“A lết?”
Tất cả những người đang đ-ánh nh-au đều ngây người ra.
Đây chính là tự tìm đến c-ái ch-ết sao?
Một con vịt xám bình thường mà lại dám đi đớp hỏa cầu.
Giây tiếp theo, mọi người càng kinh hãi phát hiện ra, con vịt xám nhỏ không chỉ đớp hỏa cầu.
Thủy kiếm, phong nhận, thổ thứ, băng chuy (chùy băng), lôi điện, ám ảnh tơ, thậm chí là pháp thuật tấn công của tu sĩ, nó đều không từ chối cái nào.
Khiến người ta nhất thời nghi ngờ, đây chẳng lẽ thật sự không phải là một con vịt thịt bình thường sao?
Nhưng rất nhanh mọi người đã gạt bỏ cái suy nghĩ nực cười này.
Con vịt xám nhỏ cũng chỉ trong nháy mắt đó, tạch tạch tạch mổ mấy cái.
Sau khi mổ hết những thứ đột nhiên xuất hiện trước mắt mình, nó trực tiếp nghiêng người một cái, “bạch" một tiếng ngã lăn ra đất co giật liên hồi.
Lớp lông trên người đã xỉn màu đi rất nhiều.
“Con vịt xấu xí này thật là ngu ngốc, chắc không tưởng đó là thứ gì ngon hay đồ chơi gì chứ?"
“Rõ ràng là vậy rồi."
“Hì hì, tự tìm đến c-ái ch-ết, lần này ch-ết cũng là đáng đời."
“Lãng phí tâm trạng của bản công t.ử.
Một con vịt thịt bình thường mà cũng đòi lên đây quấy rối sao?"
Có người tức không nhịn được, nhắm vào 'th-i th-ể' của Tiểu Hôi Hôi đ-ánh thêm mấy phát pháp quyết nữa.
“Hừ, muốn ch-ết thì để ngươi ch-ết cho triệt để một chút."
Lục Linh Du nhìn mà thấy kinh tâm động phách.
Tiếng kêu thê t.h.ả.m của Tô Tiện đã không thua kém gì cuộc tấn công tinh thần của Nam Phương Mộc, nàng nén lại sự bất an trong lòng, định vội vàng bế con vịt như đã ch-ết là Tiểu Hôi Hôi lên.
Tay vừa chạm vào đầu cánh của con vịt nhỏ, lại bị ch.óp cánh đẩy ra.
Con vịt nhỏ hơi thở ra thì ít mà hít vào thì càng ít hơn kia, sức lực đó có thể tưởng tượng được.
Nếu nàng hơi lơ là một chút thì có lẽ đã không cảm nhận được.
Nhưng chính là cái đẩy mà người ngoài khó lòng nhận ra này.
Ý tứ từ chối vô cùng rõ ràng.
Lục Linh Du:
......
Mắt thấy lại thêm mấy đạo tấn công đ-ánh lên người con vịt nhỏ, gần như không cảm nhận được hơi thở của nó nữa.
Lúc này nàng mới cẩn thận bế con vịt nhỏ lên.
Vừa định kiểm tra xem có phải thực sự đã ch-ết rồi không.
“Mẹ kiếp.
Trúng kế rồi."
Trong tám đại gia tộc có người 'phản ứng' lại.
“Bọn họ chắc chắn thấy đ-ánh không lại, cố ý để con vịt ch-ết tiệt này ra nộp mạng, làm rối loạn nhịp điệu của chúng ta, để bọn họ có thời gian thở dốc."
Đừng nói nha, thật sự đừng nói nha, Liễu Thính Tuyết và những người khác ngẩng đầu nhìn lên.
Quả nhiên thấy đám người Càn Nguyên Tông vốn đang bị bọn họ áp chế gắt gao, trong lúc bọn họ tấn công Tiểu Hôi Hôi đã có được cơ hội thở dốc.
Cẩm Nghiệp còn trực tiếp cứu được Tô Tiện về.
Tô Tiện sau khi trở về đội ngũ, áp gốc chẳng quan tâm gương mặt sưng vù như đầu heo của mình có khó coi hay không, hắn đăm đăm nhìn vào Tiểu Hôi Hôi trong lòng Lục Linh Du.
