Tiểu Sư Muội Trời Sinh Phản Cốt, Nữ Chủ Rơi Xuống Hố Nàng Liền Chôn Đất Luôn

Chương 342



 

“Bất kể là lúc nào, hướng lai chỉ có đạo lý đồ đệ đi bái kiến sư phụ.”

 

Nhưng Lục Linh Du đang cùng bọn người Tô Tiện đi được nửa đường.

 

Đã thấy Ngụy Thừa Phong và Mạnh Vô Ưu như hai luồng gió lốc vọt ra ngoài.

 

Mạnh Vô Ưu nhanh hơn một bước tóm lấy Lục Linh Du, gương mặt đầy vẻ nghiêm trọng.

 

“Con lên Kim Đan rồi?"

 

Tô Tiện giật mình:

 

“Cái gì?"

 

“Kim Đan!!!"

 

Phượng Hoài Xuyên:

 

“Tiểu sư muội cũng đột phá rồi?"

 

Phong Vô Nguyệt:

 

“Tiểu sư muội lại đột phá rồi?"

 

Ánh mắt Tô Tiện “vèo" một cái nhìn về phía Lục Linh Du:

 

“Muội vậy mà lén lút đột phá Kim Đan rồi?"

 

Mới bao lâu đâu chứ a.

 

Rõ ràng trước khi đi Minh giới, tiểu sư muội mới liên tiếp phá hai bậc, kết quả vì cái tên Sở Lâm khốn khiếp kia mà bọn họ còn chưa kịp chúc mừng tiểu sư muội nữa.

 

Chỉ trong vòng hai tháng ngắn ngủi, lại lên Kim Đan rồi?

 

Vậy cái người sư huynh vẫn còn kẹt ở Trúc Cơ trung kỳ như anh ta còn mặt mũi nào để nhìn người nữa đây?

 

“Tiểu sư muội, đại sư huynh, nhị sư huynh, các người còn để cho chúng đệ sống không hả."

 

Lục Linh Du nhạy bén nghe ra được từ khóa quan trọng.

 

Nàng đảo mắt một vòng, cuối cùng dừng lại trên người Cẩm Nghiệp và Tạ Hành Yến.

 

“Đại sư huynh và nhị sư huynh cũng đột phá rồi sao?"

 

Cẩm Nghiệp mỉm cười gật đầu, vừa định nói chuyện thì Ngụy Thừa Phong đột nhiên xen vào.

 

“Khoan hãy nói mấy chuyện này, tiểu lục, mau vào đây, ta có lời muốn hỏi con."

 

Mạnh Vô Ưu cũng cau c.h.ặ.t mày:

 

“Vào trong rồi nói."

 

“Sư phụ, đã xảy ra chuyện gì vậy ạ, tiểu sư muội đột phá chẳng phải là chuyện tốt sao?"

 

Tô Tiện vừa chạy nhỏ từng bước theo sau vừa khó hiểu hỏi.

 

Bọn người Cẩm Nghiệp cũng từ thái độ của Ngụy Thừa Phong và Mạnh Vô Ưu mà nhận ra điều gì đó.

 

Niềm vui trên mặt thu lại, vội vàng đi theo vào.

 

“Thế nào, có vấn đề gì không?"

 

Ngụy Thừa Phong vừa lập xong cấm chế đã vội vàng hỏi.

 

“Đừng giục, vẫn đang thăm dò."

 

Mạnh Vô Ưu vẫn cau mày như cũ.

 

Lục Linh Du nhìn dáng vẻ của hai vị sư phụ, trong lòng có chút suy đoán.

 

“Sư phụ, sư tôn, hai người đã sớm biết con đột phá Kim Đan rồi sao?"

 

“Mới biết."

 

Ngụy Thừa Phong nhìn chằm chằm Mạnh Vô Ưu, theo bản năng trả lời, “Vừa nãy cái thằng ranh họ Thu của Lăng Vân các về rồi, sư phụ nó cứ lải nhải với ta mấy câu."

 

“Cái Kim Đan này của con là tiến giai trước khi bổ hồn sao?"

 

Lục Linh Du gật đầu, quả nhiên nàng đoán không sai, nếu nàng không dùng mưu mẹo, sử dụng phù văn gia trì thì chắc chắn không đột phá nổi Kim Đan đâu.

