“Cái gì gọi là...
đây là Hỏa Phượng?”
Còn cái ánh mắt đó của các ngươi là sao hả?
Gà con bị kích thích rồi.
Nó cuống cuồng kêu chíp chíp hai tiếng, đôi chân nhỏ chạy nhanh mấy bước tiến lên phía trước, nhắm thẳng vào Thích Thành Hà cổ thu vào rồi vươn ra, một quả cầu lửa còn lớn hơn cả nắm đ-ấm ngay lập tức phun ra ngoài.
Thích Thành Hà theo bản năng né ra phía sau.
Quả cầu lửa đỏ rực nện xuống mặt đất.
Mặt đất đ-á Huyền Cương đặc chế của diễn võ trường, ngày thường lửa đốt không thủng, sét đ-ánh không nứt, thế mà lúc này, trong nháy mắt đã bị đốt cháy thành một cái hố lớn.
Mà Thích Thành Hà và Đại trưởng lão ở gần nhất cũng bị áp lực thần hỏa độc nhất vô nhị kia ép cho theo bản năng lùi lại hai bước.
Sắc mặt hai người lúc đỏ lúc trắng.
Ánh mắt nhìn gà con thật đúng là kinh hồn bạt vía.
Mẹ ơi, hình như.... dường như..... có lẽ, thật sự là Phượng Hoàng Thần Hỏa nha.
Bọn họ lúc nãy nếu phản ứng chậm một chút, có phải lúc này đã bị thiêu thành tro bụi rồi không?
Những người khác cũng trợn trừng mắt.
Linh thú hệ bay biết phun lửa bọn họ đã thấy không ít.
Gà trông t.h.ả.m hại cũng rất thường gặp.
Nhưng gà trông t.h.ả.m hại mà còn biết phun lửa, cái này cái này cái này, ngoài việc đối phương chính là thần thú Phượng Hoàng ra thì còn lựa chọn nào khác sao?
Một đám người cảm thấy tam quan của mình đều bị chấn động.
Thứ nhất là vì thần thú Phượng Hoàng nghìn năm không gặp, thế mà lại bị một người đến từ Luyện Nguyệt vốn áp ghen không hiểu gì về ngự thú ký kết khế ước.
Tại sao lại là nàng ký kết chứ.
Đám người chuyên ngự thú bọn họ rốt cuộc là kém ở chỗ nào?
Thần thú Phượng Hoàng không giáng lâm xuống Thần Mộc, cứ nhất định phải chạy đến địa giới toàn là bọn mãng phu Luyện Nguyệt kia sao?
Thứ hai, càng là trạng thái chung sống của hai kẻ này.
Ngươi dù có giống như Tô Ngũ, coi con gà con kia như bảo bối trong lòng thì chúng ta cũng không đến mức ở chung lâu như vậy mà hoàn toàn không nghĩ đến chuyện Phượng Hoàng nha.
Gà con bắt chước dáng vẻ của Tiểu Huy Huy, dưới ánh mắt đờ đẫn của mọi người, nó ưỡn ng-ực ngẩng cao đầu, đôi chân nhỏ thong dong rảo bước đến trước mặt Thanh Phong trưởng lão.
Cổ nó vươn thật dài, chùm lông trên đỉnh đầu dựng đứng lên, đôi mắt tròn xoe ngạo nghễ nhìn chằm chằm Thanh Phong trưởng lão.
“Chíp chíp chíp."
Làm sao, còn không nhận ra bản thần thú sao?
Nó đã quan sát kỹ rồi, trong đám người không có kiến thức này, chỉ có lão già này là có chút kiến thức nhất.
Thanh Phong trưởng lão theo bản năng lùi lại một bước, chỉ sợ gà con cũng bồi cho ông một phát.
Tuy nhiên sau khi lùi lại, nhìn thấy ánh mắt ẩn chứa vẻ giận dữ của gà con, ông lại cố gắng dừng bước.
