“Ngươi dẹp cái đó đi.
Ngươi cũng thấy rồi đấy, lúc nãy cái con họ Lục kia đi qua đây là ngồi trên lưng Hàn Tức Song Vĩ Sư, được người của Càn Nguyên Tông bảo vệ mà đi đó.”
“Nhìn lại Diệp sư tỷ bên này xem, hừ, ngược lại hoàn toàn luôn.”
“Cái con họ Lục kia ngoài việc trên người nhiều pháp bảo một chút, âm mưu quỷ kế nhiều một chút, độc ác hơn Diệp sư tỷ một chút thì còn có cái gì nữa chứ?
Diệp sư tỷ mà lại sợ nàng ta sao?”
Thư sinh lại một lần nữa vô ngữ:
“Không sợ nàng ta sao lại để nhóm Liễu Thính Tuyết bảo vệ chứ?
Lúc đầu chẳng phải đã thề thốt hứa hẹn là hãy giao mấy cái viện trợ bên ngoài của Càn Nguyên Tông kia cho tỷ ấy, không để người khác xen vào sao?”
Đám người này mù rồi sao?
Hay là trong não ngoài việc Diệp Trăn Trăn lương thiện, Diệp Trăn Trăn lợi hại ra thì không chứa nổi chút đồ vật bình thường nào rồi?
“Đã nói là ngươi đang nói láo mà, chẳng phải nghe thấy sao, người ta Trăn Trăn sư tỷ đều đã nói rồi, đó là không coi Liễu sư huynh bọn họ là người ngoài.”
“Ngươi chẳng lẽ không có người nhà và những người bạn cùng vào sinh ra t.ử sao?”
Thư sinh:
“.....
Thế thì người nhà của nàng ta có vẻ hơi bị nhiều đấy.”
“Lúc chưa thấy người thì không có người nhà, không cần giúp đỡ, bị người ta đ-ánh cho một trận xong thì đột nhiên lại có thêm mấy người nhà nữa luôn.”
“Ngươi, tốt cho cái con ch.ó nhà ngươi, cư nhiên dám sỉ nhục Diệp sư tỷ, các anh em, liều mạng với hắn đi.”
Một đám người xắn tay áo, cầm gậy gộc, thả sủng thú ra, vừa chuẩn bị đại chiến một trận.
“Người đâu rồi?”
“Mẹ kiếp, cái thứ không có gan, cư nhiên lại chạy mất rồi!”
Khi Liễu Thính Tuyết và Diệp Trăn Trăn dẫn theo người của lục đại gia tộc chạy đến Đoạt Thì Cốc.
Thì nhìn thấy ba tông môn đã cùng Cực Hàn Song Đầu Lang đ-ánh đến khí thế ngất trời rồi.
Ba tông môn mỗi bên tự chiến đấu, ngoài việc đ-ánh Song Đầu Lang ra thì chính là giải quyết đám yêu thú bị Song Đầu Lang của mình triệu hoán đến.
Cảnh tượng đó đừng nói là hài hòa thế nào.
“Đám phản đồ này.
Cư nhiên đều không đối phó với Càn Nguyên Tông.”
Giang Mục Dã gằn giọng nói.
Liễu Thính Tuyết cũng cảm nhận được sự phản bội.
“Cái hạng không có cốt khí, lôi kéo hạng nhu nhược này làm cái gì, cùng nhau băm vằm cho xong.”
Lão tam nhà họ Tô cũng không nhịn được mà lên tiếng.
Bị Tô Vân Chiêu lườm một cái:
“Được rồi, Liễu sư huynh và Giang sư huynh bọn họ tự có định đoạt.”
Liễu Thính Tuyết vuốt ve con Thanh Bối Mãng xà phiên bản thu nhỏ đã có chút đông cứng đang quấn quanh cổ tay.
Hỏi Cốc Thiên Thần và Diệp Trăn Trăn.
“Ý kiến của các người thế nào?”
Cốc Thiên Thần suy nghĩ một chút:
“Ta không có ý kiến.
Đúng là nên cho bọn họ một bài học.”