 

Cho dù cưỡng ép đột phá cũng sẽ xảy ra vấn đề.

 

Sắc mặt Ngụy Thừa Phong lại khó coi thêm vài phần, Mạnh Vô Ưu vốn dĩ đã kiểm tra qua một lượt không thấy vấn đề gì, đang định thở phào nhẹ nhõm, lại đ-ánh thêm một luồng linh khí vào.

 

Cuộc đối thoại của mấy người khiến Tô Tiện có chút ngơ ngác.

 

“Sư phụ, bất kể là lúc nào đột phá, chỉ cần đột phá được là tốt rồi không phải sao?

 

Sao ngài và sư thúc cứ....."

 

Cứ hốt hoảng như vậy, làm trái tim này của anh ta cũng cứ thấp thỏm không yên.

 

“Tiểu lục lúc trước giao thủ với Sở Lâm đã vận dụng linh hồn lực, nếu linh hồn lực bị khuyết thiếu thì rất khó phá cảnh nữa, cho dù có thể phá thì cũng rất có khả năng sẽ tẩu hỏa nhập ma.

 

Hơn nữa linh khí tiểu lục cần để phá cảnh vốn đã nhiều, nếu làm không tốt......"

 

“Cho dù tiến giai thành công cũng có thể là ngụy Kim Đan."

 

“Hả?"

 

Đám Tô Tiện lập tức biến sắc.

 

“Không thể nào chứ?"

 

Linh hồn lực là cái gì Tô Tiện cũng không hiểu lắm, nhưng ngụy Kim Đan thì anh ta hiểu.

 

Tu sĩ đột phá Kim Đan cảnh là một bước vô cùng then chốt.

 

Nếu nói dẫn khí nhập thể là nhập môn, vậy thì Kim Đan chính là nền móng quyết định việc hóa thần Nguyên Anh sau này.

 

Rất nhiều người vì muốn đột phá Kim Đan một cách hoàn mỹ, đ-ánh móng cho chắc chắn, thậm chí không tiếc việc áp chế tu vi.

 

Mà nếu như trong tình huống chưa chuẩn bị kỹ càng mà cưỡng ép đột phá Kim Đan, phẩm chất Kim Đan sẽ rất kém, thậm chí xuất hiện ngụy Kim Đan, vậy thì cũng có nghĩa là người này cả đời này đa phần phải dừng bước ở Kim Đan rồi.

 

“Sư thúc, Kim Đan của tiểu sư muội không có vấn đề gì chứ?"

 

Cẩm Nghiệp thấy Mạnh Vô Ưu đã kiểm tra xong lần thứ hai cũng không nhịn được lên tiếng.

 

Đôi mày cau c.h.ặ.t của Mạnh Vô Ưu giãn ra một chút:

 

“Nhìn qua thì dường như không có vấn đề gì."

 

Nhưng theo lý mà nói thì không nên mới đúng.

 

Với thực lực của Linh Du lúc đó, muốn thoát khỏi tay Sở Lâm, linh hồn lực ít nhất cũng phải dùng mất một nửa.

 

Mất đi một nửa linh hồn lực mà còn có thể kết đan hoàn mỹ, hầu như là không thể nào.

 

Ngụy Thừa Phong cũng không khách khí đ-ánh vào một luồng linh khí.

 

Sau khi kiểm tra xong cũng ngây người ra luôn.

 

“Tiểu lục, lúc con tự nội thị, thấy Kim Đan của mình màu gì?"

 

“Màu vàng ạ."

 

“Không có màu tạp nham nào khác sao, ví dụ như màu trắng hay màu đen?"

 

“Không có ạ."

 

Loại vàng đến phát sáng luôn ấy.

 

“Thế kích thước thì sao?"

 

“Đại khái...... to chừng này ạ?"

 

Lục Linh Du ra hiệu một kích thước to cỡ quả trứng chim bồ câu.

 

Ngụy Thừa Phong gật đầu:

 

“Kích thước cũng đúng rồi."

 

Thậm chí còn to hơn không ít so với đại đa số mọi người.

 

“Vậy..... chứng minh là không có vấn đề gì?"

 

“Sư phụ, không có vấn đề gì đâu mà."