Ông không còn tâm trí đâu mà xót xa cho diễn võ trường nhà mình bị phá hoại, cẩn thận chỉ vào khoảng trống lúc trước bảo con vịt nhỏ thể hiện:
“Tiểu Hoàng phải không.....
Có thể thể hiện lại thần hỏa của ngài một lần nữa được không?"
Mỏ của gà con cứng đờ, a a a, ngươi mới hoàng, cả nhà ngươi đều hoàng.
Nó trong lúc tức giận, cổ lại thu vào vươn ra, lần này là quả cầu lửa to bằng hai nắm tay nổ tung.
Thanh Phong trưởng lão vốn dĩ theo bản năng lại lùi một bước, ngay sau đó lại cưỡng ép bản thân khắc chế bản năng, vội vàng tiến lên, lại một lần nữa cảm nhận áp lực của Phượng Hoàng Thần Hỏa ở khoảng cách gần.
“Vạn vật đều có thể cháy, chạm vào là thiêu rụi, nghe thấy là ngọn lửa c.ắ.n nuốt linh hồn, đến gần là thần hồn chấn động......"
“Đúng, đúng đúng đúng, không sai rồi, chính là Phượng Hoàng Thần Hỏa."
Thanh Phong trưởng lão kích động nhảy cẫng lên.
Mắt ông sáng như viên dạ minh châu thượng hạng nhất, nhưng ánh mắt lại dịu dàng đến mức có thể kéo thành sợi.
Cẩn thận từng li từng tí một tiến lại gần gà con lần nữa.
Hai tay hờ hững nâng nó lên, nhưng lại không dám thật sự chạm vào:
“Thật sự là, thật sự là vậy sao.
Thanh Phong ta đời này, thế mà lại có thể nhìn thấy Hỏa Phượng còn sống."
Đời này đáng giá rồi nha.
Gà con đối với biểu hiện của Thanh Phong trưởng lão còn coi là hài lòng.
Nó không khỏi dùng đuôi mắt liếc nhìn Lục Linh Du một cái, nhìn xem, đây mới là sự đãi ngộ mà thần thú nên có.
Lại nghiêng mắt liếc nhìn Tiểu Huy Huy một cái.
Hừ.
Nó --- con Hỏa Phượng duy nhất trong tam giới, mới chính là thần thú vô thượng đường đường chính chính đáng được người đời săn đón.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đáng tiếc Lục Linh Du chỉ là ôn hòa gật đầu với nó, Tiểu Huy Huy càng là lệch đầu sang một bên, chẳng thèm để ý đến nó.
Gà con cảm thấy đây là sự hâm mộ ghen tị.
Nó giữ tư thế ưỡn ng-ực ngẩng cao đầu, đợi đám người Càn Nguyên Tông có biểu hiện còn kích động hơn cả khi đối đãi với Tiểu Huy Huy.
Một hơi thở, hai hơi thở.....
Ròng rã mười mấy hơi thở trôi qua.
Cảnh tượng trong tưởng tượng là mọi người vây quanh nó, khen ngợi nó một lượt từ đầu đến chân không hề xuất hiện.
Thậm chí cảnh tượng tranh nhau muốn sờ nó, ôm nó cũng không hề xuất hiện.
Gà con nổi giận.
A a a.
Đám đồ ngốc đầu óc có hố này!!!
Đồ ngu, toàn là đồ ngu.
Phàm nhân ngu xuẩn!
Nó làm sao biết được, Tiểu Huy Huy tuy rằng có sự ngạo khí của thượng cổ dị thú, nhưng nhìn qua là biết tính tình rất tốt.
Còn gà con.....
Vạn nhất tâm trạng không tốt trực tiếp phun một phát lửa vào bọn họ.
Lập tức tan thành mây khói hãy tìm hiểu một chút?
Còn về phần khen ngợi......
Tiểu Huy Huy tuy rằng chỉ ở hình thái con vịt, nhưng dù sao người ta cũng là hình thái con vịt bình thường.
