“Bát đại gia tộc vừa mới thoát khỏi Cẩm Nghiệp và Tạ Hành Yến cũng bị sự tuyệt vọng bao trùm.”
Bọn họ không hiểu nổi, tại sao mọi chuyện lại biến thành thế này.
Hiện giờ mỗi nhà cơ bản chỉ còn lại hai ba người.
Ngự Thú Tông càng t.h.ả.m hơn, chỉ còn lại một mình Giang Mục Dã.
Liễu gia mạnh nhất cũng chỉ còn lại Liễu Thính Tuyết, Nguyên Nhượng, Tô Vân Chiêu, Diêm Đan Thanh và Diệp Trăn Trăn, tổng cộng năm người.
Lúc này một đám người chen chúc trên lưng năm con sủng thú bay, lơ lửng ở rìa vùng thử luyện hệ Phong.
Vượt qua khu vực an toàn chính là vùng thử luyện hệ Lôi, nhưng không ai dám tiến thêm bước nào nữa.
Lúc trước bọn họ đi tới đây đều cẩn trọng từng chút một, hễ nghe thấy phía trước có động tĩnh gì là phải dừng lại đợi nửa ngày, để xác định xem có phải Cẩm Nhất và Tạ Nhị đang mai phục phía trước hay không.
“Đều tại Xích Diễm Tông các ngươi cả."
Giang Mục Dã ngữ khí không thiện cảm nói, “Không phải đã nói rõ lúc cần thiết sẽ yểm hộ mọi người sao?
Tại sao không xông lên ngay từ đầu, cứ phải đợi đến khi mọi chuyện không thể kiểm soát được mới lên."
Chỉ còn lại một mình duy nhất là Giang Mục Dã, nhìn các tông môn khác ít nhất còn hai ba người, trong lòng thấy khó chịu vô cùng.
Nộ Thượng bị nói tới ngơ ngác, “Trách ta?
Ngươi còn mặt mũi mà trách ta sao?
Không có Xích Diễm Tông chúng ta thì ngươi có thể ngồi yên ở đây hay không còn khó nói đấy, mẹ kiếp, ngươi lấy đâu ra mặt mũi mà trách ta."
Càng nói càng giận, Nộ Thượng trực tiếp đứng bật dậy, “Giang Mục Dã, cái đầu lừa của ngươi chắc không phải là bị vào nước rồi chứ.
Chúng ta chỉ là minh hữu chứ không phải đồng đội, lão t.ử bằng lòng hy sinh đồng môn để bảo vệ các ngươi, đó là lão t.ử cao thượng, còn cho ngươi mặt mũi quá rồi đúng không, vậy mà còn dám đổ tội lên đầu ta."
“Các ngươi đều tới đây phân xử xem.
Chuyện này chẳng lẽ lại có thể biến thành lỗi của Xích Diễm Tông chúng ta sao?"
Mấy người khác đều không lên tiếng.
Chỉ có Trương Mẫn Đức nhíu mày, “Đợt vừa rồi nếu đệ t.ử nhà các ngươi xông lên sớm hơn thì không chỉ tổn thất của chúng ta nhỏ đi một chút, mà Xích Diễm Tông các ngươi chắc cũng giữ lại được thêm hai người nữa."
“Hả?"
Nộ Thượng cười gằn vì tức.
Đang định phát hỏa thì Nam Phương Mộc đột nhiên lên tiếng.
“Vừa nãy nếu ngươi và Tạ Vân Giáng không nhất mực chỉ lo bảo vệ Diệp sư muội của các ngươi thì Tạ gia và Trương gia chắc cũng có thể giữ lại được thêm hai người nữa đấy."
Tạ Vân Giáng và Trương Mẫn Đức đồng thời biến sắc.
Nộ Thượng thì rống to một tiếng, “Đúng thế."
“Chỉ biết chằm chằm nói người khác, sao không tự soi lại mình đi.
Phi, một lũ ngu ngốc."
Một lũ ngu ngốc chỉ biết làm kẻ bám đuôi, lúc nào rồi mà còn lo đi làm kẻ bám đuôi.
Dù Nộ Thượng trước đây trong lòng có chút tán thưởng Diệp Trăn Trăn, lúc này cũng cảm thấy đó đúng là một tai họa hồng nhan.
Cũng may lúc trước hắn không bị chập mạch mà đi theo lũ ngu ngốc này làm chuyện điên rồ.
“Nộ Thượng, không có ai dạy ngươi cách nói chuyện t.ử tế sao?
Còn ngươi nữa Nam Phương Mộc, đang yên đang lành lôi Diệp sư muội vào làm gì."
Liễu Thính Tuyết tự nhiên phải đứng ra bảo vệ rồi.
Diệp Trăn Trăn đứng một bên, mặt mày tối sầm như đáy nồi.
Đến Thần Mộc lâu như vậy, đây là lần đầu tiên bị đối xử như thế này.
Nam Phương Mộc thì thôi đi, ngay cả Nộ Thượng cũng...
Diệp Trăn Trăn lập tức cũng không khách khí, “Lúc trước ta đã nhắc nhở các ngươi rồi, cái con bé Lục Linh Du đó có thể có độc đan, cũng đã nói nó vốn giỏi dùng mưu hèn kế bẩn."