 

Lục Linh Du chủ động đi tới kéo cánh tay ông, mỉm cười nói.

 

“Lúc đó con phá cảnh ở trong Vạn Quỷ tháp, linh khí bên trong đó dồi dào, không kém gì thánh địa tu hành, hơn nữa con đã dùng chút kỹ xảo mới kết đan thành công được đó, không có chuyện biết rõ không thể làm mà cứ cố đâu."

 

“Kỹ xảo, kỹ xảo gì?"

 

Ngụy Thừa Phong vốn dĩ đã yên tâm được quá nửa, vừa nghe thấy hai chữ “kỹ xảo", chuông cảnh báo trong lòng lập tức vang lên lần nữa.

 

Ông nhớ mình đâu có dạy con bé cái “kỹ xảo" gì đâu, nghĩ tới bên ngoài quả thực từng lưu hành một vài phương pháp kết đan, chuyên môn dành cho những tu sĩ thiên phú không tốt, ngộ tính lại không đủ, e rằng cả đời này cũng không thể kết đan thành công.

 

Nhưng những thứ đó đều là hố cả đấy, đừng nói là vô dụng, cho dù thực sự có ích thì cũng hậu họa vô lường.

 

Ông vội vàng nhìn sang Mạnh Vô Ưu.

 

Thời gian qua đều là cái thằng này dẫn dắt tiểu lục mà.

 

Mạnh Vô Ưu cũng vội vàng lắc đầu.

 

Ông làm sao có thể dạy mấy thứ linh tinh loạn xạ đó chứ?

 

Thấy hai vị sư phụ đều đang ở đó nghĩ ngợi lung tung, Lục Linh Du vội vàng nói:

 

“Thực ra con chỉ là tham khảo một chút phù văn trên lò luyện đan, nghĩ rằng nếu phù văn trên lò luyện đan có thể giúp đan tu kết đan, vậy thì lúc chính mình phá cảnh cũng dùng phù văn hỗ trợ, chẳng phải sẽ không quá phụ thuộc vào linh hồn lực sao?"

 

Ngụy Thừa Phong:

 

???

 

Mạnh Vô Ưu:

 

!!!

 

Tô Tiện:

 

“Cái này cũng đéo được sao?”

 

Lục Linh Du gật đầu:

 

“Thực sự là được mà."

 

Ngụy Thừa Phong vẫn có chút không yên tâm:

 

“Thế sau khi tiến giai, con có xuất hiện tình trạng kinh mạch bị đình trệ, linh khí vận hành không thông suốt không?

 

Hoặc là đan điền thỉnh thoảng bạo động, linh khí mất kiểm soát?"

 

“Không có đâu ạ."

 

“Con dùng phù văn trên lò đại đan Thiên phẩm, chắc chắn là không xảy ra vấn đề gì đâu mà."

 

Mọi người:

 

......

 

Đây là vấn đề có xảy ra vấn đề gì hay không sao?

 

Rốt cuộc thì đạo tâm của Phong Vô Nguyệt vẫn là kiên định nhất, anh ta gật đầu với Lục Linh Du:

 

“Tiểu sư muội, vẫn cứ là muội."

 

Sau đó chuyển sang phấn khích hỏi Ngụy Thừa Phong:

 

“Sư phụ, nếu cái cách này của tiểu sư muội tiết kiệm sức lực như vậy, đợi lúc đệ phá cảnh cũng làm theo cách này vậy."

 

Anh ta hiện tại là Trúc Cơ đại viên mãn, bước tiếp theo chẳng phải chính là kết đan sao?

 

Hơn nữa anh ta cũng là đan tu.

 

Không có lý do gì tiểu sư muội làm được mà anh ta lại không làm được.

 

“Hai đứa không được."

 

Một cái lắc đầu của Ngụy Thừa Phong đã thành công dập tắt ảo tưởng của bọn họ.

 

Phong Vô Nguyệt + Tô Tiện:

 

???

 

“Hai đứa có muốn hỏi tiểu lục một chút xem con bé dùng cái gì để khắc phù văn không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Chẳng lẽ không phải...... linh khí sao?"

 

Ngụy Thừa Phong hừ hừ một tiếng.

 

Lục Linh Du bèn nói:

 

“Dùng tinh thần lực ạ."

