm đi."
Phòng Bắc Hạng và Bàng Chử Lương mấy người trong lòng vui vẻ, lần lượt dừng tay, hít hà mấy hơi thật sâu.
“Ha ha ha, ta đã bảo cái thứ này không thể nào c.h.é.m không vỡ mà."
Nhưng chưa đợi Bàng Chử Lương cười xong, Phòng Ngô Thân lại đổi sắc mặt.
“Không được dừng, mau, mau tiếp tục đi, sức mạnh phong ấn lại đang phục hồi rồi."
Đám người Bàng Chử Lương:
.......
“A a a, tức ch-ết lão t.ử rồi."
Bàng Chử Lương hùng hổ lại xông lên đỉnh:
“Ta c.h.é.m, ta c.h.é.m tiếp, lão t.ử nhất định phải băm vằm con nhóc đó ra thành muôn mảnh."
Tầng 11.
Lục Linh Du cũng phát hiện ra rồi, chỉ cần người bên dưới liên tục tấn công thì trận pháp sẽ có nguy cơ bị phá vỡ.
Rõ ràng người bên dưới cũng đã chú ý tới, lúc này thế mà chẳng hề dừng lại lấy một giây để xung kích.
Hoàng Thiên Sơn ở bên cạnh hớn hở tính toán thời gian:
“Đã kiên trì được hơn nửa ngày rồi, cái Tiên Ma Phong Ấn Trận thượng cổ này đúng là danh bất hư truyền nha, không hổ là trận pháp có thể phong ấn được ma tộc."
Lục Linh Du lại lắc đầu:
“Không đủ, nhìn dáng vẻ này chắc là kiên trì chẳng nổi một ngày đâu."
Nếu mỗi một trận pháp có thể kiên trì được một ngày thì phía sau còn 7 tầng, họ thủ tháp mới tương đối ổn thỏa.
Hoàng Thiên Sơn gật đầu, lời nói không sai:
“Nhưng thế này đã rất tốt rồi."
Thực sự nếu mà toàn dựa vào trận pháp để chặn người thì họ cũng nằm thắng triệt để quá rồi.
Lục Linh Du không cho là đúng:
“Tiền bối, phiền các người động thủ thôi, chúng ta phải chuẩn bị đi lên rồi."
“Được được được, bên này cứ giao cho ta, cô cứ đi tìm lâu trưởng trước đi."
Nói xong, ông chủ động lấy ra một cái túi trữ vật, dốc sức nhét vào lòng Lục Linh Du, còn dùng tay ấn c.h.ặ.t cánh tay kia của nàng, không cho nàng từ chối.
“Ta biết cô không thiếu tiền, nhưng tổng không thể để một mình cô bỏ sức ra được, chút linh thạch này không nhiều, nhưng là toàn bộ những gì ta có thể lấy ra trên người rồi."
“Không cần đâu......"
“Sao lại không cần?
Đã bảo là không thể để một mình cô bỏ sức ra, vậy thì ra cái thể thống gì nữa?
Nhà họ Hoàng chúng ta xưa nay cũng chẳng phải loại người thích chiếm hời của người khác."
“Số tiền này cô nhất định phải nhận, nếu cô không nhận thì chính là coi thường lão Hoàng ta."
Lục Linh Du im lặng nắm c.h.ặ.t túi trữ vật, đồng thời bổ sung nốt câu nói chưa hết.
“Không cần ấn tay ta đâu, dù tiền bối không đưa thì ta cũng sẽ chủ động hỏi ngài mà."
Các lâu trưởng khẩu vị ngày càng lớn, mấy vạn linh thạch của nàng chẳng bõ bèn gì đâu.
Đương nhiên phải đoàn kết tất cả các lực lượng có thể đoàn kết rồi.
Hoàng Thiên Sơn ngẩn ngơ buông tay.
Nhìn Lục Linh Du đã nóng lòng mở túi trữ vật, đôi mắt sáng rực như phát xanh đang đếm linh thạch ở đó.
Hoàng Thiên Sơn:
......