Vị này...... ngoại trừ cái Phượng Hoàng Thần Hỏa kia có thể khen ra, với hình dáng hiện tại của gà con, bọn họ thật sự không biết nên khen như thế nào.
Hơn nữa, đột nhiên biết con gà bên cạnh mình là thần thú Hỏa Phượng, một chút chuẩn bị cũng không có, bọn họ lần này thật sự bị chấn động đến mức đờ người ra, nhất thời cũng không nghĩ đến chuyện đi khen người.
Duy chỉ có Phương Húc nhận ra lúc này nên khen ngợi một chút, nhưng ấp a ấp úng nửa ngày, cứng họng nói ra một câu:
“Hèn gì mà lớn hơn gà con bình thường không ít.
Hóa ra là vậy nha."
Còn về cái gì mà màu lông bóng mượt lấp lánh?
Ánh mắt ngạo nghễ?
Vóc dáng cường tráng.....
Xin lỗi nha.
Lông lốm đốm vàng đỏ, loang lổ, ánh mắt cố tình ngạo nghễ nhưng thực chất là hung dữ một cách ngốc nghếch đáng yêu......
Nhìn thế nào cũng giống vóc dáng của một con gà chọi trụi lông......
Cứ nhất định phải khen người ta trưởng thành uy vũ bá khí sao?
Nói dối không chớp mắt cũng không thể nói ra lời mù quáng như vậy được chứ.
Ngược lại làm cho cái bộ lọc của hắn đối với Hỏa Phượng đều vỡ tan mất một nửa.
Nhưng tất cả những điều đó đều không thay đổi được sự thật đối phương chính là thần thú Hỏa Phượng.
Tất cả mọi người, ngược lại dùng ánh mắt sùng bái nhìn về phía Lục Linh Du.
Sở hữu thần thú Hỏa Phượng mà cũng không kích động, không khoe khoang.
Đây chính là sự thong dong và điềm tĩnh của tuyệt thế thiên kiêu sao?
Chẳng phải sao, mọi người còn chưa kịp hoàn hồn thì người này đã cười híp mắt nói với Thanh Phong trưởng lão.
“Vậy thì làm phiền tiền bối cũng giúp Tiểu Hoàng lập một kế hoạch huấn luyện luôn ạ."
Thanh Phong trưởng lão gật đầu lia lịa.
Một con thượng cổ dị thú, một con thượng cổ thần thú, tổ tiên ông chắc phải bốc khói xanh mới có thể huấn luyện hai con này.
Cũng may với tư cách là người bồi dưỡng chuyên nghiệp, Thanh Phong trưởng lão nhanh ch.óng cảm nhận được cảm xúc của gà con.
Ông vắt óc suy nghĩ:
“Là lão phu lúc trước mắt kém rồi, nhìn xem, vóc dáng vạm vỡ này, đám gà phàm tục kia làm sao có thể so bì được, còn có bộ lông vàng ánh đỏ này nữa, mới là thời kỳ ấu thơ mà đã khác thường như vậy rồi, đợi đến sau khi trưởng thành thì sẽ diễm áp quần hùng đến mức nào chứ."
“Quan trọng nhất chính là Thần Hỏa có thể thiêu rụi vạn vật này, đừng nói là chúng ta, ngay cả những vị đại năng Hợp Thể Độ Kiếp kia, chạm vào cũng phải lột một tầng da.
Nếu sau này trưởng thành thì lại càng không là vấn đề gì, Hợp Thể Độ Kiếp gì chứ, đến một tên g-iết một tên, đến hai tên g-iết một cặp, một phát pháo là tan thành mây khói không thành vấn đề."
Gà con lúc này mới miễn cưỡng hài lòng.
“Chíp chíp."
Nó đã bảo mà, lão già này chính là người duy nhất có kiến thức trong đám đồ ngốc này.
Để lão đưa mình đi huấn luyện.
Miễn cưỡng chấp nhận vậy!