 

Ngụy Thừa Phong gật đầu:

 

“Cho nên, hai đứa đã tu ra thần thức không gian chưa?

 

Thôi cũng chẳng nói đến thần thức không gian, tinh thần lực của hai đứa đã có thể cụ tượng hóa chưa?

 

Đã có thể tùy ý khống chế chưa, đã có thể vừa hao phí toàn bộ sự tập trung vào việc khống chế linh khí mà vẫn có thể khống chế tinh thần lực một cách chuẩn xác chưa?"

 

“......"

 

Phong Vô Nguyệt và Tô Tiện á khẩu không trả lời được.

 

Hai người nhìn nhau một cái, ủ rũ cúi đầu:

 

“Sư phụ....."

 

Có thể giữ chút thể diện không ạ.

 

Ngụy Thừa Phong hừ hừ hai tiếng:

 

“Bây giờ tiểu sư muội của hai đứa về rồi, cũng không cần ngày nào cũng đốt giấy nữa, mau tập trung tâm trí vào việc tu luyện cho ta, nếu không xem ta có lột da hai đứa không."

 

Cả hai đồng thời lắc đầu.

 

Họ đâu có dám không nghiêm túc tu luyện chứ a.

 

Tiểu sư muội đều đã vượt lên phía sau, vượt qua cả họ rồi a.

 

Tôn nghiêm làm sư huynh của họ để ở đâu đây?

 

“Đại sư huynh nhị sư huynh, nói vậy thì bây giờ hai huynh đã là Nguyên Anh trung kỳ và Kim Đan đại viên mãn rồi sao?"

 

Lục Linh Du hỏi.

 

“Ừm."

 

Biết tiểu sư muội không sao rồi, Tạ Hành Yến nhàn nhạt đáp lại.

 

Cẩm Nghiệp thì mỉm cười:

 

“《Kinh Thiên Quyết》 huynh đã tham ngộ được thức thứ nhất và thức thứ hai trong đó rồi, ngoài ra cũng nhờ có sự gợi ý dùng linh khống kiếm lúc trước của tiểu sư muội."

 

Lục Linh Du giơ ngón tay cái với anh:

 

“Muội đã biết đại sư huynh là lợi hại nhất mà."

 

Trước đây với việc chưa đầy năm mươi tuổi đã vấn đỉnh Nguyên Anh, trở thành truyền kỳ của thế hệ thân truyền này, hiện tại lời này phải đổi lại một chút rồi.

 

Chưa đầy năm mươi tuổi, Nguyên Anh trung kỳ!

 

Không biết truyền ra ngoài lại có bao nhiêu nữ tu phải phát cuồng vì đại sư huynh đây.

 

Cẩm Nghiệp không khỏi mỉm cười:

 

“Tiểu sư muội cũng rất lợi hại."

 

Không có gì bất ngờ thì sau này chắc chắn sẽ còn lợi hại hơn huynh.

 

“Được rồi, hai đứa đừng có tâng bốc nhau nữa."

 

Ngụy Thừa Phong không nhịn được trêu chọc.

 

“Tiểu lục, nói một chút chuyện của con ở Minh giới đi."

 

Chuyện ở Minh giới, Lục Linh Du vốn dĩ cũng không định che giấu.

 

Thu Lăng Hạo vừa về chắc chắn đã đem những gì biết được kể hết ra rồi, không có lý do gì sư phụ và sư huynh ruột nhà mình lại không biết chuyện mà người ngoài đều biết.

 

Ngụy Thừa Phong vừa hỏi, nàng liền đem chuyện kể lại một năm một mười.

 

Khi nàng nói Thu Lăng Hạo và thiếu chủ Linh Thông các cũng tình cờ bị cuốn xuống dưới.

 

Tô Tiện không nhịn được nghiến răng nghiến lợi:

 

“Hời cho cái thằng ranh đó rồi."

 

Vậy mà có thể đi theo tiểu sư muội cùng quậy.

 

Rõ ràng người đó nên là anh ta mới đúng.

 

Nghe Lục Linh Du kể lại những gì trải qua ở Vạn Quỷ tháp cũng như cuộc đối đầu với đám Bàng Chử Lương.

 

Không chỉ Tô Tiện, Phong Vô Nguyệt cũng gia nhập đội quân phàn nàn.