Diệp Trăn Trăn trong thâm tâm cũng rất không thích những người đi cùng đường với Lục Linh Du.
Nhưng nàng lại càng sợ Lục Linh Du hơn.
Nàng ngập ngừng hỏi:
“Nếu ba thế lực của bọn họ liên hợp rồi thì chúng ta có đ-ánh thắng được không?”
“Đùa à.
Đã nói rồi địa điểm thử thách hệ mộc có sự áp chế quá lớn đối với chúng ta, chỉ cần không phải ở hệ mộc và hệ thủy thì còn sợ bọn họ sao?”
Diệp Trăn Trăn vẫn không yên tâm:
“Hiện tại bọn họ chỉ là chưa đ-ánh nh-au thôi, tạm thời không chắc chắn bọn họ có phải đã liên hợp rồi không, hay là chúng ta cứ chờ xem sao?”
Liễu Thính Tuyết suy nghĩ một chút, rốt cuộc vẫn không muốn lặp lại sự mất mặt ở địa điểm thử thách hệ mộc.
“Cứ làm theo lời Trăn Trăn nói đi.”
“Đợi xác định được lập trường của bọn họ rồi hãy tính tiếp.”
Tiếp theo chính là bàn bạc xem làm thế nào để vượt lên dẫn đầu trong trận chiến Đoạt Thì.
Nhìn thấy ba tông môn phía trước đã đ-ánh được một lúc rồi, nếu không can thiệp vào thì không có gì bất ngờ xảy ra chắc chắn sẽ nhanh hơn bọn họ.
Thời gian cấp bách.
Liễu Thính Tuyết và Giang Mục Dã mấy người cũng nhanh ch.óng bàn bạc xong chiến thuật.
Phân ra phần lớn nhân thủ đi tranh đoạt chìa khóa truyền tống thuộc về nhà mình.
Lại tuyển chọn ra một số người đi ngăn cản người của Càn Nguyên Tông lấy chìa khóa.
Còn về Thần Đạo Môn và Xích Diễm Tông thì cũng phân mấy người qua đó.
Chủ yếu là để thăm dò.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sợ bị đẩy đi đối phó với Lục Linh Du, Diệp Trăn Trăn chủ động đề nghị, Song Đầu Lang cứ giao cho nàng giải quyết.
Nàng sở hữu linh căn hệ băng, đối đầu với Song Đầu Lang cũng thuộc hệ băng thì vẫn có ưu thế rất lớn.
Liễu Thính Tuyết tự nhiên sẽ không từ chối.
“Vậy thì ta sẽ đích thân đi hội ngộ với mấy cái viện trợ bên ngoài kia của Càn Nguyên Tông một chút.”
Ngay khi nhóm người Liễu Thính Tuyết xuất hiện, người của Càn Nguyên Tông cũng đã nhận ra ngay lập tức.
Triệu Ẩn lập tức đưa ra sự sắp xếp.
Để Khương Ý và một đệ t.ử Kim Đan khác ngăn chặn đám sủng thú hoang dã bị Song Đầu Lang khống chế.
“Lục Lục, Tô Ngũ, hai người mau quay lại đây.
Bọn họ chắc chắn sẽ tới ngăn cản chúng ta lấy chìa khóa.”
So với đám người của lục đại gia tộc thì mối đe dọa từ sủng thú hoang dã rõ ràng là không lớn bằng rồi.
Lục Linh Du thực ra không cảm thấy có đại sư huynh ở đó thì cần nàng phải quay lại chi viện.
Vả lại đ-ánh nh-au với một đám yêu thú hoang dã cũng chẳng có gì thú vị.
Nàng không mấy quan tâm mà ừ một tiếng.
Lấy ra mấy tấm gia tốc phù giao cho Khương Ý.
Khương Ý thận trọng đón lấy, khuôn mặt đầy vẻ bi tráng:
“Yên tâm, chỉ cần ta còn một hơi thở thì tuyệt đối không để đám yêu thú này bước tới gần các người nửa bước.”
Lục Linh Du:
......