Đã nhắc nhở rồi mà còn trúng chiêu, chuyện này cũng có thể đổ lên đầu nàng sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chẳng lẽ không phải do chính bọn họ vô dụng à?
Nộ Thượng lúc này chẳng thèm quan tâm đối phương có phải người mình từng tán thưởng hay không.
Trong cơn giận dữ trực tiếp công kích không chừa một ai, “Ngươi còn nói nó dùng bí pháp xong sẽ ngất xỉu cơ mà, có ngất không?"
Không những không ngất mà còn tạo ra bao nhiêu là loại đan d.ư.ợ.c quái quỷ nữa chứ.
“Ngươi."
Diệp Trăn Trăn tức đến đỏ cả mặt.
Nhìn Nộ Thượng bằng ánh mắt không thể tin nổi.
“Được rồi, đều đừng nói mấy lời vô dụng này nữa."
Liễu Thính Tuyết lạnh lùng nói, “Mau thương lượng xem tiếp theo phải làm sao đi."
Vừa nhắc đến chính sự, Nộ Thượng cũng hừ lạnh một tiếng, không tiếp tục chủ đề đó nữa.
“Làm sao, làm sao?
Ta làm sao mà biết phải làm sao, các ngươi nói xem phải làm sao đi."
Nộ Thượng đã sớm lo đến mức miệng mọc cả m-ụn nước rồi, nhưng hắn không nghĩ ra được cách nào.
Hắn chỉ biết là, “Triệu Ẩn đã sớm dẫn người tới cốc đoạt chìa khóa hệ Lôi rồi, theo tốc độ của bọn Cẩm Nhất kia thì chắc cũng sắp tới nơi rồi, bọn họ chắc chắn sẽ ra tay với chìa khóa của chúng ta, nếu chúng ta không mau ch.óng qua đó, chìa khóa truyền tống chắc chắn bị cướp mất."
“Dù bây giờ chúng ta có qua đó thì bọn họ không cướp nữa chắc?"
Tạ Vân Giáng tức tối vặn lại một câu, “Với tình trạng của chúng ta bây giờ, qua đó làm gì, nộp mạng à?"
Theo lời đối phương nói thì hiệu lực Tán Linh Đan trên người bọn họ ít nhất cũng phải mất một canh giờ nữa mới hồi phục được.
“Vậy chúng ta cứ đứng đây đợi suông à?
Mặc kệ cho bọn họ cướp hết chìa khóa của chúng ta đi sao?"
Nộ Thượng mái tóc đỏ rực đều dựng ngược cả lên.
“Các ngươi chắc là quên rồi, hai khí tu duy nhất của chúng ta đều đã bị loại rồi, trận tu cũng chỉ còn lại Nguyên Nhượng và Phàn Trấn.
Nếu chìa khóa bị hủy thì chúng ta còn đi đến tầng thứ ba cái quái gì nữa."
Trong không khí bỗng chốc im lặng bao trùm.
Nam Phương Mộc nhìn nhìn sắc mặt mấy người Liễu Thính Tuyết, nheo mắt lên tiếng, “Quên chưa hỏi, các ngươi làm sao mà tới được tầng thứ hai vậy."
Sắc mặt mấy người Liễu Thính Tuyết hơi khựng lại.
Vương Sùng Nhạc liếc nhìn Nam Phương Mộc một cái, đối phương hỏi là làm sao tới được tầng thứ hai, chứ không phải là làm sao làm ra chìa khóa nhanh như vậy.
Chuyện này người bên ngoài đều đã thấy cả rồi, cũng không cần thiết phải giấu giếm.
“Chúng ta trên đường tìm vật liệu đã vô tình phát hiện ra một con yêu thú trấn giữ mạnh hơn, chìa khóa dự phòng của chín đại gia tộc đều ở đó cả."
“Lại còn có một nơi như vậy sao?"
Nộ Thượng mừng rỡ.
“Thế sao các ngươi không nói sớm, hại ta lo lắng bấy lâu nay."
Vương Sùng Nhạc không nói gì nữa.
Nộ Thượng tính tình thẳng thắn nên không nghĩ nhiều, nhưng rõ ràng Nam Phương Mộc đã đoán ra được điều gì đó.
Có điều nàng cũng không nói lời nào không hợp thời.
Nàng lẳng lặng ngồi đó, mày nhíu c.h.ặ.t, dường như đang suy ngẫm điều gì.
Nộ Thượng ngược lại thả lỏng hơn một chút, “Nếu tầng thứ nhất đã có chìa khóa dự phòng ẩn giấu, chắc hẳn tầng thứ hai cũng có, hèn gì các ngươi đều không sốt ruột.
Được rồi, vậy thì đợi thêm chút nữa, đợi mọi người khôi phục thực lực rồi hãy đi đến tầng thứ ba."
“Đúng rồi, chúng ta cũng có thể đi dần về phía vùng thử luyện hệ Lôi, đợi hồi phục là một chuyện, nhưng cũng không thể để bị bỏ lại khoảng cách quá xa được."
Nếu không, đến lúc tới tầng thứ ba, chưa chắc đã đuổi kịp đâu.