 

“Cái thằng họ Thu quả nhiên là một kẻ phế vật, chẳng giúp được việc gì, bị người ta nhìn trúng còn phải dựa vào tiểu sư muội, theo ta thấy thì nên đem nó tặng cho cái con mụ họ Y kia cho xong, mặc xác nó ch-ết kiểu gì."

 

“Lúc đó sao đệ không có mặt ở đó chứ a, nếu có đệ ở đó, biết đâu có thể cùng tiểu sư muội dắt mũi cái lũ ngự quỷ kia ở tầng một suốt hai ngày hai đêm, không, ba ngày, bốn ngày cũng không phải là không thể."

 

Nhưng khi Lục Linh Du nói đến việc nàng làm thế nào để ngăn cản đám Bàng Chử Lương lên lầu.

 

Ngoại trừ Mạnh Vô Ưu và Tạ Hành Yến đột ngột thở dốc, những người khác đều há hốc mồm nhưng nửa điểm âm thanh cũng không phát ra được.

 

“Tiểu sư muội."

 

Tô Tiện gọi nàng một tiếng, “Muội thực sự.....

 

đem cái Tiên Ma Phong Ấn trận trên cái trận bàn thượng cổ của Diệp Trăn Trăn làm ra được sao?"

 

“Vâng vâng."

 

Thấy ánh mắt đầy ý nhị của Mạnh Vô Ưu và Tạ Hành Yến, Lục Linh Du trực tiếp nói, “Lát nữa muội sẽ nói chi tiết phương pháp bố trận và phương thức suy diễn cho sư tôn và nhị sư huynh."

 

“Chuyện này......"

 

Mạnh Vô Ưu đột nhiên cảm thấy cái tôn nghiêm làm sư tôn của ông dường như cũng không giữ vững nổi nữa rồi, nhưng ông không thể từ chối.

 

Tạ Hành Yến cũng không thể từ chối.

 

Khi Lục Linh Du nói đến việc bị lầu trưởng tầng 18 giữ lại, mọi người đều không khỏi toát mồ hôi hột thay cho nàng.

 

“Cũng may bà ta thực sự chỉ là muốn thảo luận trận pháp với muội."

 

Tô Tiện cảm thán.

 

Mạnh Vô Ưu thở dài:

 

“Một thiên tài trận pháp như vậy quả thực là đáng tiếc.

 

Nếu năm đó không vì đắm chìm vào tình ái, gia tộc không ra gì thì cũng không đến nỗi bị nhốt ở một xó xỉnh như vậy."

 

Lục Linh Du vẻ mặt nghiêm túc gật đầu, đồng thời còn đặc biệt nhìn Cẩm Nghiệp và Phượng Hoài Xuyên một cái:

 

“Đúng vậy, cho nên mới nói cái đầu yêu đương là không nên có đâu."

 

Cẩm Nghiệp + Phượng Hoài Xuyên:

 

......

 

Chuyện đột phá Kim Đan thì không có gì để nói.

 

Nàng lại kể đại khái chuyện sau khi đi ra ngoài, sự tính toán của ba người La Chưởng lệnh cũng như sự hợp tác với Tư Mệnh Tư Không.

 

Lần này, đừng nói là Tô Tiện và Phong Vô Nguyệt, ngay cả Ngụy Thừa Phong cũng há hốc mồm đến mức có thể nhét vừa quả trứng gà.

 

Sự im lặng bao trùm lấy cả nhóm người.

 

Không biết qua bao lâu, Tô Tiện nuốt một ngụm nước bọt.

 

“Cho nên, tiểu sư muội muội vậy mà xử đẹp được Chủ phán và Chưởng lệnh của Minh giới?"

 

“Cho nên, cái đám quỷ hỏa đó vậy mà lại là Minh giới Thánh hỏa?"

 

“Mà tiểu sư muội muội, muội muội muội vậy mà lại là, Minh giới chi chủ???"

 

Ch-ết tiệt, có cần phải huyền ảo đến vậy không?

 

Lục Linh Du khá là giữ kẽ xua tay:

 

“Chưa chắc đâu ạ, biết đâu họ nhận nhầm thì sao."

 

Dù sao nàng cũng chẳng có nửa điểm ký ức gì cả.