Ánh sáng trong đáy mắt đều sắp tan vỡ.
Lục Linh Du dùng mấy chiêu thuấn di quay trở về đội ngũ Càn Nguyên Tông, giao Tiểu Hôi Hôi cho Tô Tiện.
Nghĩ một lát, nàng lại lấy ra mấy viên đan d.ư.ợ.c trị thương cực phẩm từ trong nhẫn trữ vật, nhét vào miệng con vịt nhỏ.
Cũng may cái mỏ vẫn còn cạy ra được, chắc là chưa ch-ết.
Đám người tám đại gia tộc cảm thấy mình trúng kế lại một lần nữa tấn công mãnh liệt tới.
Cuộc tấn công tinh thần của Nam Phương Mộc cũng dữ dội hơn so với lúc nãy, ép Tô Tiện và mấy đệ t.ử khác của Càn Nguyên Tông không thể không lùi vào trong trận tháp.
Cho dù như vậy, bọn họ cũng chẳng dễ chịu gì.
Tô Tiện nếu không phải vì lo lắng cho Tiểu Hôi Hôi, chắc cũng đã lăn lộn khắp nơi rồi.
Người của Càn Nguyên Tông còn có thể gắng gượng chống lại sự tấn công tinh thần để tác chiến chỉ có Triệu Ẩn và Khương Ý, cùng với hai đệ t.ử Kim Đan hậu kỳ khác.
Mà Tạ Hành Yến, người vốn không chuyên tu luyện tinh thần lực, cũng chịu ảnh hưởng không nhỏ.
Hắn có thể kiên trì chống địch hoàn toàn là dựa vào sự cường hãn của c-ơ th-ể và ý chí sắt đ-á.
Ngay cả Cẩm Nghiệp người có tu vi cao nhất cũng chỉ có thể phát huy được một nửa thực lực, hơn nữa hắn chủ yếu là bảo vệ, nên càng thêm lúng túng.
Sắc mặt Triệu Ẩn lúc này vô cùng tệ, môi mím c.h.ặ.t, lạnh lùng nhìn người của tám đại gia tộc.
“Đây chính là các gia tộc và tông môn hạng nhất của Thần Mộc chúng ta sao, Triệu Ẩn ta hôm nay coi như đã được mở mang tầm mắt rồi."
Khương Ý cũng nghiến răng lạnh giọng mỉa mai:
“Thua không nổi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Liễu Thính Tuyết hừ lạnh một tiếng:
“Kẻ vô năng mới chỉ biết dùng lời nói suông thôi."
Hơn nữa, thua không nổi thì đã sao.
“Các ngươi thì thua nổi sao?"
“Nếu thua nổi, hà tất còn ở đây kéo hơi tàn làm gì, trực tiếp c.ắ.t c.ổ giao tháp trận cho chúng ta đ-ập nát không phải là xong rồi sao?"
“Ngươi nằm mơ đi."
Triệu Ẩn bị cuộc tấn công tinh thần của Nam Phương Mộc làm cho đầu đau như b.úa bổ, đúng lúc Kim Nguyên Bảo lại tung ra một đợt tấn công mạnh mẽ, hắn gần như dùng hết toàn lực mới miễn cưỡng tránh được.
“Được, chúng ta không nằm mơ."
Trương Mẫn Đức lơ đãng nói, ánh mắt vô thức liếc về phía Lục Linh Du.
Thực ra người bọn họ kiêng dè nhất vẫn là Lục Linh Du, dù sao đã từng thấy những việc nàng làm ở nơi thử thách hệ Kim.
Nhưng từ lúc Nam Phương Mộc phát động tấn công tinh thần cho đến bây giờ, nàng vẫn chưa sử dụng cái gọi là bí pháp kia.
Vậy thì chứng minh hoặc là bị khắc chế, hoặc là hai lần sử dụng bí pháp có giới hạn thời gian.
Không có sự tăng tiến thực lực đáng sợ kia, mặc kệ nàng thoắt ẩn thoắt hiện, trong tay sở hữu vô số pháp bảo thì đã sao, chẳng phải cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ g-iết sạch từng người của Càn Nguyên Tông, thậm chí bao gồm cả mấy tên ngoại viện này sao.