Lúc này Liễu Thính Tuyết và Tô Vân Chiêu đã đến chiến trường của Càn Nguyên Tông.
Không nói hai lời đã triệu hoán ra Băng Nguyên Tuyết Lang, Kim Xích Điểu và Thỏ Ti Đằng.
Ba con sủng thú cấp Nguyên Anh vừa xuất hiện.
Dù cho Kim Xích Điểu và Thỏ Ti Đằng bị nhiệt độ của vùng cực hàn làm suy giảm sức chiến đấu thì vẫn mang lại sự áp chế và uy h.i.ế.p cực mạnh.
Triệu Ẩn và Chương Kỳ Lân đều căng thẳng triệu hoán sủng thú của mình quay về, vẻ mặt đầy cảnh giác.
Liễu Thính Tuyết hất cổ lên.
Lộ ra hai lỗ mũi cao cao tại thượng.
“Vậy thì hãy để ta tới lĩnh giáo một chút thực lực cấp Nguyên Anh của đại lục Luyện Nguyệt......”
Chữ “xem sao” còn chưa ra khỏi miệng.
Nguyệt Hoa kiếm trên không trung vẽ ra một vệt cung tròn rực rỡ.
Vừa mới đem những sợi dây leo vươn tới trước mặt Cẩm Nghiệp, Thỏ Ti Đằng đã bị kiếm khí nghiền nát tan tành.
Cùng lúc đó, con Kim Xích Điểu đang bay tới cũng bị luồng kiếm khí này xung kích, cả con chim nhào lộn một vòng trên không trung.
“Chiu chiu~” tiếng kêu t.h.ả.m thiết thê lương vang lên, bịch một tiếng rơi xuống đất.
B-ắn lên vô số tinh thể băng.
Liễu Thính Tuyết:
.......
Triệu Ẩn:
......
Giọng nói ăn đòn của Tô Tiện truyền đến từ ven rìa chiến trường.
“Ây da.
Đã nói là không phải đối thủ của đại sư huynh ta rồi mà cứ nhất quyết xông lên tìm hành.
Ngươi là chuyên môn tới để chứng minh rằng dù có lấy ra ba con sủng thú Nguyên Anh thì cũng không phải đối thủ của đại sư huynh ta sao?”
Liễu Thính Tuyết suýt chút nữa nghẹn thở.
Hắn hung hăng nhìn chằm chằm Cẩm Nghiệp.
Hạ lệnh cho Băng Nguyên Tuyết Lang:
“Xé xác hắn cho ta.”
Đồng thời hắn cũng lấy ra một pháp khí hình con suốt, trực tiếp kích hoạt.
Những sợi tơ bạc mỏng như sợi tóc b-ắn ra, dày đặc bịt kín hết mọi đường lui của Cẩm Nghiệp.
Trên mỗi một sợi tơ bạc lại tỏa ra ánh hồng quang ẩn hiện.
Triệu Ẩn biến sắc, hắn một bên vẫy tay gọi Hàn Tức Song Vĩ Sư của mình để nó lao mạnh tới đ-âm sầm vào Băng Nguyên Tuyết Lang.
Một bên gấp gáp hô lớn:
“Tơ bạc có độc, đừng có chạm vào.”
Tuy nhiên lời hắn vừa dứt.
Đã thấy Cẩm Nghiệp lẹ làng xoay kiếm đổi tay một cách dứt khoát.
Một chiêu kiếm mà Lục Linh Du chưa từng thấy bao giờ xuất hiện.
Muôn vàn ánh trăng hóa thành bóng hoa, trông thì nhẹ tựa bụi hồng nhưng thực tế mỗi một bóng hoa đều nhanh như sao xẹt rơi trên những sợi tơ bạc dày đặc.
Sợi tơ bạc ngay lập tức đứt tung.
Khi tất cả mọi người còn chưa kịp phản ứng thì hắn lại dựng kiếm phi thân, trong muôn vàn bóng hoa đó, một đạo kiếm quang như rồng ngâm xông thẳng lên trời, lao thẳng về phía Liễu Thính Tuyết.