 

“Hơn nữa người cũng không phải do con xử đẹp đâu ạ."

 

Con xem kịch thôi mà còn phải dùng đến thiêu m-áu nữa kìa.

 

Có thể tưởng tượng được con gà mờ đến mức nào rồi đó.

 

Đám Tô Tiện:

 

......

 

Không, muội không phải, bọn huynh mới phải!

 

Tô Tiện đột nhiên lại nói:

 

“Tiểu sư muội, muội có biết muội đã từ bỏ cái gì không?

 

Đó chính là vị trí Chủ phán và Chưởng lệnh đấy."

 

Chỉ cần nhận được sự công nhận của thần khám là trực tiếp có thể nhận được sức mạnh, còn hấp dẫn hơn cả việc phi thăng tại chỗ nữa.

 

Tiểu sư muội vậy mà có thể nhịn được sự cám dỗ này.

 

Tô Tiện cảm thấy nếu mình ở vào hoàn cảnh đó thì thực sự chưa chắc đã có được quyết tâm ấy.

 

Ngược lại thì Ngụy Thừa Phong và Mạnh Vô Ưu rất tán thành sự lựa chọn của Lục Linh Du.

 

“Đạo của mỗi người là khác nhau, bất kể tiểu lục có phải được sinh ra từ Minh giới hay không.

 

Nhưng đó đều là chuyện của trước đây rồi, con bé đã có thể tới đây, chứng minh con đường hiện tại mới là con đường con bé nên đi."

 

“Các con cũng phải ghi nhớ, một khi đã ngộ ra đạo của chính mình, vạn lần không được bỏ dở giữa chừng, đạo tâm sáng ngời như ngọn đèn, đạo tâm đứt đoạn thì ngọn đèn sẽ tắt, ngọn đèn tắt thì trí tuệ sẽ mất đi.

 

Các con không thấy sao, biết bao thiên tài ch-ết yểu giữa chừng không phải ch-ết dưới lôi kiếp, cũng không phải ch-ết dưới tay kẻ thù.

 

Mà là thất bại vì không thể kiên trì giữ vững đạo tâm của chính mình."

 

Đám Lục Linh Du nghe mà ngơ ngác nhưng đều đồng loạt gật đầu.

 

Sư phụ hiếm khi nói mấy lời khó hiểu như vậy, tất nhiên họ phải lắng nghe thật kỹ rồi.

 

Sau khi Ngụy Thừa Phong nói xong, Lục Linh Du nhớ lại tin tức nghe được trong nhóm lúc trước.

 

“Đúng rồi sư phụ, sư thúc tổ hiện tại đang ở đâu ạ, cái lệnh truy sát đó......"

 

Ngụy Thừa Phong vuốt râu, hừ lạnh một tiếng:

 

“Cái thằng khốn Sở Lâm đó dám làm tổn thương đệ t.ử Thanh Miểu tông ta, sư thúc người đích thân ra mặt thì có vấn đề gì chứ?

 

Không cần lo lắng, sư thúc tổ của con hiện tại đang ở Vô Cực tông nhổ nước bọt..... khụ khụ, làm khách đấy, hai cái lão già của Vô Cực tông giờ mặt còn không dám lộ ra nữa kìa."

 

“Hai cái lão già nào vậy ạ?"

 

Lục Linh Du hỏi.

 

Ngụy Thừa Phong lườm nàng một cái, nhưng cái nhìn đó thực sự chẳng có chút uy lực nào:

 

“Còn có thể là ai nữa, chính là hai cái lão tổ đang bế quan ấy chứ."

 

“Đang bế quan sao ạ?

 

Vậy sư thúc tổ mắng.... tìm tận cửa, chẳng lẽ họ không biết sao?"

 

“Ai bảo không biết chứ?"

 

Ngụy Thừa Phong thản nhiên nói, “Là bế quan chứ có phải là ch-ết đâu."

 

“Đừng nói là sư thúc tổ của con mắng khó nghe như vậy, ngay cả lúc người vừa mới xuất hiện thì hai cái lão già đó cũng nên cảm ứng được rồi."

 

Lục Linh Du:

 

......

 

Được rồi.

 

Lại không ngờ rằng sư thúc tổ người lại đích thân đi đòi lại công đạo cho nàng.