Người của tám đại gia tộc nghĩ thông điểm này, khí thế lại trở nên ngông cuồng.
Trương Mẫn Đức cười lạnh một tiếng:
“Các ngươi nếu bây giờ đầu hàng thì trái lại chẳng còn gì thú vị nữa."
So với việc đ-ánh ch.ó rớt xuống nước, mài mòn ý chí của đối phương, đ-ánh gãy cái ngạo cốt nực cười kia của bọn họ mới thú vị hơn không phải sao?
Những người khác cũng lần lượt lên tiếng:
“Mấy người lúc nãy không phải còn rất oai phong sao?"
“Đến nỗi ta còn suýt nữa tưởng rằng các ngươi thật sự định dựa vào mấy tên ngoại viện để giành hạng nhất thi đấu đồng đội rồi đấy, bây giờ sao thế này?
Sao bò cũng bò không nổi nữa rồi?"
“Ngoại viện của các ngươi xem ra cũng chẳng phải thần thánh gì nhỉ?
Vẫn là không gánh nổi đám tông môn hạng hai như các ngươi."
“Cái người họ Lục kia, có thủ đoạn gì thì cứ tung hết ra đi, ngàn vạn lần đừng lo chúng ta không chịu nổi."
Chỉ cần Nam Phương Mộc vẫn là người mình, bọn họ chẳng sợ cái gì hết.
Cái uất ức khi bị một tông môn hạng hai đè ra đ-ánh bấy lâu nay dường như muốn bộc phát hết vào lúc này.
Một lũ thiên kiêu của tám đại gia tộc từ lâu đã vứt bỏ vẻ tao nhã ung dung của thiên chi kiêu t.ử, ai nấy đều hợm hĩnh kêu gào.
Lục Linh Du cảm nhận được nhịp điệu trong tim mình dường như đang bị Nam Phương Mộc dẫn dắt, ánh mắt khẽ híp lại, lộ ra một nụ cười ngọt ngào:
“Được thôi."
Nàng nắm tay vào hư không, Dao Cầm đã cầm trong tay.
Chơi nhạc cụ đúng không.
Vừa khéo.
Nàng sớm đã muốn tìm người để so tài một phen rồi.
Liễu Thính Tuyết vốn dĩ khi nghe thấy nàng đáp lại, trong lòng vô thức thắt lại một cái.
Thấy cây Dao Cầm tầm thường trong tay nàng, mi tâm càng thêm nhíu c.h.ặ.t.
Người Thần Mộc rất chú trọng sủng thú và pháp khí hệ tinh thần, tự nhiên nhận ra đó ít nhất là sự tồn tại của pháp khí cực phẩm.
“Tất cả mọi người cẩn thận."
Liễu Thính Tuyết nghiêm túc nói.
Trương Mẫn Đức và những người khác cũng vô thức toàn thân căng cứng.
Cho đến khi đôi bàn tay nhỏ bé trắng nõn của Lục Linh Du đặt lên dây đàn.
Âm thanh giống như móng tay cào qua bảng đen đột nhiên vang lên.
Vẻ mặt đề phòng của đám người tám đại gia tộc lập tức vặn vẹo.
“Cái này?"
“Không đúng nha."
Chỉ nghe cái tiếng này, nhạc điệu còn chẳng chuẩn, giống như trẻ con gẩy bông vậy.
Tính là cái loại tấn công tinh thần quái quỷ gì chứ?
Trái lại Liễu Thính Tuyết và Trương Mẫn Đức thở phào nhẹ nhõm:
“Có chỗ nào không đúng.
Nàng ta mà thật sự biết tấn công tinh thần, đó mới là chuyện không bình thường."
Mọi người nghe vậy mới bừng tỉnh đại ngộ.
Chẳng phải sao?
Cũng trách cái con bé ch-ết tiệt này lúc trước thể hiện quá mức vô địch, suýt chút nữa đã quên mất nàng rốt cuộc cũng chỉ mới mười bốn mười lăm tuổi thôi.
Hơn nữa mới chỉ là Kim Đan, trong tiền đề không chuyên tu tinh thần lực mà lại biết tấn công tinh thần, đó mới là thấy quỷ rồi.